Tìm kiếm Blog này

Khó đi mẹ cõng con đi...

Phanblogs index here
Khó đi mẹ cõng con đi...“Hằng ngày, con đến trường trên đôi vai của mẹ. Có đứa bạn thấy vậy còn nói: “Được mẹ cõng sướng quá ta!” Nhưng chẳng sướng chút nào khi mẹ con mình có lần suýt ngã gục trước bậc thang lên lầu.


Có lần, con đã hỏi mẹ: “Sao mẹ không bỏ con đi?” thì nhận lại được một câu: “Vì con là con mẹ”…

Đó là những dòng tự sự trên blog của Nguyễn Chung Tú, sinh viên năm hai Đại học Khoa học tự nhiên TPHCM viết về mẹ, chị Chung Thị Do - người gần 20 năm nay nhọc nhằn từng bước cõng con tới trường.
Ví dầu cầu ván đóng đinh


Ầu ơ,…..

Ví dầu cầu ván đóng đinh,

Cầu tre lắt lẻo gập ghềnh khó đi,….



Câu ca dao còn vương đọng nỗi nhọc nhằn của một thời Việt Nam…



Khó đi mẹ dắt con đi

Con đi trường học

Mẹ đi trường đời..

Ầu ơ,…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Vui lòng viết Tiếng Việt. Có dấu.
Nhận xét luôn luôn được kiểm tra trước khi xuất bản. :). Vì vậy bạn đừng cố SPAM
Cảm ơn bạn