Tìm kiếm Blog này

Tạo phân vùng boot USB

Phanblogs
A. NGUYÊN LIỆU:

1. Một chiếc USB 512 MB trở lên.
2. BootIce v0.78:
BOOTICEv0.78.zip (99,9 KB)
http://www.mediafire.com/?kvv5i95exb1ldyf,ue2sbrs06837feu

3. File ISO của Hiren's 10.4 (các bạn có thể sử dụng phiên bản khác tuỳ thích, miễn là 10.0 trở lên để có hỗ trợ SATA driver):
Hirens.BootCD.10.4.zip

(các bạn xả nén file .zip ra được file ta cần là Hiren's.BootCD.10.4.iso)
4. File RMPrepUSB 2.1.600_REL.zip (2,72 MB) xả nén ra Desktop được RMPrepUSB 2.1.600_REL.exe
http://www.mediafire.com/?kvv5i95exb1ldyf,ue2sbrs06837feu

B. CÁCH LÀM:

1. Gắn USB vào máy, chạy BootIce, chọn USB, chọn Perform Format:




Chọn USB-HDD Mode (Multiple partitions)




Do BootIce hỗ trợ tối đa 4 phân vùng, ta đặt khoảng 600 MB (hay ít hơn) cho phân vùng BOOT, còn phân vùng 2 và 3 đặt về 0 để phân vùng 4 sẽ tự nhận không gian trống còn lại. Phân vùng BOOT nên để FAT16, phân vùng DATA tuỳ các bạn, rồi click OK:



BootIce thông báo sẽ phân vùng lại USB, toàn bộ dữ liệu (nếu có) sẽ bị xoá, các bạn click OK để chấp nhận:



Sau khi phân vùng xong, chương trình sẽ format các phân vùng mới theo lựa chọn trước đó:



Lần lượt các phân vùng số 1, số 2 sẽ được format:





Thông báo format hoàn thành, ta bắt đầu tạo khả năng boot:



Đầu tiên kiểm tra phân vùng USB đang truy cập, nếu dung lượng nhỏ hơn (dùng để Boot) là OK. Nếu chưa thấy, ta tiếp tục truy cập Perform Format, chọn phân vùng tạo Boot, click nút Set Accesible - nghĩa là cho phép truy cập, rồi click Cancel để trở về:



Mở file .zip của Hiren's đã tải về, nhấp đúp file iso để mở bằng WinRAR (hoặc chương trình quản lý file ISO của các bạn), Extract toàn bộ vào thư mục gốc của phân vùng BOOT:



Chờ quá trình hoàn tất, vào thư mục HBCD trong USB copy 2 file menu.lst và grldr lên thư mục gốc của USB, tức là thư mục gốc sẽ như sau:




Vậy là đã xong bước tạo USB Boot. Bây giờ ta cần ẩn phân vùng BOOThiện ẩn phân vùng DATA chứa dữ liệu. Tiếp tục từ giao diện chính của chương trình, click Perform Format, chọn phân vùng cần hiện ẩn (căn cứ vào size của phân vùng, như của Lãng khách là phân vùng FAT32 7GB, phân biệt với phân vùng FAT16 600MB), rồi click nút Set Accessible, rồi chờ thông báo Success thì click tiếp nút Cancel để trở về:



Sau khi hiện ẩn phân vùng DATA FAT32, phân vùng này tự động được active. Nghĩa là phân vùng này cũng có thể boot được. Tuy nhiên, chúng ta ở đây chỉ quan tâm là làm cho phân vùng ẩn boot được. Chúng ta tiếp tục dùng công cụ RMPrepUSB 2.1.600_REL.zip (2,72 MB) xả nén ra Desktop được RMPrepUSB 2.1.600_REL.exe nạp MBR cho USB (không dùng BootIce để nạp MBR):

Chạy RMPrepUSB 2.1.600_REL.exe chọn đúng USB, click Install Grub4dos như hình:




Cick Yes để đồng ý chọn tạo MBR (Master Boot Record) cho USB:



Click OK để tạo MBR:




Nếu tạo MBR thành công, các bạn sẽ nhận được thông báo như hình dưới. Enter để tiếp tục:




Xác nhận Cancel ở bước cuối cùng, lý do là vì ta sẽ boot với phân vùng ẩn. Nếu có grldr ở phân vùng không ẩn, USB sẽ ưu tiên boot trước (tức là có thể boot ở cả 2 phân vùng):



Ví dụ, dưới đây Lãng khách đã format USB phân vùng không ẩn (chứa dữ liệu) về NTFS. Khi boot, MBR đã tìm grldr trên phân vùng DATA NTFS này trước, không tìm thấy mới tìm trên phân vùng ẩn FAT16:




Chúc mừng các bạn !

Các bạn đã thành công rồi đấy!

http://www.mediafire.com/?kvv5i95exb1ldyf,ue2sbrs06837feu



nguồn :http://forum.bkav.com.vn/showthread.php?14289-Tao-phan-vung-an-hoan-toan-cho-USB-de-boot-

năm điều hối tiếc cuối cuộc đời

Phanblogs
Một nữ y tá người Úc tên Bronnie Ware đã có nhiều năm chuyên chăm sóc người bệnh ở thời kỳ 12 tuần cuối của cuộc đời họ. Qua đó cô đã có cơ hội ghi lại những điều mà người bệnh còn hối tiếc trước khi nhắm mắt. Cô nhận ra rằng khi người sắp qua đời được hỏi có điều gì trong cuộc đời mà họ hối hận vì đã không làm khác đi, đã có một số câu trả lời rất phổ biến trong tâm lý chung của con người ở giai đoạn này mà cô có thể tổng kết lại thành năm điều và viết thành cuốn sách cùng tên: “5 điều hối tiếc nhấ lúc sắp lìa trần”. Đã không có câu trả lời nào đề cập đến sự ham muốn về tình dục hay những cú nhảy bungee mạo hiểm.

Dưới đây là năm điều hối tiếc phổ biến nhất của những người sắp chết, mà Ware đã ghi lại:

1. Giá mà tôi có đủ can đảm để sống một cuộc sống đúng với bản thân mình, chứ không phải là cuộc sống mà những người khác mong đợi ở tôi.

“Đây là niềm hối tiếc phổ biến nhất. Khi con người ta nhận ra rằng cuộc đời của họ đang gần đến điểm kết thúc, ngoảnh nhìn lại, thật dễ dàng để nhận ra có bao nhiêu giấc mơ đã trôi đi mà chưa thành hiện thực. Hầu hết mọi người đã không tôn trọng thậm chí chỉ một nửa giấc mơ của mình và giờ đây họ phải ra đi trong suy nghĩ rằng điều này hoàn toàn do những gì họ đã lựa chọn, hoặc không lựa chọn. Sức khỏe mang lại một sự tự do mà rất ít người nhận ra, cho đến khi họ không còn có nó được nữa”.

2. Giá mà tôi đã không làm việc một cách cật lực.

“Điều hối tiếc này này đến từ tất cả các bệnh nhân nam mà tôi chăm sóc. Họ đã bỏ lỡ tuổi trẻ của con cái họ cũng như sự đồng hành của người bạn đời. Phụ nữ cũng có nhắc đến điều hối tiếc này, nhưng vì hầu hết họ đến từ thế hệ cũ, họ đã không cần phải là trụ cột gia đình. Tất cả những người đàn ông mà tôi đã chăm sóc đều hối hận một cách sâu sắc rằng họ đã chi tiêu quá nhiều cuộc sống của họ để chạy đua với công việc”.

3. Giá mà tôi có đủ can đảm để bộc lộ cảm xúc của mình.

“Nhiều người phải ức chế cảm xúc của mình để giữ hòa khí với những người xung quanh. Kết quả là, họ phải tự nén mình xuống sống một cuộc sống tầm thường và không bao giờ trở thành người mà họ đã thực sự có khả năng trở thành. Nhiều căn bệnh phát triển liên quan đến sự cay đắng và oán giận mà họ đã phải ôm trong người”.

4. Giá mà tôi giữ liên lạc với bạn bè của tôi.

“Thường thì họ sẽ không thực sự nhận ra những lợi ích đầy đủ của những người bạn cũ cho đến những tuần cuối cùng của cuộc đời, và không phải lúc nào cũng có thể tìm lại được bạn bè. Nhiều người đã bị kẹt trong cuộc sống riêng của họ đến nỗi đã để những tình bạn vàng trôi đi theo năm tháng. Đến cuối đời họ cảm thấy rất ân hận bởi đã không dành đủ thời gian và nỗ lực để chăm chút cho tình bạn của mình. Tất cả họ đều nhớ đến những người bạn của mình khi họ đang hấp hối”.

5. Giá mà tôi để cho bản thân mình được hạnh phúc hơn.

“Đây là một niềm hối hận phổ biến đến mức ngạc nhiên. Nhiều người cho đến phút cuối cùng mới nhận ra hạnh phúc chính là một sự lựa chọn cho cuộc sống. Họ bị kẹt trong những mô hình và thói quen cũ. Cái gọi là “sự dễ chịu” của sự quen thuộc đã lấn át đời sống tinh thần cũng như thể chất của họ. Sự sợ phải thay đổi đã khiến họ phải giả vờ với mọi người xung quanh và với chính bản thân họ, rằng họ đang rất mãn nguyện, nhưng thực ra, ở sâu bên trong, họ thèm được cười hết mình và có được lại sự khờ dại”.

phan:Người ta thường phải ân hận vì những việc mình đã không làm hơn là những việc mình đã làm. Những thứ đã cố hết sức để làm thì dù kết quả thế nào đi nữa cũng chẳng có gì đáng hối tiếc.

Chuyện ở nông trại




Bảy Điều Qui Định:
1.Bất cứ loài nào đi trên hai chân đều là kẻ thù
2.Bất cứ loài nào đi bằng bốn chân, hay có cánh đều là bạn
3.Không một con thú nào mặc áo, mặc quần
4.Không một con thú nào được ngủ trên giường
5.Không một con thú nào được uống rượu
6.Không một con thú nào được giết một con thú khác
7.Tất cả các con thú đều bình đẳng


Phanblogs
Tất cả các loài vật đều bình đằng, nhưng một số loài vật bình đẳng hơn những loài vật khác
Thủ lĩnh (Old Major), chú lợn đực già tại Trại Manor (hay "Willingdon Đẹp đẽ" như nó tự gọi mỗi khi xuất hiện) kêu gọi các loài vật khác trong Trại tới một cuộc họp, tại đó nó so sánh con người với những kẻ ăn bám và dạy các con vật một bài hát cách mạng, "Beasts of England" (Những con quái vật của nước Anh).

Khi Thủ lĩnh chết ba ngày sau đó, hai con lợn trẻ, Snowball và Napoleon, nắm quyền chỉ huy và biến giấc mơ của Thủ lĩnh thành một triết lý đầy đủ. Các con vật nổi dậy và đuổi Ông Jones khỏi trang trại, đổi tên nó là "Trại súc vật."

Bảy điều răn của Chủ nghĩa súc vật được viết trên tường của một nhà kho để tất cả mọi con vật có thể đọc được. Điều thứ 7 là quan trọng nhất, "Mọi con vật đều bình đẳng." Tất cả các con vật đều phải làm việc, nhưng chú ngựa thồ, Boxer, làm việc nhiều hơn những con khác và nhận câu châm ngôn — "Tôi sẽ làm việc nhiều hơn nữa."

Chú lợn Snowball tìm cách dạy các con thú khác đọc và viết (dù ít con muốn học đọc và viết cẩn thận); thức ăn thừa mứa; và trang trại hoạt động êm thấm. Những con lợn tự nâng cấp chúng lên các vị trí lãnh đạo, thể hiện sự ưu tú của mình bằng các đặt bên cạnh các loại thức ăn đặc biệt phục vụ cho sức khoẻ cá nhân của chúng. Trong lúc đó, Napoleon lấy những chú chó con từ các con chó trong trang trại và tự mình huấn luyện chúng. Khi Ông Jones tìm các lấy lại trang trại, các con vật đánh bại ông trong cái chúng gọi là "Trận Cowshed." Napoleon và Snowball bắt đầu một cuộc cạnh tranh quyền lãnh đạo. Khi Snowball tuyên bố ý tưởng về một cối xay gió, Napoleon nhanh chóng phản đối nó. Snowball thực hiện một bài phát biểu nồng nhiệt để ủng hộ cối xay gió, trong khi đó Napoleon triệu tập chín con chó của mình, và chúng đã đuổi Snowball đi. Với sự vắng mặt của Snowball, Napoleon tuyên bố mình là lãnh đạo và thực hiện những thay đổi. Những cuộc hội họp sẽ không còn được tổ chức nữa và thay vào đó là một uỷ ban của những con lợn sẽ quyết định điều gì sẽ xảy ra với trang trại; vì thế tạo ra một thứ giống với một tầng lớp cai trị tư sản.

Napoleon, dùng một chú lợn trẻ tên là Squealer làm người phát ngôn của mình, thông báo rằng Snowball đã ăn cắp ý tưởng về cối xay gió của Napoleon. Nhân vật Squealer trong trường hợp này có thể coi là một sự ám chỉ tới một nhân vật thêu dệt (spin doctor) chính trị. Các con vật làm việc nhiều hơn với lời hứa hẹn về một cuộc sống dễ dàng hơn với chiếc cối xay gió. Sau một cơn bão mạnh, các con vật thấy thành quả lao động của chúng đã biến mất. Napoleon và Squealer sau đó tìm cách thuyết phục các con vật rằng Snowball là người đã phá huỷ cối xay gió, dù theo những lời bàn luận miệt thị từ các trang trại xung quanh thực tế cối xay gió bị phá huỷ bởi những bức tường được xây quá mỏng. Khi Snowball trở thành kẻ giơ đầu chịu báng, Napoleon bắt đầu thanh trừng trang trại, giết nhiều con vật mà nó buộc tội là đi lại với Snowball. Trong lúc ấy, Boxer được dạy châm ngôn thứ hai: "Napoleon luôn luôn đúng."

Napoleon lạm dụng quyền lực, vì thế cuộc sống trở nên khó khăn hơn cho các con vật; những con lợn áp đặt thêm nhiều biện pháp kiểm soát trong khi vẫn giữ các ưu tiên cho chúng. Những con lợn viết lại lịch sử để kể tội Snowball và vinh danh Napoleon, ví dụ bằng cách nói rằng Snowball đã chiến đấu cho loài người trong Trận Cowshed, và rằng Napoleon đã đánh Snowball, trong khi trên thực tế Snowball bị trúng một viên đạn từ khẩu súng của Jones. Squealer sửa chữa mọi tuyên bố do Napoleon đưa ra, thậm chí cả sự thay đổi Bảy điều răn của Chủ nghĩa súc vật của những con lợn. "Không con thú nào được uống rượu" nhanh chóng được đổi thành "Không con thú nào được uống rượu quá mức" khi những con lợn phát hiện ra nơi cất giấu rượu whiskey. Bài hát "Beasts of England" cũng bị cấm vì lý do nó không thích hợp, bởi theo Napoleon giấc mơ của Trại súc vật đã trở thành hiện thực. Nó được thay thế bằng một bài hát ca ngợi Napoleon, và nó có vẻ đã chấp nhận cách sống của một con người. Các con vật, dù lạnh, đói khát và phải làm việc quá sức, vẫn tin tưởng theo tuyên truyền tâm lý rằng chúng vẫn đang sống tốt đẹp hơn so với cuộc sống trước kia với Ông Jones, người chủ Trang trại Manor. Squealer lợi dụng trí nhớ kém của các con vật và sáng tác ra các con số để thể hiện sự cải thiện của chúng.

Mr. Frederick, một trong hai trại chủ láng giềng, đã lừa Napoleon bằng cách mua gỗ xẻ bằng tiền giả, và sau đó tấn công trang trại, dùng thuốc súng để phá huỷ chiếc cối xay gió mới được làm lại. Dù những con vật của Trại súc vật cuối cùng đã giành chiến thắng, chúng phải trả một giá đắt, bởi nhiều con thú, kể cả Boxer, đã bị thương. Squealer biến mất một cách bí ẩn khỏi trận đánh. Boxer tiếp tục làm việc nhiều và nhiều hơn, cho tới khi cuối cùng nó lăn ra khi đang làm việc ở cối xay gió. Napoleon điều một chiếc xe bán tải tới chở Boxer tới bác sĩ thú y, giải thích cho những con vật đang lo lắng rằng Boxer sẽ được chăm sóc tốt ở đó. Tuy nhiên, Benjamin đã lưu ý khi Boxer được tống lên xe rằng thực tế chiếc xe thuộc về "Alfred Simmonds, Kẻ giết Ngựa và Nấu Hồ", và cố gắng lên tiếng phản đối, nhưng những nỗ lực tuyệt vọng của các con thú không mang lại kết quả. Squealer nhanh chóng thông báo rằng chiếc xe đã được bệnh viện mua lại và giấy của người sở hữu trước vẫn chưa được viết lại. Nó kể lại một câu truyện cổ tích kịch tính và đầy nước mắt về cái chết của Boxer trong tay những bác sĩ giỏi nhất. Trên thực tế, những con lợn đã gửi Boxer tới chỗ chết để đổi lấy tiền mua thêm whiskey. Và vì thế chúng nhanh chóng say mèm.

Nhiều năm trôi qua, và những con lợn học đi thẳng, mang theo roi da, và mặc quần áo. Bảy điều răn được giảm xuống còn một câu duy nhất: "Tất cả các loài vật đều bình đằng, nhưng một số loài vật bình đẳng hơn những loài vật khác." Napoleon tổ chức một bữa tiệc cho những con lợn và người ở trong vùng (trong Trại Foxwood bên cạnh, của Ông Pilkington), người đã chúc mừng Napoleon vì có những con vật làm việc nhiều nhất nước với lương thực ít nhất. Napoleon thông báo liên minh của mình với loài người, chống lại các tầng lớp lao động của cả hai "thế giới". Sau đó nó xoá bỏ các hành động và truyền thống liên quan tới Cách mạng, và đổi lại tên trang trại thành "Trại Manor".

Các con vật, nghe được về việc đó, nhận ra khuôn mặt của những con lợn cầm quyền đã bắt đầu thay đổi. Trong một ván poker, một cuộc tranh cãi nổ ra giữa Napoleon và Ông Pilkington khi cả hai đều chơi quân bài Át Bích, và các con vật nhận ra rằng những bộ mặt của những con lợn khi đó hầu như đã giống với mặt người và rằng không ai có thể nhận ra sự khác biệt giữa chúng.

Chuyện ở nông trại - Full - George Orwell .pdf


Chuyện ở nông trại - Full - George Orwell .doc