Tìm kiếm Blog này

Khó đi mẹ cõng con đi...

Phanblogs index here
Khó đi mẹ cõng con đi...“Hằng ngày, con đến trường trên đôi vai của mẹ. Có đứa bạn thấy vậy còn nói: “Được mẹ cõng sướng quá ta!” Nhưng chẳng sướng chút nào khi mẹ con mình có lần suýt ngã gục trước bậc thang lên lầu.


Có lần, con đã hỏi mẹ: “Sao mẹ không bỏ con đi?” thì nhận lại được một câu: “Vì con là con mẹ”…

Đó là những dòng tự sự trên blog của Nguyễn Chung Tú, sinh viên năm hai Đại học Khoa học tự nhiên TPHCM viết về mẹ, chị Chung Thị Do - người gần 20 năm nay nhọc nhằn từng bước cõng con tới trường.
Ví dầu cầu ván đóng đinh


Ầu ơ,…..

Ví dầu cầu ván đóng đinh,

Cầu tre lắt lẻo gập ghềnh khó đi,….



Câu ca dao còn vương đọng nỗi nhọc nhằn của một thời Việt Nam…



Khó đi mẹ dắt con đi

Con đi trường học

Mẹ đi trường đời..

Ầu ơ,…

Tài liệu lái xe phòng thủ

Phanblogs bạn có bao giờ ?
1. Thắng gấp vì xe trước dừng lại
2. Bạn có thường bị xe khác vượt và ép vào đầu xe của bạn
3. Bạn có thường bị kẹt trong làn xe không phải dành cho xe bạn ở giao lộ
4. Bạn có bị chi phối bởi những người/vật khác trên đường hơn là chú ý các biển báo
5. Bạn có thường bị bất ngờ vì trẻ em hay xúc vật xuất hiện trước đầu xe.
6. Bạn có bao giờ ở vủào giữa giao lộ khi đèn đang chuyển sang đỏ.
7. Bạn có bị bất ngờ vì lái xe khác vượt đèn đỏ hoặc chuyển làn xe không an toàn
8. Bạn có bao giờ rẽ trái trước đầu xe đang đi ngược chiều đến
9. Bạn có bao giờ gây bất ngờ cho xe đi khuất phía sau cạnh bên bạn.
10. Bạn có bao giờ phải lách tránh cửa xe mở ra bất ngờ của xe đang đậu
11. Xe của bạn có bao giờ bị trượt trên đường ướt/trơn trượt
12. Bạn có bao giờ không cài dây an toàn khi đi những đoạn đường ngắn và phải dừng lại nhiều lần
13. Bạn có bao giờ biểu lộ tính nóng nảy, hoặc tâm lý không ổn định khi đang lái xe
14. Bạn có bao giờ lái xe khi đã có uống rượu bia hoặc bị ảnh hưởng bởi thuốc
Nếu trả lời có cho bất cứ câu hỏi nào ở trên là bạn chưa hoàn toàn lái xe phòng thủ
LÁI XE PHÒNG THỦ LÀ SẴN SÀNG LÁI XE CÀNG AN TOÀN CÀNG TỐT, CỐ GẮNG PHÁN ĐOÁN VÀ TRÁNH MỌI NGUY HIỂM
Lái xe phòng thủ
 Download tài liệu lái xe phòng thủ
Backup link







Nỗi buồn chiến tranh

PhanblogsNăm 1991, tiểu thuyết Nỗi buồn chiến tranh của Bảo Ninh (in lần đầu năm 1987 tên là Thân phận của tình yêu[1], được tặng Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam và đã được đón chào nồng nhiệt. Đó là câu chuyện một người lính tên Kiên, đan xen giữa hiện tại hậu chiến với hai luồng hồi ức về chiến tranh và về mối tình đầu với cô bạn học Phương. Khác với những tác phẩm trước đó mang tính sử thi, miêu tả chiến tranh từ góc độ cộng đồng, hùng tâm tráng chí của người lính chiến đấu vì vận mệnh đất nước, Bảo Ninh đã miêu tả chiến tranh từ một góc độ khác, góc độ cá nhân, thân phận con người, đi sâu vào những nỗi niềm cá nhân. Nhà văn Nguyên Ngọc ca ngợi: "Về mặt nghệ thuật, đó là thành tựu cao nhất của văn học đổi mới". Tuy nhiên, trong hơn 10 năm sau đó tác phẩm đã bị cấm, không được in lại, có lẽ do quá nhạy cảm; mặc dù vậy, với làn sóng đổi mới ở Việt Nam, cuốn sách vẫn rất được ưa thích.








Nỗi buồn chiến tranh



Cuốn sách được dịch sang tiếng Anh bởi Frank Palmos và Phan Thanh Hảo, xuất bản năm 1994 với tựa để "The Sorrow of War", được ca tụng rộng rãi, và một số nhà phê bình đánh giá là một trong những tiểu thuyết cảm động nhất về chiến tranh. Bản dịch này được photo bán rộng rãi cho du khách nước ngoài. Đây là một cuốn sách được đọc rộng rãi ở phương Tây, và là một trong số ít sách nói về chiến tranh từ quan điểm phía Việt Nam được xuất bản ở đây. Một điều đáng khâm phục là Bảo Ninh đã trình bày quan điểm này mà không hề lên án phía bên kia.


Năm 2005, tác phẩm này được tái bản với nhan đề ban đầu là Thân phận của tình yêu; năm 2006 tái bản với nhan đề đã trở thành nổi tiếng: Nỗi buồn chiến tranh.








Nỗi buồn chiến tranh


Hai đứa mình, Kiên ơi... Có thể đến khi chết đi vẫn còn trong trắng... Vậy mà chúng mình yêu nhau biết là ngần nào..;

loại người không tài nào nhấc chân ra khỏi miệng hố chiến tranh, loại người bị những ức ký quá kinh khủng đè bẹp và làm cho suy đốn.

Bây giờ đây chỉ có nỗi buồn, mênh mang nỗi buồn - nỗi buồn được sống sót, nỗi buồn chiến tranh - tràn phủ tâm hồn anh.

Có thể rồi từ đây Phương sẽ tha thứ cho anh mọi chuyện, từ chuyện anh đã lôi nàng vào cuộc phiêu lưu liều lĩnh, chuyện anh đã trở thành tàn bạo hung dữ, trở thành kẻ sát nhân ngay trước mắt nàng, đến sự ruồng rẫy lạnh lùng này. Phương sẽ tha thứ hết, bởi bản tính nàng như vậy, Kiên biết. Nhưng anh, anh sẽ không đời nào tha thứ cho Phương----- Sai lầm ? Ích kỷ ? Khốn nạn ?

Một câu chuyện được kể lại bằng ngôn ngữ và nội tâm của các xác chết.

Một kẻ được đàn bà ưa thích và cưu mang song lại là một tay ái nam ái nữ về phần hồn;


Nỗi buồn chiến tranh .doc
Nỗi buồn chiến tranh .pdf

Những thằng già nhớ mẹ

Phanblogs
SGTT.VN - Hai mươi năm trước, ông tổng giám đốc công ty tôi mất mẹ. Lúc đương quyền, ông đem mẹ vào Sài Gòn ở với ông. Khi ông về hưu, bà đòi về quê ở vùng ngoại ô Hà Nội và mất ở đó. Tôi đến thăm khi ông trở lại Sài Gòn được vài tháng
.
Ảnh: Trần Việt Đức

- Tuổi già được về quê sống những năm tháng cuối đời, rồi mất nhẹ nhàng như thế thì còn gì bằng – tôi an ủi.
- Mất mẹ, tớ cảm thấy thiêu thiếu thế nào ấy…
- Thiếu cái gì?
- Tớ muốn trồng giàn bầu hay giàn mướp sau nhà cho mát, nhưng sợ kiến… Tớ vẫn hay hỏi bà những chuyện lặt vặt như thế. Tớ sinh ra ở quê, nhưng có sống ở quê đâu. Bây giờ bà mất, tớ chẳng biết hỏi ai…
Hồi đó tôi mới xấp xỉ 40, còn mẹ, thấy cái thiêu thiếu của ông đúng là lẩm cẩm. Bây giờ thì tôi cảm được cái thiêu thiếu của ông thế nào rồi.
Tôi có thằng bạn hồi trung học. Tay này quậy phá dàn trời. Trường đuổi học, mời phụ huynh đến thông báo. Mẹ nó đến, đứng khoanh tay như người phạm tội, nhẫn nhục nghe thầy tổng giám thị trút cơn thịnh nộ, hài tội thằng con gần nửa tiếng đồng hồ. Mẹ nó chảy nước mắt: “Nhà cháu nghèo, chạy cơm từng bữa cho anh em nhà nó có cái ăn. Nhà cháu lại không biết chữ, biết thế nào mà dạy nó. Nhờ thầy cô thương đến mà dạy dỗ. Đuổi học, thì nó học ở đâu? Ra trường tư làm gì có tiền. Trăm sự nhờ thầy thương cháu, roi vọt cho cháu nên người. Để rồi tối về, nhà cháu răn đe nó…” Cơn thịnh nộ trôi qua, dường như thương cảm với người đàn bà quê mùa trước mặt, thầy tổng giám thị rồi cũng bỏ qua.
Tôi và thằng ông mãnh đó lấp ló ngoài văn phòng theo dõi. Nó cười hi hí khi biết tai qua nạn khỏi. Chưa hết, hôm sau nó hớn hở: “May quá, bà già tao giấu biệt chuyện này với ông già, nếu không thì… hì hì…”
Hôm rồi, thằng ông mãnh về nhà sau ca đêm, ngồi uống rượu một mình, lướt net, đọc được bài Cá bống kho tiêu nào đó, gọi phone cho tôi từ Mỹ, nói rằng tự nhiên nhớ mẹ, rồi khóc hu hu qua điện thoại: “Cả đời tao làm khổ bà già. Bà già bệnh, tao bận việc, cứ hẹn lần, không về chăm sóc được. Bà già mất, tao về, không kịp nhìn mặt… Tiền bạc bây giờ có ích gì…” Mẹ nó mất cũng gần mười năm rồi… Càng quậy phá, càng mềm nhũn. Nguôi ngoai gì nổi!
Mẹ tôi mất hồi đầu năm. Thấy tôi buồn, thằng bạn học rủ về quê nó ở Châu Đốc chơi cho khuây khoả. Chén thù chén tạc, say tuý luý cả bọn chệnh choạng kéo nhau đi hát karaoke. Thằng bạn cầm micro: “Xin giới thiệu với các anh em Châu Đốc, thằng bạn tôi ở Sài Gòn vừa mất mẹ. Tôi xin hát tặng nó bài… Bông hồng cài áo”. Rồi nó say sưa hát, động tác biểu diễn như một ca sĩ chuyên nghiệp. Bỗng nhiên giọng hát run run... Nó khóc nấc lên. Cách đây hai năm, tôi ghé Châu Đốc dự đám tang mẹ nó.
Chuyện khác, lần này không phải “thằng”, mà là… bà già. Tôi có cô bạn người Ý trạc tuổi, mỗi lần về Milan, ra nghĩa trang thăm mẹ, mang theo thỏi sôcôla ngày xưa bà thích ăn (mà cô ta cũng thích nữa), bẻ sôcôla, cùng ăn với cái… bóng mẹ. Sôcôla Tây thay cho nhang đèn ta, cũng chỉ là tấm lòng. Mẹ cô ta mất cũng mười năm rồi.
Lại có thằng, có thức ăn hay trái cây nào hay hay, lại mang để trên bàn thờ mẹ, và đặc biệt chỉ thích món ăn lấy từ bàn thờ mẹ. Khách đến chơi, thân thiết lắm mới mang đồ cúng mẹ xuống đãi. Hỏi vì sao? Ừ, thì cũng như hồi xưa bà cho mình ăn vậy, có gì ngon cũng để dành cho mình…
Mà có thằng con nào, dù làm tới cái ông vĩ đại cỡ nào, trưởng thành trong con mắt của mẹ đâu? Có thằng sáu chục tuổi, xách xe ra khỏi nhà, vẫn bị gọi vì “lại quên mang nón (bảo hiểm)”. Mùa mưa, trời chưa mưa, ngồi một chỗ, nhưng vẫn gọi vói nhắc thằng con “mang theo áo mưa”.
Tôi có thằng bạn người Đức chừng... 50, ra đường cũng bị bà già vói theo “Alex, quên mang dù!” Thằng này lúc nào cũng vênh váo tự hào vì còn mẹ. Nó khoe: “Từ hồi tôi qua Việt Nam, mẹ tôi lấy làm lạ vì tôi quan tâm tới bả nhiều lắm. Bả vui!” Alex làm ăn ở Việt Nam hơn 12 năm rồi.
Bông hồng đỏ hay bông hồng trắng cho ngày – của – mẹ, đối với tôi chỉ là biểu tượng, chẳng ép phê gì. Ký ức về mẹ, dù gần hay xa, mới là điều nhức nhối. Tuổi càng cao, càng dễ quên chuyện trước mắt, nhưng càng nhớ chuyện xa xôi. Tuổi đời, tình đời trải miết rồi, nay nhớ về mẹ, thôi thì với bao điều thiếu sót và ray rứt, cứ giá mà… giá mà…
Nụ cười của người già, dù là nghễnh ngãng, dù là mù loà… nhớ lại, sao mà dễ thương chi lạ, nhớ xoáy tận đáy lòng. Ray rứt và ân hận là thế! Ước gì thời gian lùi lại, sẽ tìm cách ghẹo bà, để có nhiều hơn nụ cười móm mém như thế. Nụ cười của mẹ già là nụ cười mãn nguyện, con cháu chưa quên bà, vẫn ở bên bà.
Tôi viết bài này, tặng cho các bạn trẻ U 30, 40... gì đó. Các bạn hẳn có nhiều cơ may còn mẹ. Hãy biết trân trọng thời gian bên mẹ. Tôi biết (cũng như tôi ngày xưa), cách biện minh dễ nhất là bận việc và hẹn lần.
Thời gian chắc gì đã làm nguôi ngoai nỗi nhớ?
Nhà thơ Nguyễn Khuyến có câu thơ khóc bạn:
Tuổi già giọt lệ như sương
Hơi đâu ép lấy hai hàng chứa chan
Ừ, nếu giọt lệ già này mà nhớ mẹ, thì ray rứt biết chừng nào!
Vũ Thế Thành





Quái đản

Phanblogs





Hoa Nở Trên Cây

Phanblogs
1. Câu chuyện xuất xứ
Ngày xửa ngày xưa, ở phía Đông núi Sóc Sơn, Bắc Việt, có một cây đào đã mọc từ lâu đời lắm. Sắc hoa màu hồng thắm, cành lá xum xuê to lớn khác thường, bóng rậm che phủ cả một vùng. Tương truyền rằng ngự ở trên cây là thần Trà và thần Uất Lũy có khả năng diệt trừ ma quỷ, uy quyền che chở cho dân chúng khắp vùng. Cứ mỗi lần ma quỷ định làm điều xấu, 2 vị thần lại hóa thân thành những bông hoa đào rực rỡ và tỏa ra một mùi hương kỳ lạ khiến cho lũ quỷ kinh sợ.
Vào một ngày cuối năm, hai vị thần phải trở về thiên đình theo lệnh của Ngọc Hoàng. Cây đào đang tươi tốt là thế bỗng trở nên khô héo. Không thấy hoa đào nở rực như mọi khi, bọn ma quỷ biết là 2 thần vắng mặt ở trần gian liền nhân cơ hội này kéo xuống bản tác oai tác quái.
Trưởng bản vô cùng lo lắng, ông cho triệu tập toàn bộ trai tráng trong bản đến bàn kế chống lại quỷ. Nhưng mọi người nghĩ mãi mà vẫn không ra được kế hay. Giữa lúc ấy, có một chàng trai nhỏ bé nhưng lanh lợi nhất bản tên là Núi mới rẽ đám đông, tiến đến trước mắt trưởng bản thưa rằng:
-Thưa trưởng bản, loài quỷ dữ vốn chỉ sợ màu hồng rực của hoa đào, nhưng nay 2 vị thần không còn ở trần gian nữa, cây đào lại không thể nở hoa trở lại. Chi bằng ta lấy giấy hồng điều cắt thành những bông hoa rồi dán lên cành cây khô. Bọn quỷ nhìn từ xa sẽ ngỡ tưởng là hoa đào thật và nghĩ rằng 2 vị thần đã trở lại ắt sẽ không dám phá phách nữa!
Mọi người đều ồ lên kinh ngạc. Ông trưởng bản thì vô cùng vui mừng và cho làm theo lời chàng Núi.
Bọn quỷ lại kéo xuống bản, nhìn thấy cây đào lấm chấm vài bông hoa. Chúng chẳng thèm bận tâm và vẫn kéo ra nương rẫy của dân để phá phách.
Mọi người vô cùng buồn rầu vì nghĩ rằng đã thất bại trước bọn quỷ. Chàng Núi không hề nhụt chí, nói với dân bản rằng:
- Thưa dân bản, lần trước chúng ta chưa làm cho quỷ sợ vì hoa nở chưa thật nhiều, thật rộ giống như lúc 2 vị thần còn ở trần gian. Lần này, chúng ta phải làm thật nhiều hoa, khiến cho cả cành đào khô bừng lên sắc hồng, lúc ấy bọn quỷ mới tin là 2 vị thần đã trở về thật.
Thế là dân bản động viên nhau thức trắng đêm để cắt thật nhiều những bông hoa đào bằng giấy hồng điều rồi gắn lên cành cây.
Ngày hôm sau, lũ quỷ lại kéo xuống bản với số lượng còn đông hơn trước. Nhưng chỉ mới nhìn từ xa bọn quỷ đã giật thót mình vì thấy cành đào nở hoa rực rỡ khác thường. Lần này thì chúng tin là 2 vị thần đã trở về thật và vội vàng bảo nhau chạy trốn càng xa càng tốt.
Cũng từ truyền thuyết này mà người dân Việt có tục cắm đào trong ngày Tết nguyên đán. Họ luôn tin rằng uy linh của 2 vị thần luôn hiện hữu trong sắc hoa hồng thắm sẽ xua đuổi những điềm dữ, mang đến cho họ nhiều tốt lành trong năm mới. Và cành đào càng nở rực rỡ bao nhiêu và nhất là nở đúng vào ngày mồng 1 tết thì sẽ càng nhiều may mắn, phúc lộc.
2. Cốt lõi kế sách
Một cành cây khi chỉ có một vài bông hoa vẫn là một cành cây. Nhưng khi trên cành nở bừng thật nhiều hoa sẽ là Cành Hoa. Chính sắc hoa bừng thắm khắp nơi đã khiến cho lũ quỷ tin vào sự hiện diện của hai vị thần mà không dám quấy phá dân làng nữa. Câu chuyện trên là một minh chứng hay cho quy luật lượng đổi - chất đổi trong triết học hiện đại.