Tìm kiếm Blog này

bạn đang nuôi dưỡng mầm ác trong tâm hồn

Phanblogs
Ngồi uống nước chè với sư phụ tán gẫu chuyện đời, chuyện nghề. Sư phụ bảo: Xã hội mình đang bị lệch chuẩn hay nói đúng hơn là chẳng có chuẩn nào nên tất cả đang ra sức bạo hành lẫn nhau.
Lấy ví dụ, vụ các em bé bị 2 cô "bảo mẫu" bạo hành ở Thủ Đức. Dư luận xã hội sôi sùng sục chửi 2 cô này.
Khi cơn giận gần hạ nhiệt thì người ta quay ra chửi đám nhà báo kền kền khi chụp ảnh 2 cô bảo mẫu.
Chửi mấy tay phóng viên là kền kền chán, người ta quay ra chửi tay nào đã "chụp ảnh nhóm phóng viên chụp ảnh" 2 cô bảo mẫu.
Chửi bảo mẫu, chửi phóng viên, chửi báo chí, chửi người chụp ảnh... chưa hả, người ta quay ra chửi cả các vị phụ huynh của đám trẻ bị bạo hành là tại sao con bị lâu thế mà không biết, trách nhiệm làm cha, làm mẹ ở đâu?
Chửi đối tượng cụ thể chán, họ quay sang chửi cả đám đông đã chửi 2 bảo mẫu.
Và chốt lại, cái stt này cũng có ý chửi những đứa đã chửi.
Vậy thì chúng ta chẳng đang bạo hành nhau là gì?
Đoạn này copy từ ĐÂY
Sự căm thù không hoàn toàn gắn liền với ngu xuẩn nhưng nó luôn là thứ tốt nhất để lợi dụng đám đông ngu xuẩn
Thông thường không nhiều người có động lực hành động để thay đổi mọi thứ tốt hơn nhưng động lực của sự căm thù họ có thể bất chấp tất, làm mù cả lý trí
Hành động man rợ không tự nhiên trở nên TỐT ĐẸP bởi hành động man rợ của người khác
Nhân vụ hai bảo mẫu bạo hành trẻ em ở Việt Nam đang gây phẫn nộ trong dân chúng và tính nhân văn của xã hội đối với những người phạm tội.

Trăm hoa đua nở
Đây là một trong những hình ảnh về tên tử tù Kang Ho Sun, kẻ giết người hàng loạt nổi tiếng ở Hàn Quốc cuối năm 2008. Tên này đã hiếp rồi đốt xác của 10 phụ nữ (bao gồm cả vợ và mẹ vợ).


Mặc dù Kang Ho Sun đáng ngàn lần chết và cuối cùng hắn cũng bị tử hình nhưng không có bức ảnh nào xuất hiện trên báo chí cho thấy khuôn mặt thật của hắn.

Một xã hội pháp trị thì những kẻ phạm tội đã có pháp luật trừng trị đích đáng, không đến lượt người dân phải gào thét đòi trả thù một cách man rợ.

Việc không công khai khuôn mặt của tội phạm sẽ giúp cho kẻ phạm tội còn có con đường sống sau khi đã phải chịu tội.
Lòng căm thù không chỉ dễ lấn át lý trí mà nó đè bẹp những giá trị tốt đẹp bên trong của mỗi con người. Nó không đơn giản nằm ở chỗ lòng căm thù đó ĐÚNG hay SAI mà nó quan trọng ở chỗ bạn đang nuôi dưỡng mầm ác trong tâm hồn và có tính lan truyền mạnh mẽ (cũng giống hành vi tốt) và chắc chắn bạn sẽ gặt hái nó trong tương lai sớm 

nguồn : http://beoth.blogspot.com/2013/12/ai-ang-bao-hanh-ai-ki-1.html

Đến bao giờ bạn mới hiểu được sự nguy hiểm của facebook

Phanblogs
“Nhiều người nghĩ về quyền riêng tư nhưng không thật sự quan tâm cho đến khi có chuyện xảy ra với họ”.
Vấn đề riêng tư trên Internet là một nghịch lý, vì Internet được thiết kế mở cho tất cả mọi người, không phục vụ cho sự riêng tư hay an ninh. Bên cạnh đó, Internet tạo ra một sự ẩn danh hoàn hảo, hầu hết người sử dụng đều có cảm giác họ không thể bị trông thấy. Trên thực tế thì việc thâu tóm thông tin cá nhân chỉ có thể thực hiện được khi người sử dụng tự nguyện khai báo thông tin thực về bản thân. Cảnh báo về việc tiết lộ thông tin cá nhân trên mạng xuất hiện khắp mọi nơi nhưng chúng thường ít được để ý. Beth Given, Giám đốc Công ty Quyền riêng tư Clearinghouse cho rằng: “Nhiều người nghĩ về quyền riêng tư nhưng không thật sự quan tâm cho đến khi có chuyện xảy ra với họ”.
Facebook bùng nổ kéo theo số lượng đông đảo những người mắc bệnh "nghiện face". Nhất cử nhất động đều chia sẻ. Điều đó tưởng như vô hại, nhưng lại ẩn giấu nhiều nguy hiểm khôn lường.






Hiện tại, có rất nhiều mạng xã hội đang cùng tồn tại nhằm đáp ứng nhu cầu kết nối và chia sẻ của người dùng Internet. Facebook đang bùng nổ ở Việt Nam kéo theo số lượng đông đảo những người mắc bệnh "nghiện face". Facebook là nơi để các cá nhân nói lên suy nghĩ, tình cảm, nhận định của mình một cách tự do về các vấn đề đời sống - xã hội.

Thực tế, việc đăng tải những thông tin tưởng như vô hại trên mạng xã hội lại có thể khiến bạn phải đối mặt với những mối nguy hiểm tiềm tàng. Bên cạnh đó, vô số những tình huống tế nhị khác có thể khiến một câu chuyện “tầm phào” trên mạng xã hội đưa bạn vào thế khó xử.

Thông tin cá nhân: Việc đưa lên trang cá nhân những thông tin chi tiết như địa chỉ hòm thư, số điện thoại, tên công ty đang làm việc, những hình ảnh chụp lại chứng minh thư, bằng lái xe hoặc bất cứ giấy tờ tùy thân nào khác đều có thể đưa bạn đến những mối nguy hiểm không ngờ khi các “hacker” thu thập thông tin và tấn công các tài khoản đăng ký trên mạng của bạn.

Kế hoạch riêng: Việc chia sẻ những kế hoạch cá nhân lên mạng xã hội là điều không khôn ngoan bởi người Việt vốn có câu “nói trước bước không qua”. Bên cạnh đó, ví dụ, bạn đang chuẩn bị tổ chức “ăn nhậu” ở nhà nhân dịp đặc biệt và mời người này người kia tới dự, những người không được mời chắc chắn sẽ có cảm giác bị bỏ rơi và phật lòng.

Thêm vào đó, việc bàn luận công khai chi tiết về thời gian, địa điểm gặp mặt cũng gây ra những nguy cơ tiềm ẩn khi những đối tượng khách mời không mong muốn nắm rõ được kế hoạch của các bạn. Vì vậy, những thông tin liên quan tới việc bạn sẽ ở đâu, với ai, làm gì… nên được chia sẻ giới hạn trong nhóm.





Chuyện gia đình: Mạng xã hội đang ngày càng trở thành nơi ưa thích để các bà mẹ chia sẻ chuyện gia đình và ảnh của con cái. Tuy vậy, dù gia đình bạn có đang gặp phải vấn đề gì cũng không nên “vạch áo cho người xem lưng” bởi “xấu chàng hổ ai?”.

Chuyện gia đình tốt nhất nên “đóng cửa bảo nhau”. Đó cũng là cách để giảm áp lực cho bản thân, không để bản thân phải chịu sự soi mói, đàm tiếu cùng những câu hỏi tọc mạch.

Ngoài ra, để tránh việc kẻ xấu đang thu thập thông tin, những hình ảnh của con bạn, trường học của bé, việc bé thường trông nhà một mình hay việc sắp tới cả hai vợ chồng sẽ phải đi công tác… đều nên được cân nhắc kỹ trước khi đăng tải lên mạng xã hội.

Thực tế, việc những bức ảnh được đăng tải công khai có thể bị những người dùng khác sử dụng vào mục đích riêng của họ mà bạn không thể quản lý được, đơn giản như việc cắt ghép ảnh phản cảm hoàn toàn có thể xảy ra.





Thông tin tài chính: Câu “đèn ai nhà nấy rạng” luôn đúng khi nói tới vấn đề kinh tế. Việc bạn than thở mình đang túng quẫn trên mạng xã hội không khiến bạn nhanh chóng thoát khỏi tình trạng khó khăn mà thậm chí những người không muốn cho bạn vay tiền sẽ lánh xa bạn trước khi bạn hỏi vay họ.

Ngược lại, khi bạn thể hiện rằng mình đang rất rủng rinh, hãy chuẩn bị trước tâm lý rằng khi bạn bè gặp khó khăn, họ sẽ ngay lập tức tìm đến hỏi vay bạn. Nếu không muốn gặp phải những tình huống đó, hãy ít đề cập tới vấn đề tiền bạc, kinh tế trên mạng xã hội.

Than phiền: Trong cuộc sống, ai cũng có những vấn đề của riêng mình, những dòng trạng thái vô nghĩa, nhạt nhẽo hoặc suốt ngày than phiền, tiêu cực có thể vô tình khiến bạn trở nên phản cảm trong mắt những người xung quanh mà không hề hay biết.

Không nên cứ khi nào gặp vấn đề đều lên mạng kể lể, như thế, dần dần cảm xúc vui buồn của bạn sẽ bị cột chặt với mạng xã hội.





Phàn nàn về ai đó: Đừng nghĩ rằng những dòng trạng thái bâng quơ, không chỉ rõ đối tượng có thể giúp bạn an toàn khi phàn nàn bóng gió về ai đó. Thực tế những mối quan hệ của chúng ta rất dễ khoanh vùng và những người trong cuộc luôn “đánh hơi” rất giỏi.

Bên cạnh đó, một mũi tên phóng đi không chủ đích vẫn có thể khiến nhiều người cùng giật mình một lúc. Vì vậy, để không tự làm hỏng nhiều mối quan hệ cùng lúc hoặc gây ra trạng thái nghi ngại đối với những người xung quanh, đừng bao giờ phàn nàn bâng quơ trên mạng xã hội.

Tình trạng quan hệ: Nhiều người nghĩ việc tiết lộ thông tin mình “đang trong một mối quan hệ” với ai là chuyện bình thường, rằng hành động này có thể giúp họ tránh khỏi những đối tượng theo đuổi không mong muốn. Tuy vậy, thực tế, nếu có ai đó muốn theo đuổi bạn, họ sẽ không dễ dàng từ bỏ ý định và sẽ âm thầm theo dõi “cả đôi”, thậm chí phá hoại ngầm mối quan hệ của hai bạn.

Ngoài ra, một xu hướng khá “thú vị” hiện nay là các bạn trẻ khi yêu đương, hẹn hò thường để trạng thái “Đang hẹn hò với…”, khi mối quan hệ gặp chút sóng gió, ngay lập tức sẽ chuyển sang “Độc thân”, sau khi làm lành trở lại, trạng thái sẽ tiếp tục được thay đổi.

Những cập nhật này nếu lặp đi lặp lại sẽ khiến bạn dễ bị người khác đánh giá là trẻ con hoặc đang cố gây chú ý, đặc biệt, những người thích “hóng hớt” sẽ tranh thủ “moi tin” vào những dịp này.





Chia sẻ ảnh: Theo một thống kê do Microsolf tiến hành đối với những người sử dụng Facebook, kết quả vừa được đưa ra trong tháng này khẳng định: Những hình ảnh gây khó chịu nhất trên mạng xã hội là những hình ảnh “tự sướng”.

Đó là những bức ảnh mà cả khuôn hình chỉ nhấn mạnh khuôn mặt của nhân vật chính. Liên tục một cách chụp ảnh “tự sướng” đó được lặp đi lặp lại sẽ gây nên sự nhàm chán, nhạt nhẽo.





“Like”: Khi bạn bè đăng tải một dòng trạng thái nào đó, bạn không nên bình luận một cách nhạt nhẽo và cụt lủn theo kiểu “Like” (Thích). Đây là câu bình luận gây phản cảm nhất theo thống kê thăm dò do Microsolf thực hiện.

“Check-in”: Đang ở đâu, làm gì, với ai… Đó là những điều bạn chỉ nên chia sẻ sau khi đã hoặc sắp rời khỏi nơi “check-in”. Thực tế, việc để người khác biết được bạn đang ở đâu cũng khá phiền toái, thậm chí nguy hiểm. Ngoài ra, việc liên tục “check-in” có thể khiến người khác lầm tưởng bạn đang nghĩ mình là “trung tâm của vũ trụ” và thích khoe khoang.

Đỉnh điểm của sự ngu dốt
Sự ngu dốt 1

Sự ngu dốt 2

Tất cả phải xếp hàng chờ, trong khi tôi đang suy nghĩ, đi chơi với trùm cuối, hay thậm chí là đi ỉa.

Phanblogs
Mấy tuần nay tôi chủ động không đọc VnExpress, mặc dù trước đây mỗi ngày tôi đều vào trang này vài lần, mỗi lần mất độ tầm 5-10', lướt hết các bài trên trang chính, xem một hai bài trong số đó. Tôi có vài thói quen còn tốn nhiều thời gian hơn việc đọc báo, nên hồi nào giờ tôi không quan tâm đến thói quen này cho lắm.
Nhưng gần đây tôi phát hiện ra mặc dù việc đọc VnExpress chỉ mất vài phút, nhưng mà có khi những thông tin tiếp nhận trong vài phút đó làm tôi bận tâm cả ngày. Tôi có cảm giác đầu tôi như là cái thùng rác, người ta bỏ vào cái gì tôi sẽ nhai ngấu nghiếng cái đó cho đến khi người ta bỏ vào một thứ khác.
Có những khi vài ngày liền tôi không xem tin tức và thấy rất sướng khi ai đó nhắc đến một chuyện "động trời" mới xảy ra mà tôi không biết gì hết, vì tôi biết là tôi đã dành tất cả thời gian và tâm trí cho những việc quan trọng và thú vị hơn nhiều lần so với việc chạy theo các sự vụ mới nhất, chẳng liên quan gì đến mình.
Ngược lại tôi thấy đầu mình căng ra, không suy nghĩ được gì nữa, mỗi khi dành quá nhiều thời gian theo dõi tin tức, nhất là những tin tiêu cực hay vô thưởng vô phạt, chẳng liên quan gì đến cuộc sống của tôi. Điều duy nhất mà tôi có thể nghĩ đến những lúc như vậy là: trời ơi sao mình có thể phí phạm thời gian như thế.
Tôi thấy người ta hay nói là báo chí bây giờ xuống cấp, giật tít để câu khách là chính, thông tin thì ít mà xì-căng-đan thì nhiều, v.v. Tôi chẳng trách báo chí nói chung hay VnExpress nói riêng. Tôi thấy họ chỉ bán những thứ mà tôi và nhiều người khác muốn mua mà thôi. Nếu không còn ai muốn xem loại tin mà họ đang đăng thì tự khắc họ sẽ phải thay đổi, nếu không muốn trở nên thừa thãi. Thành ra thay vì trách báo chí sao toàn đăng tin dở, tôi thấy tự mình phải không đọc những tin đó trước đã.
Bài học đơn giản tôi rút ra được gần đây là học cách suy nghĩ phải bắt đầu bằng việc chủ động chọn chủ đề để đọc và suy nghĩ. Đừng bao giờ bị động để người ta nhét vào đầu mình cái gì thì nhét.
Có những suy nghĩ và hành động tưởng như là chủ động, nhưng khi nhìn rõ hơn thì tôi thấy không phải như thế. Ví dụ như những lúc "cộng đồng mạng xôn xao". Tôi có cảm giác như cộng đồng mạng chỉ có mỗi một việc là ngồi chờ tin mới, rồi xôn xao, xôn xao. Xôn xao chưa kịp hết tin này thì lại có tin mới khác, lại xôn xao, xôn xao. Tôi chẳng muốn cuộc sống và suy nghĩ của mình cứ bị xôn xao vì những tác động bên ngoài như vậy.
Tôi cũng chẳng muốn bị cuốn vào các cuộc tranh cãi không có hồi kết, mà rồi đến cuối cùng ai lại về nhà nấy, chẳng giải quyết được gì. Đôi khi tôi tự hỏi, những người đã bỏ ra bao nhiêu đó thời gian để cãi nhau vì cuốn sách của Huyền bây giờ họ đang làm gì? Bao nhiêu thời gian và công sức đó, rốt cuộc rồi họ đã thu được cái gì? Tôi không muốn mình trở thành những con thiêu thân như thế.

Tôi không muốn suy nghĩ hay làm một chuyện gì đó chỉ vì nó đang là "mốt", hay đang "hot". Nếu ngày mai nó không còn thời sự nữa thì sao? Đương nhiên trong vài ba trăm câu chuyện như thế thì cũng sẽ có một vài vấn đề đáng lưu tâm, vì chúng có tác động lâu dài đến cuộc sống của tôi cũng như những người mà tôi quan tâm và những chuyện mà tôi muốn làm. Có thể tôi sẽ để lỡ chúng. Nếu đây là cái giá để có thể suy nghĩ và làm việc tập trung trong một thời gian dài, tôi nghĩ nó cũng đáng.
--
Smartphone và Internet là hai phát minh vĩ đại đã thay đổi toàn thế giới và cuộc sống của tôi, nhưng chúng cũng làm cho tôi rất dễ bị phân tâm và bội thực thông tin. Một thời gian rất dài mỗi sáng thức dậy việc đầu tiên tôi làm là mở điện thoại lên xem email. Đang đi đâu hay làm gì tôi cũng muốn xem email. Tôi biết là thói quen này chẳng đem lại lợi ích gì, mà chỉ làm cho tôi mất tập trung và làm giảm chất lượng cuộc sống của tôi, nhưng tôi vẫn không bỏ được.

Thế rồi một chuyện may mắn xảy ra. Điện thoại của tôi mau hết pin quá, tôi coi trên mạng thì người ta kêu là nêu tắt chức năng auto-sync đi. Tôi thử tắt, đúng là điện thoại dùng được lâu hơn, nhưng hay nhất là tôi không còn bị dính vào nó như trước đây nữa. Không có auto-sync trong đầu tôi cũng không còn câu hỏi "Không biết nãy giờ có email gì quan trọng không?", mà tôi biết chắc sẽ dẫn đến câu trả lời "Hay là mở ra xem thử chút". Điện thoại không còn là chiếc cửa thần kỳ của Đô-rê-mon để ai cũng có thể bất thình lình xuất hiện và làm cho cuộc sống và suy nghĩ của tôi bị đứt ra từng khúc.
Không auto-sync nghĩa là tôi sẽ không thấy email ngay tức khắc. Ban đầu tôi cũng lo ngại chuyện này có khi cũng ảnh hưởng đến công việc, khi tôi không thấy những email khẩn cấp. Nhưng nghĩ kỹ hơn thì email có bao giờ được dùng cho những chuyện khẩn cấp đâu! Nếu ai đó cần tôi ngay tức khắc, họ sẽ không gửi email mà sẽ gọi điện thoại. Tôi cũng không đăng nhập vào các công cụ chat nữa. Nếu ai muốn gửi tin tức thời, họ có thể gửi SMS hoặc gọi điện thoại.
Tóm lại VnExpress phải chờ, email phải chờ, Facebook cũng phải chờ. Tất cả phải xếp hàng chờ, trong khi tôi đang suy nghĩ, đi chơi với trùm cuối, hay thậm chí là đi ỉa.
http://vnhacker.blogspot.com/2013/11/toi-uu.html