Tìm kiếm Blog này

Hát Cho Quê Hương Việt Nam

Phanblogs
Đáng nhẽ tất cả những bài hát có trong cuốn băng này đều phải là những bản tình ca. Nhưng những lời ái ân đã biến mất. Trái tim của kẻ tình nhân vẫn đập, nhưng đập theo một nhịp loạn cuồng của những hồi trống trận, không phải cái nhịp bàng hoàng của những phút tỏ tình.

Mỗi nốt nhạc giống như một mảnh nham thạch, dù đã nguội lạnh nhưng vẫn chứa trong nó cái nhiệt độ khủng khiếp của một hoả diệm sơn, dấu tích của tàn phá, thịnh nộ và thiêu đốt.

Ruộng đã khô, nhà đã cháy, người đã chết, thành phố đã tan hoang.

Những tiếng nổ rền vang trong suốt ba mươi năm đã lấn át mọi tiếng thì thầm khác, kể cả những tiếng kêu khóc. Trong trận gió tanh mưa máu đó còn có chỗ nào cho người ta yêu nhau.

Những bản tình ca do đó đã biến giọng đôi khi thành những tiếng kêu gọi thảm thiết, đôi khi thành những bài kinh cầu nguyện. Và những người hát tình ca trở thành những kẻ đi bêu rêu nỗi thống khổ của những trái tim chưa già nhưng đã cằn cỗi.

Đất còn phì nhiêu, nhưng đất đã bị bỏ hoang. Tiếng hát trở thành tiếng kêu gọi xây dựng lại nhà cửa, xây dựng lại cuộc đời, góp sức biến cuộc đời này thành một nơi để sống chứ không phải một nơi để chạy trốn.

Người ta vẫn có thể coi những bài hát trong cuốn băng này của Trịnh Công Sơn là những bản tình ca, nhưng là những bản tình ca không có hạnh phúc.

Người còn sống và người đã chết có gặp được nhau chăng trong những lời kêu khóc, ai oán đó. Người ta cũng vẫn có thể coi giọng hát Khánh Ly là một giọng để hát những bản tình ca. Nhưng chính những bài hát đó đã biến nàng thành người goá phụ của cuộc chiến tranh này và Khánh Ly hát là cách để tang cho những người đã chết.

Ngày hoà bình của tổ quốc chúng ta còn bao xa, khi hoà bình trở lại cùng với mặt trời mọc trong yên vui, đó sẽ là lúc của những bản tình ca. Người ta không còn phải khóc ai, khi ấy người ta sẽ hát ca hạnh phúc.





Người Già Em Bé : Ghế đá công viên, dời ra đường phố. Người già co ro, chiều thiu thiu ngủ. Người già co ro, buồn nghe tiếng nổ. Em bé loã lồ, khóc tuổi thơ đi. Ghế đá công viên, dời ra đường phố. Người già co ro, buồn trong mắt đỏ. Người già co ro, nhìn qua phố chợ. Khi chiến tranh về, đốt lửa quê hương.

Người già co ro, em bé loã lồ. Từng hạt cơm khô, trong miếng hững hờ. Ruộng đồi quê hương, dấu vết bom qua. Từng bàn tay thô, lấp kín môi cười. Từng cuộn dây gai, xé nát da người. Đạn về đêm đêm, đốt cháy tương lai.

Ghế đá công viên, dời ra đường phố. Từng hàng cây nghiêng, chìm trong tiếng nổ. Từng bàn chân quen, chạy ra phố chợ. Em bé loã lồ, giấc ngủ không yên. Ghế đá công viên, dời ra đường phố. Người già ho hen, ngồi im tiếng thở. Từng vùng đêm đen, hoả châu thắp đỏ. Em bé loã lồ, suốt đời lang thang.


Không có nhận xét nào: