Tìm kiếm Blog này

Nhạc Chế Trong Tù phần 2 40 phút huyền thoại Tùng Chùa

Phanblogs
Nhạc Chế Trong Tù phần 2 (40 phút)  Huyền thoại- Tùng Chùa
Gần mười năm hôm nay mới biết mặt thần tượng và nghe phần 2. Vẫn phê
Tùng Chùa
Tự bạch Tùng chùa
Tên : giang hồ tùng chùa
Tuổi : đã già
Nghề nghiêp : mua vui giữa lòng nhân thế
Địa chỉ : không nơi ở nhất định


Ngày xưa nhạc chế ra dc vol 3 thì bị an ninh cấm hát nữa nên ko ra nữa...
Hiện h a tùng đang khó khăn phải kiếm thật nhiều show để trang trải cuộc sống và để thoả mản nhu cầu đam mê tài xùi

Ai có nhu cầu mời a tùng về hát thì xin để lại sdt trên https://www.facebook.com/Thichclipnhachche sẽ liên lac sớm nhất và báo giá cho ae...tuỳ khu vực và tuỳ đám nên giá sẽ khác nhau..









https://skydrive.live.com/?cid=1c0aacdf910582b7&id=1C0AACDF910582B7!11668&authkey=!AMjEeEzoDvmlBOI




Vì sao hacker viết virus?

Phanblogs

Vì sao hacker lại cố gắng xâm nhập vào máy tính người khác? Vì sao hacker dành nhiều thì giờ viết những con sâu máy tính (worm) chui vào máy bạn và gởi email tới tất cả những người trong danh bạ của bạn? Vì sao họ lại viết virus để xóa tài liệu trong máy bạn, làm hư boot record hoặc làm nhiều việc phá hoại mà bình thường bạn không nghĩ đến được? Hacker làm tất cả những việc đó để phá bĩnh, vì họ là những người ác độc, hay vì tiền bạc, hay vì một lý do nào đó mà chỉ có họ mới thật sự biết?

Bài viết sau đây của Mat Honan, một phóng viên kỳ cựu của Gizmodo và Wired, tôi sẽ cố gắng chuyển tinh thần bài viết sang tiếng Việt một cách gần gũi và dễ hiểu nhất có thể, để các bạn và để cho chính tôi được biết thêm một ít kiến thức về lịch sử những con virus máy tính. Từ đây đến cuối bài, đại từ “Tôi” xin được hiểu là của Mat Honan nói.

Những câu hỏi ở trên cứ luẩn quẩn trong đầu khi tôi gặp Mikko Hypponen, ông là một kỹ sư phần mềm nổi tiếng trên toàn thế giới, người đã săn lùng virus máy tính từ 25 năm qua, kể từ khi con virus Brain.a – là con virus đầu tiên xuất hiện trên thế giới

[IMG]
Mikko Hypponen - Chuyên gia bảo mật

Tôi có hẹn với Hypponen ở gần vịnh San Francisco, khi đến nơi, tôi thấy ông ngồi trên chiếc ghế hướng ra mặt vịnh, như vậy là ông đã đến sớm và chờ tôi. Tôi ngồi xuống bên cạnh ông ấy và cảm thấy mình cần một chủ đề nào đó để bắt đầu câu chuyện.
“Ly cà phê đá New Orleans này có gì khác với cà phê của nơi khác?” Hypponen hỏi khi nhận ly nước tôi mua sẵn trên đường đến đây.
"Cà phê ở đây có xay thêm rau diếp" tôi đáp. (Rau diếp – chicory)
"Anh có biết là người Phần Lan uống cà phê nhiều nhất thế giới không?"
"Tôi biết chứ," Tôi đáp. "Tôi biết nhiều về cà phê."
OK! Tôi nghĩ trong đầu, vậy là mình đã có một chủ đề để bắt đầu câu chuyện.

[IMG]

Tôi có một tiếng đồng hồ để hỏi chuyện ông về lịch sử của virus máy tính, tính đến nay đã được 25 năm, tôi muốn biết vì sao người ta viết những con virus đầu tiên và đơn giản như Brain.a, vì sao bây giờ virus tràn ngập, cái gì là động lực khiến hacker hoạt động?

Những người viết virus để giải trí - The Hobbyists

Năm 2011 là sinh nhật lần thứ 25 của con virus máy tính đầu tiên. Vào tháng 9 năm 1986, hai anh em Amjad Farooq Alvi và Basit Farooq Alvi ở Lahore, Pakistan tung con virus đầu tiên, tên là Brain.a. Brain.a sẽ nhiễm vào phần boot của những máy tính chạy PC-DOS. Hai tác giả của nó nói rằng mục đích của họ là đánh vào những người ăn cắp bản quyền phần mềm của họ. Tuy nhiên Brain.a đã vượt ra khỏi tầm kiểm soát của họ và lây nhiễm ra khắp thế giới, đánh dấu sự khởi đầu của kỷ nguyên virus máy tính.

Năm ngoái, Hypponen thống kê lại một số tài liệu ở F-Secure, ông tìm thấy một hộp giấy cũ đựng 100 con virus đầu tiên trên thế giới, tất cả đều được lưu trên đĩa mềm. “Một trăm con virus này được thu thập trong khoảng hơn 5 năm, bây giờ thì chỉ cần 1 tiếng là có hơn 100 con virus mới xuất hiện”.

[IMG]
Đĩa mềm chứa Brain.a

Cũng trong quá trình thống kê này mà Hypponen nảy ra ý định kỷ niệm sinh nhật 25 năm cho Brain.a. Ông đã bay đến Lahore, Pakistan để tìm anh em nhà Alvi, thật là ngạc nhiên, công ty của anh em nhà Alvi vẫn đang hoạt động tại địa chỉ cũ, địa chỉ này được đính kèm trong code của Brain.a cách đây 25 năm!

“Họ muốn chứng minh rằng máy PC không bảo mật như Microsoft và IBM tuyên bố” Hypponen giải thích. “Họ thấy được sự yếu đuối của hệ thống, và họ đã viết Brain.a để minh họa cho quan điểm của mình.”

[IMG]
Anh em nhà Alvi

Anh em Alvi là những người của hệ thống Unix, với họ, DOS là một hệ thống dễ tổn thương hơn, họ muốn tìm hiểu xem mình có phá hệ thống DOS được không. Họ muốn xem một đoạn mã có thể lây hoặc di chuyển từ máy này sang máy khác, như một con virus được không.

Và họ đã thành công! Không bao lâu sau, anh em nhà Alvi nhận được nhiều cuộc gọi từ khắp nơi trên thế giới, từ các trường đại học, từ các công ty lớn… hỏi xem máy của họ đang bị gì, vì sao người ta biết anh em Alvi để mà gọi? Bởi vì số điện thoại và địa chỉ nhà riêng của Alvi được đính kèm trong mã virus!

[IMG]
Những chiếc máy đầu tiên sử dụng HDH DOS

Kể từ đó, những người biết lập trình thử thay đổi các dòng lện trong Brain.a và tạo ra các biến thể, ngày càng nhiều virus xuất hiện. Thực ra mà nói, Brain.a và các biến thể chỉ làm bạn mất thời gian và bực mình, nó có thể quậy máy bạn, nhưng nó không phá tới mức khiến bạn phải mất tất cả.

[IMG]
Màn hình DOS

[IMG]

Tội phạm - The Criminals

Từ sau năm 2000, gởi thư rác là một nghề hái ra tiền, nhưng muốn gởi nhiều thư rác bạn phải có nhiều máy tính, và để khỏi bị công an tóm, tốt nhất bạn nên dùng máy người khác, vậy là hệ thống botnet ra đời.

Một số virus cho phép spammer điều khiển máy tính của người bị nhiễm từ xa. Spammer sau đó lại dùng những máy bị nhiễm này tấn công những máy khác, cứ thế, mạng lưới máy bị lây nhiễm ngày càng rộng lớn, không dừng ở đó, những máy bị lây nhiễm còn có nguy cơ bị cài keylogger, bị lộ nhiều thông tin quan trọng như tài khoản ngân hàng, thông tin nhạy cảm vv và vv. Từ 2005, 99.99% virus viết ra đều có mục đích kiếm tiền, không còn thời tạo virus cho vui nữa rồi.

[IMG]
Spam mail là một "nghề" kiếm ra tiền từ lâu nay

Một lý do nữa khiến virus và các phần mềm đánh cắp thông tin vẫn sống tốt đó là MS Windows XP, bạn có tin không, cái hệ điều hành cổ đại đó vẫn đang là hệ điều hành được dùng nhiều nhất trên trái đất, hơn 50% máy tính có truy cập internet được cài Windows XP, mà Windows XP thì thật là kém trong vấn đề bảo mật.

“XP là hệ thống yếu nhất đang có mặt, vậy mà nó lại đang được sử dụng nhiều nhất, tất nhiên hacker sẽ nhắm vào XP để kiếm tiền”

[IMG]
Windows XP, hệ điều hành thông dụng nhất hành tinh

Ai tài trợ cho các virus và phần mềm gián điệp? 99% là các tổ chức tội phạm. Đây là một số liệu thật đáng sợ! “Hồi xưa chúng tôi (F-Secure) chỉ cần lo làm việc mà không phải lo lắng điều gì, bây giờ thì có nhiều băng đảng đang kiếm hàng tỉ đô từ virus, khi chúng tôi hạ một hệ thống virus nào đó, chúng tôi đang gián tiếp đánh vào các tổ chức tội phạm, vậy là chúng tôi đã tạo nhiều hiểm nguy cho chính chúng tôi”

[IMG]
[IMG]
Điệp Viên - The Spies

“Trong giỏ tôi có mẫu virus Stuxnet đây, anh có muốn copy không? Hypponen vừa đập tay vào túi đựng laptop đeo bên hông vừa hỏi. Tôi đã từ chối. Tôi biết virus máy tính không phải là virus bệnh than, tuy nhiên ngồi kế bên một virus máy tính phức tạp nhất thế giới hiện nay cũng khiến tôi hơi đổ mồ hôi.

Stuxnet không phải là một virus thông thường, nó được tạo ra chỉ để hoạt động ở một môi trường nào đó, với một điều kiện nào đó, thời điểm và địa điểm thích hợp thì nó mới kích hoạt. Bây giờ thì ta đã biết địa điểm thích hợp để Stuxnet kích hoạt là gì rồi, đó là một nhà máy hạt nhân ở Iran!

[IMG]
Hypponen tham dự một hội nghị hacker

Khi Stuxnet chạy, nó theo dõi hoạt động của nhà máy hạt nhân này trong nhiều ngày, sau đó nó “trình chiếu” các kết quả theo dõi này lại trên màn hình (kiểu như bạn xem phim hành động, người ta lấy 1 đoạn video từ camera theo dõi và phát lại, để bảo vệ không biết là có người xâm nhập). Khi màn hình đang hiển thị những thông số an toàn thì thực ra các máy móc của cơ sở hạt nhân này đang bị đẩy lên mức giới hạn, và vượt luôn mức giới hạn, bị kích nổ, dẫn đến hư hại không thể khắc phục. Stuxnet được ghi công là đã giúp phá vỡ tham vọng hạt nhân của Iran.

[IMG]
Một bản đồ các cơ sở hạt nhân của Iran - globalsecurity.org

Nhưng Stuxnet đến từ đâu?

“Chính phủ Mỹ tạo ra Stuxnet chứ ở đâu nữa” Tuy nhiên không có ai thực sự chứng minh được điều này, Hypponen cũng như nhiều nhà nghiên cứu virus khác thì công nhận điều này như một sự thật hiển nhiên. Hypponen nói: “Năm 2008 George W. Bushy ký “Quy trình bảo mật mạng quốc gia” - tạm dịch từ Comprehensive National Cybersecurity Initiative” và tôi tin rằng Stuxnet là kết quả của công ước này”

Không như các virus khác, Stuxnet không phát tán qua internet, nó phải được truyền trực tiếp từ máy này qua máy khác bằng một USB. Điều này có nghĩa là bằng một cách nào đó, có ai đó đã cắm một usb có Stuxnet vào một máy tính đặt bên trong cơ sở hạt nhân của Iran nằm ở Bushier.

“Thực sự tôi cũng không biết làm sao Stuxnet đến được Iran” Hypponen nói. “Tôi đoán là có người nào đó bị tráo usb, hoặc có ai đột nhập vào cơ sở hạt nhân”. Nhưng cho dù nói gì đi nữa, thì Stuxnet cũng đã phát huy tác dụng.

Stuxnet đã mở ra một kỷ nguyên mới của virus máy tính, kỷ nguyên mà các virus phức tạp chỉ tấn công vào 1 máy tính duy nhất. Một nhân viên của công ty nào đó có thể nhận được món quà là một usb, một con chuột hay là điện thoại mới, và bên trong là một virus chờ ngày hoạt động. Hypponen cho rằng điều này là hoàn toàn có thể xảy ra, bởi vì theo ông, chính phủ nhiều nước đã và đang áp dụng cách này, còn Stuxnet thì đã ra đời và hoạt động hơn một năm mà không ai được biết về nó.

[IMG]

Bây giờ có gì là an toàn không? Đó là một câu hỏi mở.

Hypponen đã sắp trễ giờ, chúng tôi cũng đã uống xong cà phê, tôi đứng dậy định đi thì Hypponen gọi tôi lại, thì ra tôi để quên chiếc iPod trên bàn.

Ông ấy nhìn tôi với ánh mắt thất vọng.
Nguồn: Gizmodo






Kẻ đốt đền

Phanblogs

Cho đến thời điểm tôi viết những dòng này, nghĩa là đã 2h sáng thì trên facebook của tôi vẫn tràn ngập những lời cảm xúc về Nick Vujicic của bạn bè. Thật dễ hiểu, với những gì mà chàng trai không tay, không chân đã làm được, anh xứng đáng được ngưỡng mộ và tôn vinh. Ấy thế mà, tôi vẫn không thể nào ngăn được tiếng thở dài...
Thở dài là bởi, với những trường hợp tương tự như Nick Vujicic tại Việt Nam, trong vòng 1 phút tôi có thể kể tên ra 5 gương mặt tiêu biểu. Những người như Thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký, Hiệp sĩ công nghệ thông tin Nguyễn Công Hùng, Vận động viên khuyết tật Phạm Thị Thu... đã làm được những điều mà ngay cả người thường cũng khó có thể làm được.

Hoàn cảnh của họ, tài năng và nghị lực của họ có lẽ không thua Nick là bao, ấy thế mà họ vẫn đang miệt mài đâu đó để tìm mọi cách sống qua ngày, nỗ lực để cống hiến cho xã hội nhưng không được mấy ai quan tâm. Trong khi đó, những doanh nhân người Việt giàu có đã phải bỏ một số tiền khổng lồ lên tới 32 tỷ đồng để mời Nick đến Việt Nam, nói chuyện về nghị lực sống, về đam mê vượt qua khó khăn (những điều mà người Việt Nam nói chung và những người khuyết tật nói riêng đã có thừa.

32 tỷ đồng, một con số khổng lồ trong thời điểm hiện tại, khi mà các doanh nghiệp đang lao đao vì khủng hoảng kinh tế và người dân cũng đang ngập chìm trong khó khăn. Có thể nói với một chiến dịch được cho là thành công về mặt truyền thông như Hoa Sen đang làm với Nick Vujicic, đó không hẳn là một sự lãng phí. Tuy nhiên, tôi cứ nghĩ nếu Hoa Sen chịu bỏ ra phân nửa số tiền đó thôi, để giúp đỡ những gương mặt khuyết tật tài năng vươn lên... thì họ vẫn có thể tạo được một chiến dịch PR vừa thành công cả về mặt truyền thông lẫn ý nghĩa xã hội. Bởi những người khuyết tật Việt Nam cần những sự giúp đỡ thiết thực hơn là những “cú hích” về tinh thần mà Nick đã mang tới.

Một anh bạn người nước ngoài của tôi tự hỏi, không biết tại sao truyền thông Việt Nam lại “điên cuồng” với Nick Vujicic như vậy. Điều này thật ra không quá khó hiểu khi mà hệ thống các kênh của VTV liên tục phát TVC về Nick gần như 30 phút một lần. Là một người làm báo, tôi chưa bao giờ tôi thấy giới truyền thông Việt Nam lại “nhẹ dạ” đến như vậy. Họ biết đằng sau một “Nick khuyết tật nghị lực” chính là một bệ đỡ truyền thông khủng khiếp đến từ các công ty phát hành sách của Mỹ. Nói đơn giản hơn, Nick cũng chỉ là một sản phẩm truyền thông để người ta bán được sách mà thôi. “Anh ấy là một người phi thường, nhưng anh ấy cũng là một nghệ sĩ biểu diễn”, bạn tôi nói (…)
Tại sân bay chiều nay, khi Nick vừa hạ cánh, an ninh được thắt chặt thậm chí còn hơn cả khi cặp vợ chồng nổi tiếng của Hollywood là Angelia Jolie và Brad Pitt tới Việt Nam (…) Cánh báo chí bị buộc phải đứng ngoài xa cách cửa gần 150m và không thể tác nghiệp vì xe đón Nick đã đậu sát cửa, kính đen ngòm và dĩ nhiên Nick không có lấy một lời chào dành cho người hâm một thông qua báo giới.

Tối nay, những gì Nick chia sẻ thật ra không có gì mới, đó là điều mà bất kỳ một người khuyết tật nào (thậm chí cả người thường) cũng sẽ từng mắc phải. Còn nghị lực sống ư, hãy hỏi những Nguyễn Ngọc Ký, Nguyễn Công Hùng, Nguyễn Bích Lan (người dịch sách của Nick), “Cô bé xương thuỷ tinh” Phương Anh...  xem họ có nghị lực sống và vươn lên trong cuộc sống không? Hỏi họ xem họ có xứng đáng được tôn vinh không? Hỏi họ xem họ có xứng đáng được quan tâm nhiều hơn không? (…)
Trước khi buổi nói chuyện Chào Việt Nam của Nick diễn ra, giá vé chợ đen được đẩy lên con số 1,5 - 2 triệu đồng. Một con số không hề nhỏ đối với đa số người Việt trẻ. Nhưng nhiều bạn trẻ sẵn sàng bỏ 2 triệu để nghe Nick nói chuyện về nỗi khổ, về nghị lực sống...  trong khi họ sẵn sàng bĩu môi và không thèm bố thí một đồng cho người ăn xin tàn tật. Vì đâu có sự khác biệt đó?

Câu hỏi là: Tại sao lại là Nick mà không phải là một gương mặt cụ thể nào đó của Việt Nam, như Hiệp sĩ công nghệ Nguyễn Công Hùng chẳng hạn? Với những gì mà Công Hùng làm được, nếu anh được truyền thông Mỹ “o bế” như Nick, hẳn anh cũng nổi tiếng không kém và biết đâu một đơn vị nào đó lại chẳng bỏ cả trăm ngàn đô để mời anh tới nói chuyện?

Sự khác biệt lớn nhất giữa Nick và Nguyễn Công Hùng không phải là tài năng hay nghị lực, mà đơn giản chỉ là ở sức hút truyền thông. Chẳng ai ngu để tin rằng Hoa Sen bỏ một đống tiền ra mời Nick về Việt Nam chỉ với mục đích từ thiện, xã hội. Sức hút của Nick là quá lớn, đặc biệt là với sự tiếp tay của truyền thông, với những TVC được phát liên tục trên truyền hình (và nhờ đó người ta bán được báo, thu được tiền quảng cáo, lại được tiếng là “hướng tới cộng đồng khuyết tật” dù sự thật mục tiêu cao cả này chỉ là một phần rất nhỏ mà thôi.)

Tại sao lại là Nick, tại vì anh ấy là... người nước ngoài. Thật vậy, người Việt chúng ta vốn sính ngoại. Không ít lần các ngôi sao hạng B, C của nước ngoài tới Việt Nam phải ngỡ ngàng vì mình được... hâm mộ quá xá. Các cụ ta nói cấm có sai, Bụt chùa nhà không thiêng là vậy...
Giá trị cuộc sống

Là ai ?

Herostratos (tiếng Hy Lạp: ‘Ηρόστρατος) là một thanh niên, trong hy vọng sẽ trở nên nổi tiếng, đã phóng hỏa Đền thờ thần Artemis ở Ephesus (nay nằm ở miền Tây Thổ Nhĩ Kỳ) vào ngày 21 tháng 7 năm 356 trước Công nguyên. Đền thờ này được xây dựng bằng đá cẩm thạch và được coi là ngôi đền đẹp nhất trong số khoảng 30 ngôi đền của người Hy Lạp xây dựng để thờ phụng thần Artemis, nữ thần săn bắn. Đây cũng là một trong Bảy kỳ quan thế giới cổ đại.
Không những không thèm lẩn tránh vì đã cố ý phóng hỏa ngôi đền linh thiêng, Herostratos còn rất tự hào nhận trách nhiệm với hy vọng tên tuổi mình sẽ trở thành bất tử trong lịch sử. Vì vậy, những nhà chức trách ở Ephesus đã không chỉ xử tử hình Herostratos mà còn biến hắn trở thành một người vô danh khi tuyên án. Đương nhiên biện pháp này cũng không thể ngăn cản Herostratos đi vào lịch sử như hắn mong muốn, vì sau đó nhà sử học cổ đại Theopompus đã ghi lại sự kiện này và tên của Herostratus đi vào lịch sử như kẻ đốt đền nổi tiếng nhất thời cổ đại.

Sự hung hãn.








Cánh đồng bất tận

Phanblogs Cánh đồng bất tận, phim Cánh đồng bất tận, truyện Cánh đồng bất tận


Cánh đồng bất tận nguyễn ngọc Tư pdf

Cánh đồng bất tận nguyễn ngọc Tư Doc


cánh đồng cũ (với người quen cũ). Tôi đã từng trở ngược về những nơi đó theo cách của tôi, bằng mường tượng. Tôi gặp nhiều đứa trẻ tên Hận, tên Thù mang khuôn mặt rắp tâm của cha tôi, với đôi mắt sâu và chiếc mũi thẳng. Những đứa trẻ nhàu úa, cộc cằn, cắm cẳn, chỉ tiếng chửi thề là tươi rói, nhảy ra xoi xói ở đầu môi. Và hình ảnh đó thật đến nỗi, tôi bất giác lùi lại vì một đứa đang nhìn trân trối vào mình, ngạo nghễ "Tao không thích học, chừng nào lớn, tao đi chăn vịt. Má tao (hoặc ba tao) dặn, phải đánh chết tụi chăn vịt kia". 
Tôi nhớ Điền, bao gồm nhớ một đồng - loại (và tôi là đồng - loại còn lại), nhớ một cách trò chuyện (đọc thấu lòng nhau), nhớ một người nghe được tiếng tim mình (điều này thì con vịt mù làm được, nhưng nó đã chết rồi), và nhớ một người che chở (công việc này, đáng lẽ là của cha, má tôi). Tôi biết ơn Điền, từ một gói băng trắng mà Điền mang về hôm tôi mười bốn tuổi, bảo thứ này dùng khi có kinh nguyệt, nó sẽ ngăn không vấy máu ra quần. Điền đi hỏi ai đó, nó nói, máu không cầm được cho đến khi nào tự nó ngưng chảy. Điền xót xa khi thấy tôi trổ mã con gái, "Đẹp làm chi dữ vậy, Hai ? Ở cái xó quê này, có đẹp mai mốt cũng phải lấy chồng, đẻ một bầy con nheo nhóc, cũng ra ruộng ra vườn làm lụng đến hết đời, xẹp lép như xác ve. Đẹp, mắc công giữ...". Điền dặn tôi đừng xoắn quần quá cao, đừng mặc áo quá rộng cổ... Với bọn đám thanh niên lúc nào cũng kiếm cớ lãng vảng, Điền giang tay bọc lấy tôi, nó giễu cợt, "Anh kia, lượm con mắt lên, anh nhìn vậy, chị tôi mòn còn gì". Đám người cụt ngòi, tẻn tò dạt ra. Ngay cả khi Điền bỏ đi cùng chị, nó cũng để lại cho tôi một món quà lớn.

Cánh đồng bất tận nguyễn ngọc Tư pdf

Cánh đồng bất tận nguyễn ngọc Tư Doc



30/04/2051

Phanblogs

30/04/2051

ALAN PHAN
(Thân tặng tác giả của Bên Thắng Cuộc…)
Ánh sáng đầu ngày còn yếu ớt trên biển vắng lạnh và im sóng. Những con chim hải âu chưa thức giấc, chỉ một vài con dã tràng lăng xăng trên bãi cát vàng. Tôi và những con dã tràng: luôn luôn bận rộn suốt 38 năm qua và trước đó; nhưng thiên nhiên và tháng ngày tiếp nối theo nhau, không quan tâm gì đến những hạt cát chúng tôi xây đắp.
Lướt qua một bài viết trên BBC, giật mình vì lời tuyên bố của ngài Nguyễn Đình Tấn, giám đốc Học Viện Chính Trị Xã Hội của Hà Nội …rằng đảng Cộng Sản Việt Nam sẽ lãnh đạo xứ này trong nhiều thập kỷ sắp đến vì không có đảng đối lập. Hơn nữa, sau 68 năm từ ngày chiếm chánh quyền vào 1945, đảng đã thu nạp được 4-5 triệu thành viên, cùng chục triệu thành đoàn, cộng với (?) thân nhân gia đình. Quan trọng hơn hết, đảng đang kiểm soát toàn bộ máy công an và quân đội. Phần lớn các nhà phân tích chính trị trong và ngoài nước đồng ý với nhận định này.
38 năm nữa…Wow. Lúc này, chắc chắn là mộ của tôi đã xanh cỏ và hồn của tôi chắc đang phiêu lãng qua những thế giới không còn nghịch lý. Những đứa con trai tôi chắc đã về hưu, không biết quỹ An Sinh Xã Hội của Mỹ có còn tiền hay đã khánh tận? Tích cực hơn, có thể chúng nó đang ở mặt trăng, tạo lập một tổ ấm mới cho gia đình và nhờ những phát minh sinh hóa học, có thể giúp chúng làm ăn vui chơi và sống đến 200 tuổi.
Thế giới không biết biến đổi ra sao 38 năm nữa? Trung Quốc có thực hiện được mộng vương bá của giòng giống Hán hay vẫn chỉ nhận được triều cống của vài láng giềng hữu hảo? Ông Kim Ủn Ỉn của Bắc Triều Tiên vẫn còn bắt dân ăn cỏ hay đã theo cha về chầu Mác Lê? Âu Châu có lẽ đã tan vỡ và đồng mark của Đức là ngoại tệ hiếm quý hơn cả đồng franc của Thụy Sĩ? Hậu thân của KGB Nga có kiểm soát được các phe nhóm xã hội đen trên thế giới sau cuộc chạm trán với Tam Hoàng của Tàu?
Quay lại chính trị Việt Nam, theo như ngài Tấn, 14 “đỉnh cao” vẫn phán định mọi hướng đi cho dân tộc theo sát tư tưởng Mao Trạch Đông/Hồ Chí Minh (Bác Hồ ta đó chính là Bác Mao, thơ Tố Hữu). Năm 2051 này, chắc đảng đã tự phê “quyết liệt” và đang hỏi ý kiến dân về hiến pháp mới?
Về kinh tế, thu nhập của người dân chúng ta trong 2050 vừa bắt kịp con số của Thái Lan năm 2012. Không có gì để hãnh diện, nhưng ít nhất, một tầng lớp trung lưu vừa xuất hiện và Việt Nam vẫn xếp hàng đầu về chỉ số hạnh phúc. Các doanh nghiệp nhà nước đã phát triển mạnh và hiện chiếm 80% nguồn lực tài chánh (dù chỉ đóng góp 40% vào GDP của quốc gia). 60% tài sản vẫn nằm trong tay 5% dân số. Năm 2051, để kỷ niệm ngày 30/4, các lãnh đạo đã tề tựu để khánh thánh hệ thống xe điện ngầm đầu tiên nối trung tâm Saigon với Suối Tiên và các tỉnh lân cận. Nợ công đã lên đến 300% GDP, nhưng đây là vấn đề của IMF và ASEAN. Cà phê, quán nhậu và tiệm massage vẫn dẫn đầu trong các ngành kỹ nghệ trọng yếu.
Về văn hóa xã hội, ước muốn tuyệt nhất của thiếu nữ Việt là lấy chồng Hàn Quốc hay Trung Quốc; tham vọng lớn nhất của trai Việt là làm nhân viên Hải Quan hay Cảnh Sát Giao Thông. Bia rượu thuốc lá và điện thoại xịn vẫn là những thứ phải có của đại đa số . Trong khi đó, ô nhiễm, trộm cướp và vào bệnh viện…là ba mối lo hàng đầu. Giá BDS vẫn bằng 50 lần thu nhập trung bình của dân, nên đa số dân thành thị vẫn được ở trong hẽm với những căn nhà hộp quẹt trong các “khu phố văn hóa”. Nhưng vài khu biệt lập kiểu Rublevka ở Moscow với giá tối thiểu 10 triệu đô la một biệt thự bán chạy như tôm tươi (các trẻ em mới lớn thời này chắc không biết chữ “tôm tươi” hay bất cứ thứ gì tươi, vì các cháu đã quen với thực phẩm pha chế từ Trung Quốc).
Ở một góc nhìn tích cực khác, chúng ta giờ có đến hơn 1 triệu Tiến Sĩ (nhiều hơn cả Mỹ), vài chục ngàn chiếc siêu xe và vài trăm ngàn người mẫu/ca sĩ/diễn viên. Năm 2051 cũng đánh dấu một móc quan trọng cho dân trí: chánh phủ đã dẹp tan các blog lề trái trên mạng và người dân không còn bị cám dỗ bởi các thế lực thù địch. Tờ báo Nhân Dân trở thành nhật báo/tuần báo duy nhất tại Việt nam. Nhân dịp lễ, dân chúng vẫn được VTV cho xem lại hai phim truyền kỳ của nhân loại, “Chiến thắng Điện Biên” và “Chiến thắng Mỹ Ngụy”.
Nhìn về tương lai theo kịch bản của ngài Tấn, tôi thấy yên tâm về sự ổn định của quê hương. Giữa những biến đổi quay cuồng đến chóng mặt của thế giới, những người Việt tha hương có thể tìm thấy ở Việt Nam những hình ảnh tuyệt vời của 150 năm về trước. Cây đa vẫn cao ngất từng xanh, các chú bé mục đồng vẫn chạy theo đàn bò và các nhà làm phim vẫn dùng Việt Nam làm bối cảnh cho lịch sử thế kỷ 19.
Những người trăm năm cũ, Hồn ở đâu bây giờ? (Thơ Vũ Đình Liên)
Quên, khắp nước, khu phố nào cũng có một đền thờ để toàn dân “lên đồng”, “sống chung hòa bình” với tổ tiên.
Alan Phan
30/4/2013