Tìm kiếm hiệu quả

Có nên đánh đòn con ?

Phanblogs
Chuyện này có không ít ý kiến trao đổi và quan điểm khác nhau. Có ý kiến cho rằng tuyệt đối không được đánh đòn con. Có ý kiến cho rằng "thương cho roi cho vọt". Có ý kiến cho rằng chỉ có ba mẹ mới tự tay đánh đòn con, còn người khác - chẳng hạn như cô giáo - không có quyền làm việc đó.

Quan điểm của bạn thế nào ? Mời các bạn chia sẻ !

Tuổi thơ là thời gian đẹp nhất của mỗi con người, ngập tràn hạnh phúc,chơi
đùa,được thương yêu và đầy ắp những ước mơ hoài bão tương lai. Thế
nhưng trong mắt của đứa trẻ 5 tuổi này thì tuổi thơ không hề tươi đẹp.
Hằng ngày khuôn mặt của em phải thường xuyên ăn những cái tát, bụng thì
chịu những cú đấm và tay chân thì bị quất bởi những làn roi. Tuổi thơ
nhìn ngắm bạn bè chơi đùa vui vẻ trong khi mình thì bị giam cầm trong
những song cửa suốt ngày


Ngày xưa mình cũng lãnh không ít roi mây. Học cuối cấp 2 rồi vẫn nằm sấp xuống giường nghe Ba hỏi tội.
Rồi đến phiên mình lấy tư cách chị Hai, cũng nhịp roi mây với mấy đứa em nhỏ hơn một vài tuổi.
Rồi cũng nhờ mấy cây roi mây ấy mà chị em mình giờ ai nấy nên người.

Khi nghe chuyện bên Tây bên Mỹ "đánh đòn con nít nó gọi 911 Police đến còng tay", mình tự an ủi "thôi thì con nít người ta văn minh từ trong bào thai" ...

Nói thế để thấy mình vẫn ủng hộ chuyện đánh đòn con và cũng ủng hộ nhà trường cùng mình giáo dục con. Vấn đề là đánh đòn như thế nào ? Nguyên tắc :

1) Không đánh con để trút giận, mà đánh con để con hiểu đó là hình phạt. Do đó, chỉ đánh con khi bình tĩnh.
2) Việc đánh con cũng phải được thỏa thuận từ trước rõ ràng : Tội gì thì bị đòn và bị bao nhiêu roi?
3) Không đánh lung tung, tùy tiện, dễ gây thương tích. Chỉ đánh ở mông & dùng roi trơn, mảnh. Đánh vừa đủ đau để con nhớ chứ không đánh cho con "chừa" vì hoảng sợ ...
4) Khi đánh con phải giải thích rõ ràng, nêu rõ tội trạng, con phải "tâm phục khẩu phục".
5) Đừng tạo thói quen hễ bực mình là đánh con chát chát vô tay, như thế con sẽ "lờn đòn" và mất hết tác dụng của chuyện đánh phạt. Ngoài ra, ăn đòn kiểu đó xong con chẳng biết mình phạm tội gì cả!

Còn với nhà trường, hãy nói rõ quan điểm của mình với cô giáo, rằng phụ huynh có đồng ý cho thầy cô đánh con mình không? Nếu cho phép thì chỉ dánh trong trường hợp nào ? Đánh ra sao ?
Đừng để đến khi nghe con méc là cô đánh con thì mới nóng ruột phản ứng thì cũng không hay.

Ý kiến các bạn thế nào ? Rất mong được các bạn chia sẻ.

Trong một cuộc khảo sát gần đây, người ta thấy rằng 41% các bậc cha mẹ đánh đòn khi con mình đánh người khác. Theo nhà xã hội học Murray Atraus (trung tâm Family Research Laboratory – ĐH New Straus) thì: các bậc cha mẹ này đã dạy con hai điều:

1. Đánh người khác là việc làm xấu.

2. Không xấu nếu đánh người làm việc xấu.



Thực tế khảo sát cho thấy thanh thiếu niên sẽ dễ dàng có các hành động phạm pháp, nghiện rượu, trầm cảm, tự tử, sử dụng chất kích thích, thất nghiệp … nếu bị đánh đập. Vậy có nên chăng khi nhà nước ban hành đạo luật ngăn cấm việc đánh đập con cái trong mọi hoàn cảnh?

Những người ủng hộ luật cấm đánh con cho rằng việc này sẽ đưa mọi người đến một xã hội an bình; và vẫn còn có những phương cách khác để dạy con cái thay vì dùng roi vọt. Nhưng những phương pháp đó có thực sự hiệu quả? Có tác dụng lâu dài không? Câu trả lời là lúc có, lúc không; và không có gì đảm bảo chắc chắn cả.

Có thể khi còn trẻ, bạn tin rằng đánh con là một cách giáo dục tốt, nhưng rồi khi đã dày dạn kinh nghiệm hoặc khi về già, bạn sẽ nhận thấy rằng đánh con hầu như không đưa đến hậu quả gì. Đó là chưa kể đến những trường hợp roi vọt bị lạm dụng, trở thành bạo lực gia đình, gây hậu quả nghiêm trọng cho hành động, tâm lý và lối sống của con cái. Thế nhưng ông bà ta vẫn thường nói “thương cho roi cho vọt” cơ mà ? Phải chăng câu nói này không còn phù hợp với thời đại ngày nay nữa ?

KHÔNG. Hãy nhớ, nếu có thể dạy bảo con cái bằng lời khuyên và những phương pháp giáo dục không đòn roi thì không có gì tốt hơn. Nhưng nếu bạn thấy rằng chỉ có đánh đòn mới có thể làm trẻ tốt hơn lên, thì bạn hãy thi hành việc này một cách thích hợp – nghĩa là đừng để cảm xúc nóng giận lấn lướt, và bạn chỉ đánh con nhằm mục đích giúp trẻ nhận ra sai lầm và sữa chữa, chứ không xem đó là cách thể hiện quyền lực để con cái phải vâng lời. Sau đây là một vài hướng dẫn dành cho bạn:

* Chỉ nên thỉnh thoảng đánh đòn: vì khi bị đánh nhiều, con bạn sẽ “lờn” đòn (dạn đòn) và việc đánh đòn sẽ không còn tác dụng nữa.
* Áp dụng việc đánh đòn có vẻ hữu hiệu đối với những đứa con cứng đầu, dễ bị kích động, quậy phá quá mức…
* Đánh bằng tay (khi con bạn còn nhỏ), hoặc dùng roi (khi con bạn đã lớn) nhưng chỉ đánh vào mông và đánh ít, vì không phải mục đích của bạn là cho con một bài học nhớ đời. Đừng quất túi bụi, dễ gây ra hậu quả đáng tiếc.
* Đánh ngay lập tức: để cơn giận gia tăng, bạn có thể sẽ đi quá trớn.

Và phải ghi nhớ rằng luôn luôn đi kèm việc đánh đòn với việc phân tích lỗi lầm, đưa ra lời dạy bảo cương quyết và hậu quả.

Nghiên cứu phát hiện các em nhỏ bị đánh trước tuổi lên 6 thì học giỏi hơn ở trường và cũng lạc quan hơn vào cuộc sống so với những em không bao giờ bị cha mẹ thượng cẳng chân hạ cẳng tay, Telegraph cho biết.

Nghiên cứu này có thể làm những người bảo vệ quyền lợi của trẻ em giận dữ, bởi họ thường lập luận rằng việc trừng phạt thân thể có thể gây ảnh hưởng lâu dài tới tâm thần của trẻ.

Marjorie Gunnoe, giáo sư tâm lý tại Đại học Calvin ở Michigan, Mỹ, cho biết, nghiên cứu của bà cho thấy không có đủ bằng chứng để phủ nhận quyền tự do của cha mẹ trong việc quyết định việc trừng phạt con cái.

Nghiên cứu đã hỏi 179 thiếu niên về mức độ họ thường bị đánh khi còn nhỏ, và tuổi bị đánh lần cuối cùng.

"Tôi nghĩ đánh đòn là một công cụ nguy hiểm, nhưng cũng có những lúc cần đến công cụ nguy hiểm đó. Chỉ có điều bạn không nên dùng chân tay trong mọi việc mà thôi".


Các câu trả lời sau đó được so sánh với thông tin mà các thiếu niên này cung cấp, về những hành vi mà họ chịu ảnh hưởng từ việc đánh đòn, như chán đời, yêu sớm, bạo lực và trầm cảm.

Kết quả là, những người bị đánh đòn trước 6 tuổi thể hiện tốt hơn trong tất cả các mặt tích cực, và không tồi tệ hơn trong những mặt tiêu cực so với những người không ăn đòn bao giờ.

Những thiếu niên bị cha mẹ đánh ở tuổi từ 7 đến 11 cũng thành công hơn ở trường học so với nhóm trẻ không bị cha mẹ đụng đến bao giờ, nhưng lại kém hơn trong một số mặt tiêu cực, như hay đánh nhau hơn.

Tuy nhiên, nhóm bạn trẻ khẳng định họ vẫn bị đánh đến bây giờ thì ghi điểm thấp nhất so với tất cả các nhóm khác.

Gunnoe tìm thấy rất ít khác biệt trong kết quả giữa hai giới hay giữa các nhóm chủng tộc khác nhau.Các nghiên cứu trước kia lập luận rằng việc đánh đòn trẻ có thể dẫn đến những rối loạn hành vi, như hung hăng


Đánh cũng phải... học Cha mẹ hãy chỉ sử dụng sự trừng phạt thân thể trong những trường hợp khẩn cấp, chẳng hạn trẻ làm điều gì đó tự gây nguy hiểm cho bản thân: chơi dao, nghịch lửa, sờvào các thiết bị điện... Khi đó, nếu có đánh, ta cũng cần giải thích cho trẻ hiểu rằng điều trẻ làm là nguy hiểm, và chỉ đánh vào những bộ phận không gây nguy hiểm trên cơ thể trẻ: bàn tay, mông.

Không nên đánh khi trẻ biếng ăn, nếu đánh,tới bữa ăn trẻ sẽ sợ và ám ảnh. Không nên đánh nếu trẻ vô ýlàm hư hỏng đồ đạc, vì như thế, trẻ sẽ cảm thấy đồ đạc quantrọng hơn con người... Cần cho trẻ hiểu trẻ bị phạt về lỗi gì, chỉ có lỗi đó đáng bị phạt chứ không phải toàn bộ conngười trẻ đáng bị "ăn đòn".

Cha mẹ cũng cần học cách kiềm chế cảm xúc,ngay cả khi phạt trẻ cũng vậy. Hoàn toàn không nên bột phát sự nóng giận và không để cho trẻ nhận thấy người lớn đang trút sự giận dữ lên cơ thể của trẻ.

Mục đích của bạn không phải là cho con một bài học nhớ đời mà muốn nhắc con nhớ,hành động sai trái nào cũng sẽ có những hình phạt tương xứng, vì thế cần biết điểm dừng và nhìn ra cái sai của mình, bạn đừng nhắm mắt, quất con túi bụi...

Nên đe con ngay khi con có lỗi để con nhớ, khôngn nên dồn hay đánh không đúng lúc, hoặc quá giới hạn. Và bạn cũng cần ghi nhớ rằng luôn luôn đi kèm việc đánh đòn với việc chỉ cho trẻ thấy lỗi lầm, phân tích nguyên nhân, hậu quả của sai lầm ấy rồi đưa ra lời dạy bảo cương quyết.

Trong quá trình đánh trẻ, cần hướng cho trẻ vào việc lắng nghe bạn phân tíchđúng sai chứ không quá tập trung vào những cái roi sắp giáng xuống thân xác trẻ...

Tốt nhất, hãy dạy bảo con cái bằng lời khuyên và những phương pháp giáo dục không đòn roi. Nhưng nếu bạn thấy rằng chỉ có đánh đòn mới có thể làm trẻ tốt hơn lên, thì bạn hãy thi hành việc này một cách thích hợp.


Hàn Bá Du ở với mẹ rất hiếu thảo, mỗi khi ông lầm lỗi bà mẹ lại bắt ông cúi xuống đánh thật đau! Mặc dù bị mẹ đánh đau, nhưng Hàn Bá Du không hề khóc… Rồi có một lần ông phạm lỗi, mẹ lại bắt ông cúi xuống mà đánh, mẹ đánh không đau nhưng ông cứ khóc suốt… Bà mẹ lấy làm lạ, hỏi: “Vì sao ngày trước mẹ đánh đau như thế mà con không khóc? Nay mẹ đánh nhẹ mà con lại khóc?” Hàn Bá Du gạt nước mắt thưa rằng: “Ngày trước mẹ đánh đau, con không khóc vì con biết mẹ còn khoẻ mạnh! Nay mẹ đánh con không đau, con khóc vì con biết mẹ đã già yếu lắm rồi! Không còn sức đánh con, cũng như không còn ở trên thế gian này với con bao lâu nữa! Vì thế con mới khóc!”.

1 nhận xét:

Viet Quang nói...

Cac ban oi ,rat khong nen danh con cai minh , vi con nguoi co lo tai , va suy ngi co ma, khac voi con vat, con vat danh no con thay toi ma , noi j la con nguoi, hay dung loi noi de con tre hiu,dung de ton thuog long con tre ,mot doi tuog can dc bao ve va cham soc tu cha me co ma.Dung danh con cai trong moi hoan canh nhe