Tìm kiếm hiệu quả

Dạ cổ hoài lang

Cao Văn Lầu, thường gọi Sáu Lầu, (22 tháng 12 năm 1892 - 13 tháng 8 năm 1976) là một nhạc sĩ và là tác giả bài "Dạ cổ hoài lang", một bài ca độc đáo và nổi tiếng nhất trong nghệ thuật cải lương Việt Nam.



Cuộc đời

Cao Văn Lầu sinh ngày 22 tháng 12 năm 1892 tại xóm Cái Cui, làng Chí Mỹ, sau sát nhập với làng Thuận Lễ trở thành xã Thuận Mỹ, huyện Vàm Cỏ, tỉnh Long An.

Khi Cao Văn Lầu được bốn tuổi (năm 1896), ông Chín Giỏi (chưa rõ tên thật, cha Cao Văn lầu) vì nghèo, vì bị áp bức nên đã cùng vợ và sáu đứa con nhỏ xuống ghe, tìm đất khác sinh sống.

Buổi đầu, ông Chín Giỏi đến tá túc trên đất của một người bà con ở Gia Hội (Bạc Liêu). Sau chín tháng đi làm mướn cật lực mà không đủ ăn, gia đình ông lại phải dời sang Xà Phiên (nay thuộc Long Mỹ, tỉnh Hậu Giang), khẩn hoang làm ruộng. Khoảng một năm sau, hơn 40 công đất, nhờ khó nhọc mới có được, bị địa chủ chiếm lấy. Nhờ người giới thiệu, gia đình ông Chín Giỏi dọn về Họng Chàng Bè (Giá Rai, Bạc Liêu) để tiếp tục khẩn hoang, nhưng rồi số đất này về sau cũng về tay người khác.

Xót cảnh trắng tay của ông Giỏi, hương sư Chơn ở làng Vĩnh Lợi tổng Thạnh Hòa, cho ông cất một căn chòi lá ở trên đất công điền gần chùa Vĩnh Phước An (nay thuộc phường 2, thị xã Bạc Liêu). Ở đó, vợ chồng ông và các con phải đi làm thuê, đi câu để chạy ăn từng bữa.

Hòa thượng Minh Bảo (? - 1912), trụ trì chùa Vĩnh Phước An, thấy gia đình ông Chín Giỏi vất vả quá mà không đủ ăn, nên đề nghị cho Cao Văn Lầu, lúc đó mới 8 tuổi, vào chùa ở để chia sẻ gánh nặng. Kể từ đó chú bé Lầu, vừa kinh kệ, vừa được nhà sư dạy cho chữ Nho.

Năm 1903, nhờ cha đến xin, Cao Văn Lầu được phép trở về nhà để học chữ Quốc ngữ. Nhưng chỉ học đến "lớp nhì năm thứ hai" (Cours moyen 2e année) tức lớp 4 ngày nay, thì ông Lầu phải thôi học vì nhà gặp thêm cảnh khó: anh đi ở rể, chị lấy chồng, cha già yếu... Vậy là, năm 15 tuổi (1907), Cao Văn Lầu phải thay cha và anh chị đi làm những việc nặng nhọc để nuôi gia đình.

Lúc bấy giờ tại xóm Rạch Ông Bổn có một thầy đàn nổi tiếng tên Lê Tài Khí, tục gọi Hai Khị hay Nhạc Khị. Ông thầy này bị mù cả hai mắt thêm có tật ở chân[1], nhưng ngón đàn của ông thật điêu luyện[2].

Năm 1908, Cao Văn Lầu nhờ cha dẫn đến thầy Hai Khị để xin học đàn mỗi đêm. Nhờ yêu thích và siêng năng, ông mau chóng sử dụng thành thạo các loại nhạc cụ như đàn tranh, cò, kìm, trống lễ; và trở thành một nhạc sĩ nồng cốt trong ban cổ nhạc của thầy.

Năm 1912, ông bắt đầu đi hát với Sáu Thìn và cô Phấn với bài Tứ đại oán Bùi Kiệm thi rớt.

Năm 21 tuổi (1913), Cao Văn Lầu vâng lệnh cha mẹ đi cưới vợ, đó là cô Trần Thị Tấn, một cô gái nết na ở điền Tư Ô (Chung Bá Khánh).

Khoảng thời gian này, ông sáng tác được một bản ngắn mang tên Bá điểu, sau đổi lại Thu phong, gồm tám câu nhịp bốn. Sau nữa, bản nhạc này được soạn giả Trịnh Thiên Tư đặt thêm lời ca và có tên mới là Mừng khi gặp bạn.

Năm 1917, ông sáng tác thêm một khúc gồm 22 câu, theo một chủ đề của thầy Nhạc Khị đề xướng là "Chinh phụ vọng chinh phu" (chủ đề được rút ra từ bản Nam ai "Tô Huệ chức cẩm hồi văn") nhưng chưa kịp sửa chữa và trình thầy thì gặp nghịch cảnh đau lòng. Vợ ông đã ba năm mà vẫn chưa có dấu hiệu thai nghén, theo tục xưa, cha mẹ buộc ông phải trả vợ về nhà cha mẹ ruột.[3]

Khoảng một năm sau, trong tâm trạng nhớ thương vợ, bản nhạc trên được đem ra soạn lại. Nghe bạn đồng môn tên Ba Chột góp ý, ông bỏ bớt 2 câu trùng lắp, bài nhạc còn chẵn 20 câu nhịp đôi.

Tết Trung Thu năm 1918 (15 tháng 8 âm lịch năm Mậu Ngọ, nhằm ngày 19 tháng 9 năm 1918)[4], ông cùng các bạn đến thăm thầy, luôn tiện trình bày bản nhạc chưa có tên trên. Nghe xong, thầy Nhạc Khị hết sức khen ngợi.

Đêm đó có nhà sư Nguyệt Chiếu cùng tham dự, thầy Nhạc Khị liền nhờ nhà sư đặt tên cho bản nhạc. Nhà sư nói:"... tuy nhạc và lời ca còn vài điểm bất nhất, nhưng cái chung vẫn diễn tả được tâm tư của nàng Tô Huệ[5]. Vậy cứ theo tích này mà đặt tên cho bài là "Dạ cổ hoài lang" (Nghe tiếng trống đêm nhớ chồng)." Kể từ đêm đó, bài ca này được loan truyền nhanh chóng.

Năm 1919, ông Lầu làm nhạc công trong gánh hát cải lương của Ba Xú (Bạc Liêu).

Cách mạng tháng Tám thành công, ông tham gia Mặt trận Liên Việt ở ấp Vĩnh Phước, xã Vĩnh Lợi, tỉnh Bạc Liêu.

Năm 1947, ông nhận nhiệm vụ đặc biệt là cứu và đã cứu được một số cán bộ bị thực dân Pháp bắt.

Từ 1918 đến năm 1974, ngoài bản "Dạ cổ hoài lang", mà sau này phát triển thành bản "vọng cổ", làm thay đổi một phần bộ mặt cải lương; ông Cao Văn Lầu còn sáng tác thêm 10 bản nữa, nhưng đa phần chỉ lưu hành ở Bạc Liêu.

Ông mất lúc 13 giờ ngày 13 tháng 8 năm 1976 tại Thành phố Hồ Chí Minh, thọ 84 tuổi.

cao văn lầu, Dạ cổ hoài lang, 

Hương hoa sữa

Phan: Font lung tung vì nhặt từ nhiều nguồn khác nhau; giữ nguyên cách thể hiện của tác giả

Phan: cuộc sống xô bồ không cho ta khoảnh khắc mà chui về ngày xưa ấy ; hôm nay dù rất mệt nhưng cũng cố lang thang về miền miền ấy cái miền không bao giờ có được trải nghiệm như vậy

Phan: cái miền vắng tanh thoang thoảng ; đặc rật mùi hoa sữa

Phan: cái miền chỉ có gió,cây và sự cô đơn đến say mèm

Phan: cái miền chỉ có rượu, tuổi trẻ, và sự trong trắng vô ưu của thằng con trai với tâm trạng của kẻ xa nhà

Phan: cố tìm 1 bản nhạc cho hợp với tâm trạng lúc này nhưng không thể




Thì cứ thả mình cho hương sữa cuối thu đi. Hương hoa sữa sẽ theo bạn đến những chốn xa của cổ tích. Nhưng nhớ là con đường dãy phố Thủ đô sẽ chẳng còn gì là thi vị, nếu như không có hương hoa vẫy gọi ta về...




Đêm. Phải đứng ra xa một chút mới cảm nhận hương vị loài hoa này. Rất dễ trở nên thất vọng nếu như chúng ta đứng dưới gốc cây. Khi hoa đã tỏa hương, thì tốt hơn hết các loài hoa khác đừng nên tỏa hương cùng. Hoa sữa khiêm nhường tới mức độ có thể, vào ban ngày mà thôi. Nhưng để khẳng định mình, nó quyết liệt và mạnh mẽ đến không ngờ. Nó khiến cả một dãy phố, con đường ngây ngất, thậm chí mất ngủ vì hương thơm nồng nàn của mình.




Những cơn mưa tháng tám lất phất và ào ạt hình như giúp cho hàng cây xanh mướt dọc các con phố yên ả, hiền lành bật ra các chùm nụ màu cẩm thạch nhạt, trang nhã, lăn tăn, li ti, và khi đêm phủ bức màn voan đen trong suốt thì xoè nở những cánh mỏng bé xíu trắng dịu toả hương ướp cả không gian, quyện chặt mọi vật trong mùi thơm nồng nàn...Hoa sữa - Loài hoa riêng của nỗi nhớ em – mối tình ngày xưa ấy.


Hoa sữa cũng vậy. Người xưa đã biết trân trọng để trồng thi thoảng trên những góc đường trầm tư của đất Hà Thành. Rồi bỗng một ngày, một vài nghệ sĩ tâm hồn dễ rung động như lá phát hiện ra mùi thơm nồng nàn của loài hoa này và chợt thấy trống vắng nhiều nhiều nếu Hà Nội không có mùi hoa sữa. Những kỷ niệm cũng được tẩm ướp hương hoa sữa. Hoa sữa đã đi vào tâm thức và trở thành nỗi nhớ cồn cào của người đi xa. Trong gió thu. Trong se lạnh. Trong trái tim nhìn hoa không thấy chỉ là hoa mà còn là một nỗi rưng rưng cảm hoá.
Trong cái sương lạnh của trời thu heo may gật gù, không gian thoáng hơn, như cao hơn, xanh hơn. Đó là mùa của hoa sữa. Cũng như hoa dạ hương dịu dàng tỏa hương đâu đây trên một hiên nhà nào đó, hoa sữa cũng chỉ thơm về đêm. Khi mọi người hoạt động ban ngày lắng xuống, tâm hồn con người trở lên nhẹ nhàng thư thái hơn. Và chỉ lúc ấy thôi, lòng người mới cảm nhận được hết mùi thơm của loài hoa kỳ diệu này. Thứ hương đêm ngọt ngào và tình tứ làm sao.Trên những đường phố của Hà Nội như Nguyễn Du, Bà Triệu, Hùng Vương... khi đến mùa, hoa sữa nở đầy cây. Trắng đến nao lòng. Hương hoa sữa thơm hết mình, ban phát mùi hương một cách hào phóng. Hoa có đòi hỏi gì không khi thơm hết cạn lòng như thế? Trong lòng đang u uất, cảm xúc đang bị dồn nén, lúc đó hãy đi và cảm nhận. Hoa sữa thơm nồng nàn đó chính là sự an ủi dịu dàng và cũng là khát khao được đồng cảm, được xẻ chia một cách chân thành của loài hoa giản dị khiêm tốn. Hương hoa sữa còn ấp ủ trên tóc, trong áo lạnh, cho đến khi về đến nhà hương hoa còn vương vấn đâu đây.

Đi trên con đường đầy kỷ niệm, đi thật chậm và hít thật sâu. Những hoài niệm xa xôi của một thời tươi đẹp lại dội về.



Đi trong lối cũ, đắm chìm trong hương hoa, bỗng thèm khát đến cháy lòng được trở lại cái thời yêu thương đó. Những lo toan mệt mỏi cuộc sống thường ngày nhiều khi cuốn ta đi quá xa, làm cho ta quên hẳn một thời mình đã yêu hoa sữa

CIO - ANH LÀ AI ?

CIO (giám đốc công nghệ thông tin) ngày nay phải đóng vai trò như thế nào ? Tính cách nào giúp họ thành công ? Nhiệm vụ cụ thể của họ là gì ? Đây là những câu hỏi đã ám ảnh các giám đốc này trong hai thập kỷ qua.

http://www.dic-dongnai.gov.vn/images/stories/2009/cio.jpg

Đây là những câu hỏi đã ám ảnh các giám đốc này trong hai thập kỷ qua. Vị trí của một CIO hiện nay đang đi theo hai hướng - hoặc là một nhà lãnh đạo chiến lược dùng công nghệ thông tin (CNTT) để phát triển doanh nghiệp ; hoặc là người trông coi các hệ thống thông tin mà mục đích chủ yếu là quản lý việc giảm giá thành nhờ CNTT. Theo chúng tôi, một CIO phải là một nhà lãnh đạo chiến lược.

Vai trò của một CIO lý tưởng - người đem lại lợi ích lớn nhất cho doanh nghiệp, được xác định bởi những trách nhiệm, kỹ năng cụ thể. Dựa vào nghiên cứu của nhiều công ty, phỏng vấn các CIO của các công ty thành đạt, chúng tôi xin vẽ ra chân dung một CIO của một công ty giả định như sau :
Công ty
Công ty giả định này có quyết tâm giành và giữ được vị trí hàng đầu trên thị trường nhờ một chiến lược kinh doanh chú trọng vào sự khác biệt mang tính cạnh tranh và sự tôn trọng khách hàng. Công ty ý thức được rằng nhân viên là tài sản quý nhất và tri thức, thông tin là cực kỳ quan trọng để đi đến thành công.
Vai trò
Người CIO thúc đẩy sự phát triển, biết xây dựng những hệ thống, dịch vụ cũng như cấu trúc công nghệ làm chỗ dựa cho chiến lược kinh doanh. Anh ta chịu trách nhiệm bảo đảm chiến lược công nghệ phù hợp và gắn kết với chiến lược và mục tiêu của công ty cũng như của các đơn vị phòng ban.
Vị trí
Người CIO là thành viên của ban lãnh đạo công ty, tham gia vào mọi nhiệm vụ và chịu trách nhiệm đầy đủ. Ngoài ra, CIO phải hình thành ban lãnh đạo CNTT (có sự tham gia của các lãnh đạo chủ chốt của doanh nghiệp) nhằm ưu tiên những sáng kiến kinh doanh dựa vào đòn bẩy công nghệ. Ban này báo cáo trực tiếp cho hội đồng quản trị về những vấn đề then chốt liên quan đến lợi thế cạnh tranh, rủi ro hoạt động.
Người CIO báo cáo trực tiếp với tổng giám đốc điều hành nhưng cũng làm việc chặt chẽ thường xuyên với các thành viên khác như phó tổng giám đốc hay giám đốc sản xuất.
Nhân viên
Phù hợp với quy mô và cấu trúc của công ty, nhân viên CNTT nằm rải rác ở các đơn vị phòng ban nhưng lại báo cáo trực tiếp cho CIO. Người CIO cũng trực tiếp quản lý một số nhân viên chủ chốt cung ứng những dịch vụ liên quan đến toàn công ty.
Trách nhiệm
Là người đứng đầu tổ chức CNTT, giám đốc có trách nhiệm với mọi khía cạnh hoạt động công nghệ thông tin của doanh nghiệp. Trách nhiệm này chủ yếu thuộc ba lĩnh vực.
1. Lĩnh vực CNTT then chốt : Bao gồm việc xác định quy mô cơ sở hạ tầng, cấu trúc và các chuẩn mực, phát triển và duy trì các ứng dụng, tích hợp và quản lý dữ liệu.
2. Ứng dụng kinh doanh : Người CIO phải nắm chắc mọi ứng dụng ở mức doanh nghiệp và mức phòng ban, phải là chuyên gia đối với các ứng dụng thiết yếu trong khi biết phân cấp cho nhân viên bên dưới các trách nhiệm hàng ngày khác.
3. Lĩnh vực hoạt động doanh nghiệp : Bao gồm các quy trình hoạt động của doanh nghiệp, vấn đề bảo mật và riêng tư, quản lý rủi ro và cải tiến chất lượng. Người CIO phối hợp với các lãnh đạo khác để đề ra chủ trương thích hợp cũng như cung cấp các công cụ và hệ thống cần thiết để thực hiện các chủ trương này.
Bộ máy của người CIO phải chịu trách nhiệm chọn lựa, phê duyệt và quản lý mọi sản phẩm và dịch vụ CNTT chủ chốt, kể cả các quy trình cần có sự hỗ trợ của bộ phận công nghệ thông tin.
Người CIO phải quản lý bộ phận của mình theo cách hữu hiệu, tiết kiệm và minh bạch nhất, luôn luôn so sánh giá với các nhà cung cấp khác nhau.
Ngoài ra, CIO cũng phải hỗ trợ phòng nhân sự để giúp họ đánh giá, cất nhắc nhân viên có năng lực.

http://blog.maia-intelligence.com/wp-content/uploads/2008/10/cio.jpg
Chọn ai làm CIO ?
Để hoàn thành nhiệm vụ khá nặng nề của mình, một CIO phải có nhiều năm kinh nghiệm trong nhiều lĩnh vực và nhiều kỹ năng khác nhau để quản lý công nghệ, doanh nghiệp và con người.
Ứng viên vào chức vụ này phải có căn bản công nghệ, có kinh nghiệm cả về cơ sở hạ tầng lẫn phát triển ứng dụng, bổ sung bằng kiến thức kinh doanh. Kiến thức này phải liên quan đến môi trường hoạt động của doanh nghiệp.
Ứng viên cũng phải có sự nhạy bén về tài chính và kế toán, biết chọn lựa ưu tiên khi có nhiều yêu cầu khác nhau.
Kỹ năng
Người CIO phải có khả năng hình dung và nói rõ vai trò của CNTT trong việc thúc đẩy cải tiến, tạo ra sự khác biệt, trung thành với khách hàng, giúp doanh nghiệp hoạt động có hiệu quả. Các kỹ năng giao tiếp và làm việc với người khác là rất thiết yếu. Tương tự, các kỹ năng lãnh đạo và quản lý cũng quan trọng không kém, bao gồm khả năng động viên nhân viên, hướng dẫn, biết phát hiện người giỏi và khuyến khích tinh thần làm việc theo nhóm.
Sau cùng, cá tính và nhận thức giá trị của ứng viên phải phù hợp với văn hóa và nguyên tắc chủ chốt của công ty.

http://www.ictnews.vn/GetFiles/ImageView.aspx?PublishedFileId=12398&req=vcms

(Theo tạp chí CIO)







google, face book, twitter office

Phan:không quá khó để biến ý tưởng này thành hiện thực và áp dụng cho văn phòng của mình
nếu mọi việc ổn tôi sẽ bắt chước họ đơn giản bởi vì tôi thích :)







All in one Exporter for Outlook,RecoveryToolbox For OutlookI nstall, dbxexpl, pfbackup, scanpst, Outlook Express, backup

Exporter for Outlook is flexible tool which exports messages from Outlook mail-folders to standardized message or mailbox files. Exporter saves messages in standardized RFC/MIME format. Furthermore, you can use Exporter to extract the attachments from Outlook .pst files, export messages for your Linux e-mail client or just to backup your mail folders in very accessible format. Version 2.6 adds Anti-dating options for files and adds system resources consumption options.

Quick Details
File Name:pfbackup.exe
Version:1
Date Published:5/7/2008
Language:English
Download Size:160 KB
Estimated Download Time:
1 min

Change Language:

Overview

Backing up your Microsoft Outlook information is quicker and easier with the Personal Folders Backup feature. Personal Folders Backup creates backup copies of your .PST files at regular intervals, in Outlook 2002 and later versions, making it easy to keep all of your Outlook folders safely backed up.

With Personal Folders Backup, you can choose which of your .PST files you wish to back up, and how often you wish to back them up.

Each .PST file contains all of your Outlook folders, including the Inbox, Calendar, and Contacts. You can have a single .PST file (usually called "Internet Folders" or "Personal Folders" in your Folder List), but you might also have an additional .PST file that you use for archiving ("Archiving Folders"). Personal Folders Backup lets you back up any or all of these .PST files.

Note: Personal Folders Backup only backs up .PST files. If you have a Microsoft Exchange Server mailbox, your server mailbox folders are likely backed up regularly by your server administrator.

Note: If you are using an East Asian operating system (such as Korean language WinMe) with an English version of Microsoft Office, you will be unable to use this download.

Note: This version was updated October 31, 2003, and it fixes an issue with the browsing functionality on Microsoft Windows 98 and Microsoft Windows ME.


For additional details and assistance refer to Using the Microsoft Outlook Personal Folders Backup tool.

Recovery ToolBox for Outlook - Description

Recovery ToolBox for Outlook (download) is designed to recover data from Microsoft Outlook pst files. The Microsoft Outlook mail client is part of the Microsoft Office software package and is one of the most popular mail clients in the world. The program can be also used to recover information from Microsoft Exchange ost files and/or convert them into Microsoft Outlook pst files.

Recovering lost Microsoft Outlook data

The Microsoft Outlook mail client stores such data as: mail messages, tasks, contacts, meetings, notes and logs in files with the .pst extension. Recovering data with Recovery ToolBox for Outlook comes down to:

  • reading the corrupted pst file
  • identifying and recovering data from this pst file
  • saving the recovered data to one or several new .pst files

The maximum size of each new file created by Recovery ToolBox for Outlook can be up to 1GB. If the size of the source file exceeds 1GB, the program will save the recovered data to several files. The size of each created file will not exceed 1GB.


File:Inbox repair tool
Version:
Outlook Version:Microsoft Outlook 97+ (Not Outlook Express)
Description:Used to repair corrupted .PST files
Installation Notes:Extract file and run scanpst
File Size:197KB
Technical Notes:
Cost:Free or none stated
Downloadscanpst.zip

Download all

  • http://cid-1c0aacdf910582b7.skydrive.live.com/self.aspx/.Public/Soft/All%20for%20Outlook/dbxexpl.zip
  • http://cid-1c0aacdf910582b7.skydrive.live.com/self.aspx/.Public/Soft/All%20for%20Outlook/Exporter.for.Outlook.v2.3.0.1.WinAll.Inl.Keygen-FALLEN.rar
  • http://cid-1c0aacdf910582b7.skydrive.live.com/self.aspx/.Public/Soft/All%20for%20Outlook/pfbackup.zip
  • http://cid-1c0aacdf910582b7.skydrive.live.com/self.aspx/.Public/Soft/All%20for%20Outlook/RecoveryToolboxForOutlookInstall.zip
  • http://cid-1c0aacdf910582b7.skydrive.live.com/self.aspx/.Public/Soft/All%20for%20Outlook/scanpst.zip









Phần mềm đuổi muỗi

Phan:Đêm qua ngồi máy làm việc sáng ra thấy chân đầy cục đỏ , từng cục từng cục to thôi rồi :)

Đây là hai chương trình nho nhỏ nhưng bảo đảm là tác dụng của chúng thì không nhỏ chút nào. Bạn đã từng điên đâu khi làm việc trên máy tính và bị lũ muỗi "hành hạ" chưa ? Cảm giác không dễ chịu chút xíu nào hết.

Các chương trình này sẽ phát ra các âm thanh làm cho không chỉ muỗi mà cả các loại côn trùng khác tránh xa bạn. 21.gif21.gif
KP-Anti Mosquitoes v1.0

Download :
http://www.allmosquitos.com/soft/anti-mosquito.rar

Anti Mosquito 2

Download :
http://www.allmosquitos.com/upl/File/SEA_a...uitoes_xp_2.zip

Ultrafobos-Anti-Mosquito :
http://www.allmosquitos.com/upl/File/Ultrafobos.zip






Đơn giản hãy gọi người là Mẹ

Có một đứa bé sắp chào đời. Nó bèn hỏi Thượng Đế:

Mẹ

- Họ nói ngày mai Người sẽ đưa con xuống trần gian, nhưng làm sao con sống nổi ở đó khi mà con quá nhỏ bé và bất lực như thế này?
Thượng Đế đáp:
- Trong số những thiên thần, ta đã chọn cho con một người. Thiên thần của con sẽ đợi con và săn sóc con chu đáo.
Đứa bé lại nài nì:
- Nhưng này con không phải làm việc gì ngoài ca hát và vui cười hạnh phúc chứ?
Thượng Đế đáp:
- Thiên thần của con sẽ hát cho con nghe và cũng sẽ tươi cười với con mỗi ngày. Con sẽ cảm nhận được tình thương của người dành cho con và con sẽ thấy rất hạnh phúc.
Đứa bé lại hỏi:
- Và làm sao con có thể hiểu được khi họ nói chuyện với con bằng một ngôn ngữ mà con chưa hề biết đến?
Thượng Đế trả lời:
- Thiên thần của con sẽ nói với con bằng những ngôn từ nhẹ nhàng và đẹp đẽ nhất mà con chưa từng được nghe, đồng thời với sự nhẫn nại và cẩn trọng, thiên thần của con sẽ dạy con biết nói.

- Con nghe nói chốn trần gian lắm kẻ xấu xa. Ai sẽ bảo vệ con?
- Thiên thần của con sẽ hộ trì con ngay cả khi điều đó đe dọa đến tính mạng của người.
- Nhưng con sẽ rất buồn vì không còn được nhìn thấy Ngài nữa.
- Thiên thần của con sẽ luôn nói với con về Ta, và dạy con cách thức quay về với Ta dù rằng Ta luôn cận kề con.
Vào giây phút đó, ở nơi thiên đường ngập tràn an lạc nhưng người ta vẫn có thể nghe thấy những tiếng gọi vang vọng từ cõi thế, và đứa bé vội vàng hỏi Thượng Đế:
- Thưa Ngài, nếu con phải đi ngay bây giờ, xin hãy cho con biết tên thiên thần hộ mạng của con.

- Tên của người không quan trọng, con chỉ đơn giản gọi người là “Mẹ”.


nguồn :http://www.tmexevn.com/blog/don-gian-hay-goi-nguoi-la-me/#more-56



Bảo Hiểm

Xe anh trầy xước và móp cả thảy 12 vết, trái phải, trước sau. Muốn làm bảo hiểm, xảy ra vết nào là phải báo ngay, đằng này anh để ba tháng mới báo. Một vụ thì không thể trầy bốn bên tứ phía như vậy.

Ừ, nhưng anh nghĩ mới biết lái thế nào cũng trầy xước. Chờ xước nhiều nhiều, lái cứng rồi mới đi làm một lần.

Thôi bây giờ em tách ra làm ba vụ. Gần nhà anh có con hẻm nào không? Có. Trong hẻm có xe chở rác không? Có, dĩ nhiên, xe đổ rác dân lập. Gần đó có ai xây nhà mà cánh cổng mở ra đường không? Có có, hai ba căn như thế. Có nhà ai hàng rào dây kẽm gai không? Không, chả có ai thế cả. Ok, cứ xem như có đi. Đúng đúng, cứ xem như có hai cái nhà rào sân bằng kẽm gai. Em đọc cho anh ghi lời khai nè

Vụ thứ nhất: là những vết bên trái, gồm xước dọc thân xe, trầy thanh ốp sườn, móp hai vết ở cửa trước và cửa sau ( Sự thật do va vào chậu cây cảnh nhà sếp , de vào cổng cơ quan, né honđa nên ốp sườn chà vào vỉa hè). Anh ghi nè

Vào khoảng 19h30 phút tối 4-10-2009, tôi lái xe đi vào hẻm để vào nhà. Do trời mưa, hẻm nhỏ, lúc này có xe đẩy rác đi ngược chiều dừng lại để lấy rác nên tôi đánh tay lái qua phải hơi nhiều, thân xe đưa về trái chà vào hàng rào kẽm gai nhà dân. Mũi xe va vào cánh cổng nhà khác đang mở ra phía đường. Vì vậy tạo nên những vết xước ở dọc thân xe trái , đuôi xe phía trái và mũi xe phía phải. Anh ghi xong chưa? Xong rồi hả, lấy tờ khác ra ghi tiếp.

Vụ thứ hai: là những vết bên trái, gồm xước dọc thân xe, trầy thanh ốp sườn, móp hai vết ở cửa trước và cửa sau. Anh ghi nè, chỉ cần cho cái xe rác nằm ở phái đối diện là xong. Đúng đúng, cho nó nằm đối diện đi.

Vào khoảng 19h30 phút tối 5-10-2009, tôi lái xe đi vào hẻm để vào nhà. Do trời mưa, hẻm nhỏ, lúc này có xe đẩy rác đi cùng chiều dừng lại để lấy rác nên tối đánh tay lái qua trái hơi nhiều, thân xe nghiêng về phải chà vào bờ tường nhà dân. Mũi xe va vào cánh cổng nhà khác đang mở ra phía đường. Vì vậy tạo nên những vết xước ở dọc thân xe bên phải. Đuôi xe phía phải và mũi xe phía trái.

Nhưng trên nóc xe cũng trầy nghĩa là sao?

Bữa đó con anh đòi hái trái trứng cá, bèn tấp che vào tán cây, cái cành cụt trên chọt xuống xước một đường trên nóc.

Không được, cái đó là cố ý. Anh phải là người tự gây thiệt hại và lỗi vô ý thì mới bồi thường được. Thôi, xem như xe tải chở dá dăm rơi trúng. Đúng rồi, thành phố mình có rất nhiều xe tải như thế. Ừ, anh ghi nè. Lấy tờ giấy khác ra.

Vào khoảng 18h30 ngày 3-10-2009 tôi đi về trên đường Thành Thái. Do trời mưa, đường xấu, tôi né lô cốt và đi lấn sát vào xe tải chở đá dăm. Lái xe tải tránh xe tôi nên bánh xe chồm lên cục bê tông chân đế lô cốt. Đá dăm trên xe tải rơi xuống tạo thành những vết trầy trên nóc xe của tôi.

Bài học 1: Nhân viên bảo hiểm có sự sáng tạo của một nhà văn, có lòng nhân ái và sự rộng rãi để không nhăn nhó khi ta mua bảo hiểm có 5 triệu mà được thanh toán hợp đồng sửa chữa 10 triệu.

Bài học 2: Sống, không ai không mắc sai lầm. Vấn đề là biết gượng dậy đứng lên sau mỗi lần sai lầm. Lái xe không thể tránh va quệt, vấn đề là biết khai bảo hiểm sau mỗi lần va quệt.

Bài học 3: Có những người bình thường giản dị quê mùa khiến ta khó chịu, nhưng bên trong họ là tấm lòng hào hiệp yêu thương. Xe đổ rác và hàng rào dây thép có thể xấu xí khiến bạn không muốn nhìn, nhưng nó rất lợi hại khi khai báo va chạm.



nguồn :http://bocuhung.multiply.com/journal/item/344




Chuẩn đoán PC bằng CPU-Z


Quản trị mạng - Nếu kiến thức là sức mạnh thì chương trình CPU-Z của CPUID sẽ làm cho bạn cảm thấy giống như một siêu anh hùng. Công cụ nhỏ bé này đã được liệt vào một trong số những download phần mềm miễn phí tốt nhất. CPU-Z chỉ hoạt động trong hệ điều hành Windows để thu thập các thông tin về một số các thành phần phần cứng chính của máy tính.

Thông tin được nó thu về khá chi tiết và tập trung vào CPU, bo mạch chủ, bộ nhớ của bạn và các thông tin hệ thống nói chung về Windows và DirectX.

Trong toàn bộ bài này, chúng tôi sẽ giới thiệu cho các bạn về tiện ích này và trang bị sức mạnh đáng nể của nó cho máy tính của chính bạn.

Để bắt đầu, bạn hãy vào thẳng trang chủ của CPU-Z và download về phiên bản mới nhất của nó (hiện phiên bản tại thời điểm này của phần mềm là 1.50). Phần mềm được nén trong một file zip, chính vì vậy bạn cần phải giải nén nó. Trong một số tình huống như vậy, các bạn nên tạo một thư mục trên máy trạm của mình và giải nén các file zip này vào đó.

Chương trình không có bộ cài đặt vì nó không tự cài đặt vào hệ thống của bạn. Bạn chỉ cần giải nén các nội dung bên trong của file nén vào một thư mục và chạy nó từ đây. Khi bạn không muốn chạy nó nữa, chỉ cần xóa thư mục này.

Khi bạn đã thiết lập một thư mục và đã hoàn toàn sẵn sàng cho công việc của mình, bắt đầu CPU-Z bằng cách kích đúp vào file cpuz.exe.

7_cpuz

Khi đó bạn sẽ thấy ảnh dưới đây trên màn hình trong khi chương trình đang được nạp.

8_cpuz

Khi chương trình được nạp xong, các thông tin đều dễ dàng truy cập và dễ dàng điều hướng định dạng. Cửa sổ được trình bày dưới dạng các tab để phân loại các thông tin theo các hạng mục. Các tab được gán nhãn CPU, Cache, Mainboard, Memory, SPD và About. Bạn có thể thấy các nhãn này trong hình bên dưới.

9_cpuz

Chọn một tab nào đó, khi đó sẽ có một loạt các thông tin nằm trong tab đó, có cả những thông tin mà bạn chưa bao giờ biết. Không nên bị phân tán bởi quá nhiều dữ liệu, bạn nên tập trung vào những gì mình muốn thấy.

Cho ví dụ, trên tab CPU, người dùng thông thường sẽ cảm thấy rất thú vị trong phần Name (tên CPU), Specification (các chi tiết kỹ thuật), Instructions (các chỉ lệnh), Core Speed (tốc độ của lõi), Bus Speed (tốc độ bus), Level 2 Cache size (kích thước của cache). Bên cạnh các thông tin cơ bản đó còn có rất nhiều các phần thông tin khác dành cho các người dùng muốn tham khảo thêm cho các mục đích khác nhau.

1_cpuz

2_cpuz

Tab Cache cho bạn biết thêm về các thông tin chi tiết về cache.

Trong tab Mainboard, bạn sẽ thấy rất nhiều thông tin hữu dụng khi nâng cấp hay thay thế các thành phần. Các thông tin này sẽ gồm có cả nhà sản xuất bo mạch chủ, chipset, BIOS và giao diện đồ họa. Từ ảnh chụp bên dưới, chúng ta có thể thấy được rằng máy tính chúng tôi đang kiểm tra có bo mạch chủ nForce4 và hỗ trợ supports x16 PCI-Express.

Điều đó có nghĩa rằng card video trong máy tính thử nghiệm này là PCI-E chứ không phải AGP. Đây là một thông tin quan trọng cần phải biết nếu chúng ta muốn nâng cấp card video. Tuy nhiên, cho ví dụ, CPU-Z lại không thể phát hiện ra nhà sản xuất bo mạch chủ của máy tính thử nghiệm. Điều này hiếm khi xuất hiện và chúng tôi cũng chỉ gặp vấn đề với bo mạch này.

3_cpuz

4_cpuz

Tab Memory cũng là một tab rất hữu dụng vì hầu hết mọi người thường nâng cấp máy tính của họ bằng cách bổ sung thêm bộ nhớ. Trong hình trên, bạn có thể thấy rằng máy tính thử nghiệm của chúng tôi có 2GB bộ nhớ trong hệ thống (2048 MB). Bộ nhớ này là kiểu bộ nhớ DDR (khác với DDR2 hay DDR3) và đang chạy trong chế độ kênh dual. Hầu hết các thông tin khác trong tab này đều dành cho người dùng nâng cao. Bạn sẽ tìm thấy các thông tin hữu dụng hơn cho việc overclocking.

Để hoàn tất việc nâng cấp bộ nhớ, bạn có thể cần phải quan tâm đến một số thông tin khác. Tab SPD chính là tab chứa các thông tin bạn cần xem thêm này. Trong tab này, bạn sẽ thấy các thông tin về mỗi một thanh nhớ trong mỗi một khe cắm trên bo mạch chủ. Có thể thấy được kích thước của chip, kiểu RAM và tần số nó hoạt động. Thêm vào đó cũng có một bản định thời hiển thị các thông tin chi tiết dựa trên cấu hình.

5_cpuz

6_cpuz

Cuối cùng nhưng không phải nhỏ bé, đó chính là tab About. Tab này sẽ cung cấp cho các bạn các thông tin chi tiết về phần mềm và một số thông tin chi tiết về hệ thống. Cho ví dụ, các bạn có thể thấy phiên bản Windows, gói dịch vụ được cài đặt và phiên bản DirectX. Từ tab này, bạn có thể kết xuất dữ liệu vào một file HTML.

Ứng dụng này nên nằm trong hộp công cụ máy tính của bất cứ ai. Dữ liệu mà nó cung cấp là vô giá và sự dễ dàng trong sử dụng làm cho CPU-Z trở nên đơn giản đối với bất cứ người dùng ở cấp độ nào.

Văn Linh (MaketechEasier)







thisman.org


EVER DREAM THIS MAN? every night throughout the world hundreds of people dream about this face
HISTORY

In January 2006 in New York, the patient of a well-known psychiatrist draws the face of a man that has been repeatedly appearing in her dreams. In more than one occasion that man has given her advice on her private life. The woman swears she has never met the man in her life.

That portrait lies forgotten on the psychiatrist's desk for a few days until one day another patient recognizes that face and says that the man has often visited him in his dreams. He also claims he has never seen that man in his waking life.

The psychiatrist decides to send the portrait to some of his colleagues that have patients with recurrent dreams. Within a few months, four patients recognize the man as a frequent presence in their own dreams. All the patients refer to him as THIS MAN.

From January 2006 until today, at least 2000 people have claimed they have seen this man in their dreams, in many cities all over the world: Los Angeles, Berlin, Sao Paulo, Tehran, Beijing, Rome, Barcelona, Stockholm, Paris, New Dehli, Moskow etc.

At the moment there is no ascertained relation or common trait among the people that have dreamed of seeing this man. Moreover, no living man has ever been recognized as resembling the man of the portrait by the people who have seen this man in their dreams.

The aim of this website is:
- to help those who have seen this man in their dreams and to foster communication among them;
- to understand who this man is and why he appears in an apparently pattern-less array of situations in the dreams of such diverse human subjects.

PORTRAITS

These are some of the original drawings made by the people who have seen this man in their dreams. The identikit that is currently used is based on these portraits.





souce :http://thisman.org/history.htm





Bạn ra giá bao nhiêu cho 10 năm cuộc đời mình?

Bạn ra giá bao nhiêu cho 10 năm cuộc đời mình?

Vì một vài lí do lạ lùng nào đó, câu hỏi triết lí này bất thình lình nảy ra trong đầu tôi khi tôi đang tắm và khiến tôi phải suy nghĩ thật nhiều. Thế là tôi quyết định nói về nó trong bài này.

Bạn ra giá bao nhiêu cho 10 năm cuộc đời? Nếu ai đó đến và cho bạn một cơ hội để bán 10 năm cuộc đời bạn, bạn sẽ đòi giá bao nhiêu? Ví dụ nếu bạn đòi một triệu đô, bạn sẽ có tiền ngay trước mặt và bạn phải mất đi 10 năm tuổi. Vậy nếu bạn đang ở tuổi 20, bạn sẽ ngay lập tức biến thành một người 30 tuổi. Nếu bạn 30 tuổi, bạn sẽ trở thành một người 40 tuổi..vân vân..

Vậy giá 10 năm cuộc đời bạn là bao nhiêu? Hãy suy nghĩ về nó. Bạn không được phép trả lời ‘không thể bán được’ hay ‘vô giá’. Bạn phải nghĩ cho ra một cái giá.

Khi tôi hỏi các bạn của tôi, hầu hết họ đều đưa ra những con số rất lớn. Một trong số đó đã đưa ra con số 10 triệu đôla cho 10 năm cuộc đời. Vậy, nếu chúng ta đánh giá những năm tháng cuộc đời mình quá cao, liệu chúng ta có thực sự quý trọng nó?

Ví dụ như, với bạn tôi, 10 triệu đô cho 10 năm tương đương với 1 triệu đô 1 năm, cũng bằng với 2.739 đô một ngày. Vị chi là một giờ sẽ trị giá 114 đômột phút là 1,90 đô. Hãy làm phép tính với câu trả lời của bạn khi nãy. Tôi cá là nó cũng khá cao đấy chứ.

Vậy thì câu hỏi đặt ra là bạn có đang sống mỗi giờ như thể nó ĐÁNG GIÁ 114 đôla? Tôi không nói rằng bạn phải kiếm ra tiền mỗi giờ phút bạn sống. Điều tôi muốn nói ở đây chính là bạn có đang sống với từng giờ từng phút quý giá của đời mình hay không? Bạn có đang tận hưởng cuộc hành trình vĩ đại của cuộc đời, có cho phép chính mình cảm thấy hạnh phúc hay bạn đang nổi nóng cả với những điều nhỏ nhặt? Bạn có đang yêu thương những người xung quanh mình và cho họ cơ hội yêu thương bạn? Bạn có trân trọng mỗi giờ phút cuả cuộc đời mình và sống hết mình với tất cả nhiệt huyết hay bạn thường xuyên trì hoãn và làm mọi việc muộn màng?

Dù muốn hay không thì bạn vẫn phải bán thời gian của mình




nguồn :http://adamkhoovietnam.com/44/ban-ra-gia-bao-nhieu-cho-10-nam-cuoc-doi-minh/



Kseniya Simonova hoạt hình cát cuối cùng







Con đã từng được sống, con rất ngoan

Nội dung
bài viết này cũng khá lâu rồi nhưng tình cờ đọc được bài viết của Mr.siro , mình cảm thấy rất buồn và nhớ lại câu chuyện của 1 bé gái người TQ này .....

"Con đã từng đến trong đời này, và con rất ngoan! "Đấy là lời nói cuối cùng của một em bé tám tuổi, và được khắc lại trên bia mộ em.

"Con đã từng đi qua cuộc đời này! Và con rất ngoan!"

Cô bé Xa Diễm tám tuổi, đôi mắt đen lóng lánh và một trái tim thơ ngây non nớt, Xa Diễm mồ côi, cô bé chỉ sống trên đời vẻn vẹn 8 năm, câu cuối cùng cô nói là một lời thanh minh non nớt: "Con đã từng được sống! Và con rất ngoan!". Xa Diễm hy vọng được chết vào mùa thu. Thân thể gầy gò của em giống một bông hoa nở theo mùa. Khi hoa vàng nở khắp mặt đất và những chiếc lá rơi chao liệng khắp nơi, em sẽ thấy cả những đàn nhạn di cư bay ngang trời xa.

Em tự nguyện bỏ điều trị, và dùng toàn bộ 540 nghìn Nhân dân tệ (gần 1,1 tỷ đồng tiền VN) để chia thành 7 phần, mang sinh mệnh chính mình chia ra thành những phần bánh hy vọng tặng cho bảy người bạn nhỏ đang chiến đấu giữa lằn ranh của sự sống và cái chết khác.

"Tôi tình nguyện từ bỏ điều trị"


Xa Diễm không biết ai là cha đẻ của mình, em chỉ có "cha" là người thu nhận em về nuôi nấng.

Ngày 30/11/1996 (20/10 âm lịch), "cha" Xa Sĩ Hữu phát hiện một hài nhi mới sinh bị vứt bỏ đang thoi thóp và lạnh toát trong đống cỏ bên chân một cây cầu nhỏ ở thị trấn Vĩnh Hưng, ngực hài nhi cài một mẩu giấy nhỏ, chỉ ghi vắn tắt "20 tháng 10, 12 giờ đêm".

Khi đó, cha Xa Sĩ Hữu tròn 30 tuổi, nhà ở tổ 2, thôn Vân Nha, thị trấn Tam Tinh, huyện Song Lưu, tỉnh Tứ Xuyên. Vì nhà nghèo quá, không cưới được vợ, nếu cha nhận nuôi thêm đứa trẻ này, có lẽ càng chẳng báo giờ có cô nào chịu lấy cha nữa. Vì vậy, nhìn đứa trẻ còi như con mèo bé vừa khóc vừa ngáp ngáp thút thít, Xa Sĩ Hữu mấy lần nhặt lên rồi lại đặt xuống, bỏ đi rồi lại ngoái lại nhìn, đứa bé thân mình đầy bùn đất lạnh, tiếng khóc yếu ớt, nếu không ai cứu, chả mấy mà đứt sinh mệnh! Cắn răng, anh ôm đứa bé lên lần nữa, thở dài nói: "Thôi thì tao ăn gì, mày ăn nấy!".



Xa Sĩ Hữu đặt tên cho đứa bé là Xa Diễm, vì bé sinh ra vào mùa thu, đúng mùa thu hoạch mùa màng hoa trái đủ đầy. Đàn ông một mình làm bố, không có sữa mẹ, cũng không có tiền mua sữa bột, đành bón con những thìa cháo hoa. Vì thế, Xa Diễm từ nhỏ đã còi cọc, yếu đuối, lắm bệnh, nhưng là một đứa trẻ vô cùng ngoan và hiểu biết. Xuân đi xuân lại, Xa Diễm như bông hoa nhỏ trên dây Khổ Đằng, lớn khôn dần, vô cùng thông minh và ngoan ngoãn.

Hàng xóm đều nói, những đứa trẻ bị bỏ rơi được nhặt về nuôi, bao giờ trí óc cũng khôn ngoan thông minh hơn người. Và mọi người đều yêu Xa Diễm. Dù em từ nhỏ đã hay bệnh tật liên miên, nhưng trong sự nâng niu xót thương của cha, em cũng lớn lên dần.

Những đứa trẻ số phận đau khổ thường khác người. Từ lúc 5 tuổi, em rất biết ý thức giúp cha làm việc nhà, giặt giũ quần áo, nấu cơm, cắt cỏ em đều biết làm thành thạo. Em biết thân phận mình không được như những đứa trẻ con nhà người khác, trẻ con hàng xóm có bố có mẹ, nhà mình chỉ có cha. Gia đình nhỏ này do hai bố con lụi hụi chống đỡ xây đắp, em cần phải thật ngoan thật ngoan, không để cha lo lắng thêm chút nào, hoặc giận em một lần nào.

Vào học lớp Một, Xa Diệm biết mình phải cố gắng. Em xếp thứ Nhất trong lớp, làm người cha mù chữ của mình cũng mở mày mở mặt với làng xóm. Em chưa bao giờ để cha phải thất vọng. Em hát cho cha nghe, kể những chuyện vui vẻ ở trường cho cha nghe, những phiếu bé ngoan hay hoa điểm tốt em đều dán lên vách tường. Đôi khi em bướng bỉnh ra những đề bài khó để bắt cha phải giải được... Mỗi lúc nhìn thấy cha cười, em đều vui sướng.

Dù con không có mẹ, nhưng con có thể sống vui vẻ cùng cha, đó là hạnh phúc!



Lần đầu tiên trong đời được uống sữa, ảnh chụp sau khi Xa Diễm quay lại bệnh viện với số tiền được quyên góp giúp đỡ.


Tháng 5/2005, Xa Diễm thường bị chảy máu cam. Một buổi sáng ngủ dậy định rửa mặt, đột ngột em phát hiện cả chậu nước rửa mặt đã biến thành màu hồng. Nhìn kỹ, là máu mũi đang nhỏ giọt xuống, không cầm máu được. Không còn cách nào khác, Xa Sĩ Hữu mang con đi tiêm ở bệnh xá địa phương, nhưng không ngờ, một vết mũi tiêm bé tí xíu cũng chảy máu mãi không ngừng. Trên đùi Xa Diễm cũng xuất hiện nhiều "Vết châm kim đỏ". Bác sĩ nói, "Mau lên bệnh viện khám ngay!", đến được bệnh viện Thành Đô, đúng lúc bệnh viện đang đông người cấp cứu, Xa Diễm không lấy được số thứ tự xếp hàng khám. Xa Diễm ngồi một mình ngoài ghế dài, tay bịt mũi, hai đường máu chảy thành hàng dọc từ mũi xuống, nhuộm hồng cả nền nhà, cha em cảm thấy ngại ngùng, chỉ biết lấy cái bô đựng nước tiểu để hứng máu, chỉ mười phút, cái bô đã lưng nửa.



Bác sĩ phát hiện ra, vội cuống quýt ôm Xa Diễm đi khám. Sau khi kiểm tra, bác sĩ ngay lập tức viết đơn Thông báo khẩn cấp bệnh tình của em. Xa Diễm mắc bệnh máu trắng (Bạch cầu cấp - acute leucimia).

Chi phí điều trị căn bệnh này vô cùng đắt đỏ, thông thường điều trị cơ bản đã cần 300 nghìn Nhân dân tệ (tương đương 600 triệu VND), Xa Sĩ Hữu choáng váng.

Nhìn con gái nằm trên giường bệnh, ông không thể chần chừ suy nghĩ nữa, ông chỉ có một ý nghĩ: Cứu con!

Vay khắp bạn bè họ hàng, chạy đông chạy tây tiền chỉ như muối bỏ biển, so với số 300 nghìn tệ cần có sao xa vời. Ông quyết định bán cái duy nhất có thể ra tiền là căn nhà xây bằng gạch mộc, gạch chưa nung của mình. Nhưng nhà thì quá rách nát, lúc đó không thể tìm ra ai muốn mua nó.

Nhìn gương mặt gầy gò xơ xác và đôi mắt u uất của cha, Xa Diễm có một cảm giác đau xót. Một lần, Xa Diễm kéo tay cha lại, chưa nói nhưng nước mắt đã trào ra: 'Cha ơi, con muốn được chết..."

Đôi mắt Xa Sĩ Hữu kinh ngạc nhìn con gái: "Con mới 8 tuổi thôi, vì sao con lại muốn chết?"

"Con chỉ là đứa bé bị bỏ rơi nhặt về, ai cũng bảo số con bạc bẽo, giờ bệnh này không chữa được, cha cho con ra viện đi..."

Ngày 18/5, bệnh nhân tám tuổi Xa Diễm thay mặt người cha mù chữ, tự ký rành rọt tên vào trong cuốn bệnh án của chính mình: "Tự nguyện từ bỏ chữa trị cho Xa Diễm".



"Em tự nguyện từ bỏ!"


Đứa trẻ tám tuổi tự lo hậu sự:

"Hôm đó về nhà, một đứa trẻ từ nhỏ đến lớn chưa từng vòi vĩnh cha bất cứ điều gì, đã đòi cha hai yêu cầu: Em muốn có một tấm áo mới, và em muốn được chụp một bức ảnh. Em giải thích cho cha: "Sau này, khi con không còn nữa, nếu cha nhớ con, cha có thể nhìn con ở trong ảnh".

Ngày hôm sau, cha Xa Sĩ Hữu nhờ người cô đi cùng đưa cháu lên thị trấn, tiêu hết 30 tệ (60.000 VNĐ) mua một bộ quần áo mới, Xa Diễm tự mình chọn một chiếc quần cộc màu hồng phấn, người cô chọn cho Xa Diễm một chiếc váy trắng chấm đỏ, nhưng khi mặc thử Xa Diễm mặc thử, thấy tiếc rẻ nên lại cởi ra. Ba người đi đến tiệm chụp ảnh, Xa Diễm mặc bộ đồ màu hồng mới tinh, ngón tay đưa ra hình chữ V, cố gắng mỉm cười, nhưng cuối cùng cũng không kìm được để nước mắt chảy ra.

Em đã không thể đến trường nữa, em xách cái cặp đứng trên con đường nhỏ đầu làng, mắt ươn ướt.

Nếu không có một phóng viên tên là Truyền Diễm của tờ "Thành Đô buổi chiều", thì chắc Xa Diễm sẽ chỉ như một phiến lá cây khô rụng xuống, lẳng lặng bị cuốn đi theo gió.

Cô phóng viên này sau khi biết tin từ bệnh viện, đã viết một bài báo, kể lại toàn bộ câu chuyện của Xa Diễm. Sau khi bài báo "Đứa trẻ 8 tuổi tự lo hậu sự" được đăng, cả thành phố Thành Đô đều bị cảm động, cả mạng Internet toàn Trung Quốc cũng cảm động, có một phong trào lan truyền trên khắp Trung Quốc, trong cả đời sống thật của thế giới người Hoa lẫn trên mạng ảo, những người có lòng tốt bắt đầu quyên góp để cứu sinh mệnh mong manh của cô bé. Trong vòng mười ngày, con số quyên góp từ toàn thể người Hoa đã lên tới 560 nghìn Nhân dân tệ, đủ để chi phí phẫu thuật, và hy vọng cuộc sống của Xa Diễm lại được thổi bùng lên từ bao nhiêu trái tim nhân ái. Sau khi tuyên bố kết thúc quyên góp, vẫn còn nhiều khoản tiền chuyển về tài khoản quyên góp. Các bác sĩ cũng cố sức, dốc hết sức lực và tài năng chuyên môn để cứu chữa cho Xa Diễm, tất cả hàng triệu người đều hy vọng thành công.


Tờ "Thành Đô buổi chiều" có đăng bài về em



Trên internet, nhiều lời nhắn gửi: "Xa Diễm, cô bé yêu quý của tôi, tôi hy vọng em sớm mạnh khoẻ rời bệnh viện, tôi cầu chúc cho em quay lại trường học, tôi mong mỏi em bình an lớn lên, tôi khao khát tôi sẽ được vui sướng tiễn em về nhà chồng..."

Ngày 21/6, Xa Diễm, cô bé đã từ bỏ trị liệu quay về nhà chờ thần Chết, đã lại được đưa về Thành Đô, vào bệnh viện Nhi. Tiền có rồi, sinh mệnh mỏng manh có hy vọng và có lý do để tiếp tục được sống.

Xa Diễm chịu đựng đợt hoá trị khó chịu. Trong cửa kính, Xa Diễm nằm trên giường truyền dịch, đầu giường đặt một chiếc ghế, ghế để một cái âu nhựa, thỉnh thoảng em quay người sang đó nôn. Sự kiên cường cửa đứa bé khiến người lớn cũng kinh ngạc. Bác sĩ Từ Minh, người điều trị chính cho em giải thích, giai đoạn hoá trị, đường ruột và dạ dầy sẽ phản ứng kích liệt, thời gian đầu mới hoá trị, mỗi lần Xa Diệm nôn đều nhiều, nửa âu, nhưng đến "ho" một tiếng cũng không. Trong lúc kiểm tra tuỷ xương khi nhập viện, mũi tiêm đâm từ ngực, em "không khóc, không kêu la, cũng không chảy nước mắt, đến động đậy cũng không dám".

Từ khi ra đời cho tới lúc chết, em không có được một chút xíu tình yêu của mẹ. Khi bác sĩ Từ Minh đề nghị: "Xa Diễm, làm con gái bác đi!" mắt em sáng rực lên, rồi nước mắt tuôn xuống xối xả. Ngày hôm sau, khi bác sĩ đến đầu giường bệnh, Xa Diễm bẽn lẽn gọi: "Mẹ!". Bác sĩ lặng đi một chút, rồi từ từ mỉm cười, ngọt ngào đáp lại: "Con gái, ngoan lắm!"

Tất cả mọi người đều chờ đợi một phép lạ, tất cả đều hy vọng giây phút Xa Diễm được trở về với cuộc sống. Rất nhiều người từ thành phố vào bệnh viện thăm em, trên mạng nhiều người hỏi thăm em, số mệnh của Xa Diễm làm mạng Internet xa lạ trở nên đầy ắp ánh sáng.

Trong phòng bệnh đầy hoa và trái cây, tràn đầy hương thơm.



Sau khi Xa Diễm mất, ông bố cũng không giữ lại đồng quyên góp nào


Hai tháng hoá trị, Xa Diễm qua được chín cửa "Quỷ môn quan", sốc nhiễm trùng, bệnh bại huyết septicemia, tan máu, xuất huyết ồ ạt đường tiêu hoá... lần nào cũng "hung hoá cát". Những liệu trình đều do các bác sĩ huyết học Nhi hàng đầu của tỉnh và Trung Quốc chuẩn đoán quyết định, hiệu quả rất khả quan. Bệnh máu trắng căn bản đã được khống chế. Tất cả đang chờ tin Xa Diễm lành bệnh.

Nhưng những bệnh tật đi theo những tác dụng phụ của hoá chất trị liệu rất đáng sợ. Và so với hầu hết những đứa trẻ bị bệnh máu trắng khác, thể chất Xa Diễm rất yếu ớt. Sau đợt phẫu thuật, sức khoẻ Xa Diễm càng kém.

Buổi sáng ngày 20/8, em hỏi phóng viên Truyền Diễm: "Dì ơi, xin dì cho con biết, vì sao mọi người quyên góp tiền cho con?"

"Bởi vì họ đều có lòng tốt!"

"Dì ơi, con cũng làm người tốt."

"Bản thân con đã là một người tốt. Những người tốt sẽ giúp đỡ nhau, mới làm nên những điều càng thiện lương."

Xa Diễm móc từ dưới gối ra một cuốn vở bài tập, đưa cho Truyền Diễm: "Dì ơi, đây là di chúc của con..."

Phóng viên Truyền Diễm kinh ngạc, vội vã mở vở ra, quả nhiên là những việc Xa Diễm thu xếp hậu sự. Đây là một đứa trẻ tám tuổi sắp về cõi chết, nằm bò trên giường bệnh dùng bút chì nắn nót viết ba trang "Di chúc". Vì em còn nhỏ quá, còn nhiều chữ Hán chưa học nên chưa viết được hết, còn có những chữ viết sai. Xem có thể biết em không thể viết một mạch bức thư này, mà viết sáu đoạn. Mở đầu là "Dì Truyền Diễm", kết thúc là "Tạm biệt dì Truyền Diễm". Suốt cả bức thư, chữ "Dì Truyền Diễm" xuất hiện 7 lần, và 9 lần gọi tắt là Dì. Phía sau 16 chữ xưng hô này, tất cả là những điều "nhờ vả dì làm hộ" khi em lìa đời. Và còn cả lời muốn qua phóng viên "cảm ơn" và "tạm biệt" với cả thế giới.

"Tạm biệt dì, chúng ta sẽ gặp nhau trong mơ. Dì Truyền Diễm, nhà cha con sắp sập rồi. Cha đừng buồn, xin cha cũng đừng nhảy lầu. Dì Truyền Diễm xin dì trông coi bố con. Dì ơi, cái tiền của con cho trường con một ít ít, cảm ơn dì chuyển lời cảm tạ tới Hội trưởng Hội Hồng thập tự. Con chết xong, mang hết chỗ tiền còn lại chia ra cho những người mắc bệnh giống con, giúp họ đỡ bị bệnh hơn..."

Bức di chúc làm Truyền Diễm giàn giụa nước mắt, khóc không thành tiếng.


Con đã từng được sống, con rất ngoan

Ngày 22/8, vì đường tiêu hoá xuất huyết, dường như suốt một tháng trời Xa Diễm không được ăn mà chỉ sống bằng dịch truyền. Và lần đầu tiên em "ăn vụng", em bẻ một mẩu nhỏ mì ăn liền khô bỏ vào mồm. Ngay lập tức đường ruột của em xuất huyết nghiêm trọng, bác sĩ y tá khẩn cấp truyền máu, truyền dịch cho em...

Nhìn Xa Diễm đau bụng lăn lộn, bác sĩ và y tá đều bật khóc. Tất cả mọi người đều muốn gánh đau cho em, nhưng, không thể làm gì được.

Tám tuổi. Xa Diễm đã thoát được cơn bệnh tật quái ác, và ra đi an lành.

Không ai chấp nhận sự thật. Phóng viên Truyền Diễm vuốt vuốt gương mặt bé xíu lạnh dần đi của cô bé, khóc không thành tiếng, gương mặt sẽ không bao giờ gọi cô là Dì nữa, cũng sẽ không bao giờ cười nữa.

Mạng TứXuyênonline , mạng 163 (mạng Internet nổi tiếng nhất TQ) ngập trong nước mắt, mạng Xinhuanet toàn nước mắt. "Đau lòng đến không thể thở được" sau đầu đề topic đó là hàng vạn lời nhắn cảm xúc của các công dân mạng TQ. Hoa viếng, điếu văn, một người đàn ông trung niên khẽ nói: "Con, con vốn là một thiên sứ nhỏ trên trời, con đã dang đôi cánh, thôi con cứ ngoan ngoãn bay đi.."

Ngày 26/8, tang lễ diễn ra dưới một cơn mưa nhỏ, Nhà tang lễ ở ngoại thành phía Đông của thành phố Thành Đô chật ních những người dân Thành Đô đi viếng với nước mắt rưng rưng. Họ đều là những "người cha, người mẹ" của Xa Diễm mà Xa Diễm chưa có dịp gặp mặt. Để đứa bé mới sinh ra đời đã bị vứt bỏ, đã mắc bệnh máu trắng, đã từ bỏ chữa trị, đã chết... không còn cô đơn nữa. Rất nhiều "Cha-mẹ" đội mưa tiễn theo sau chiếc quan tài bé nhỏ.

Bức ảnh trên đầu Entry trong blog Trang Hạ đã chụp bia mộ của Xa Diễm: Một bức ảnh Xa Diễm cười mím mím, tay cầm một bông hoa dại bé xíu. Mặt chính của bia chỉ ghi vỏn vẹn: " Con đã từng được sống, con rất ngoan! (1996.11.30-2005-8.22)"

Mặt sau bia có ghi vài lời đơn giản giới thiệu thân thế Xa Diễm, câu cuối cùng là: "Trong những năm Em sống, Em đã được nhận những ấm áp của con người. Xin Em yên nghỉ, thiên đường có Em nên thiên đường càng đẹp đẽ."

Theo đúng chúc thư, 540.000 Nhân dân tệ còn thừa lại chia thành những tặng vật chia cho những em bé khác bị mắc bệnh máu trắng. Bệnh viện còn ghi lại tên của 7 bệnh nhân Nhi này, Dương Tâm Lâm, Từ Lê, Hoàng Chí Cường, Lưu Linh Lộ, Trương Vũ Tiệp, Cao Kiện, Vương Kiệt. Những bệnh nhân này lớn nhất là 19 tuổi, nhỏ nhất là 2 tuổi, đều là những em gia đình quá nghèo, đang giãy dụa giữa sự sống và cái chết.

Ngày 24/9, ca phẫu thuật đầu tiên thành công dành cho bệnh nhân được nhận viện phí từ Xa Diễm, là cô bé Từ Lê ở bệnh viện Hoa Tây. Sau phẫu thuật, Từ Lê mỉm cười với gương mặt trắng xanh, nói: "Xa Diễm, hay yên nghỉ, về sau này, bia mộ của chúng tôi cũng sẽ ghi thêm một dòng như nhau: "Tôi đã từng đến trong đời này, và tôi rất ngoan!"

Phan: Rất lâu rồi chưa biết cay mắt ................



Chuyện thiền sư và cô lái đò

Cô lái đò đưa khách qua sông. Đò cập bến cô lái thu tiền từng người. Sau hết đến nhà sư.

Cô lái đò đòi tiền gấp đôi.

Nhà Sư ngạc nhiên hỏi vì sao?

Cô lái mỉm cười:

- Vì Thầy nhìn em…

Nhà sư nín lặng trả tiền và bước lên bờ.

Một hôm nhà sư lại qua sông. Lần nầy cô lái đòi tiền gấp ba.

Nhà sư hỏi vì sao?

Cô lái cười bảo:

- Lần nầy Thầy nhìn em dưới nước.

Nhà sư nín lặng trả tiền và bước lên bờ.

Lần khác nhà sư lại qua sông.

Vừa bước lên đò nhà sư nhắm nghiền mắt lại đi vào thiền định.

Đò cập bến cô lái đò thu tiền gấp năm lần.

Nhà sư hỏi vì sao?

Cô lái đáp:

- Thầy không nhìn nhưng còn nghĩ đến em.

Nhà sư trả tiền và lên bờ.

Một hôm nhà sư lại qua sông.

Lần nầy nhà sư nhìn thẳng vào cô lái đò…

Đò cập bến, nhà sư cười hỏi lần nầy phải trả bao nhiêu?

Cô lái đáp:

- Em xin đưa Thầy qua sông, không thu tiền.

Thiền sư hỏi:

- Vì sao vậy?

Cô lái cười đáp:

- Thầy nhìn mà không còn nghĩ tới em nữa…

Do vậy em xin đưa Thầy qua sông mà thôi...



Cho máy tính ru bé ngủ

Nếu bạn có một máy tính cũ chạy Linux, bạn có thể dùng chương trình sau, tạo vòng lặp cho ổ CD mở ra, đóng vào liên tục, và cột một sợi dây nối chiếc nôi con con vào ổ CD, thế là bạn đã có thể cho máy tính ru bé ngủ còn bạn thì tha hồ blogging nhé !

while [1 = 1] do #eject cdrom eject
#pull cdrom tray back in eject -t done

Nếu bạn dùng Windows bạn cũng có thể sử dụng phần mềm Autohotkey để có tác dụng tương tự. Sau đây mời bạn xem video minh họa cho ý tưởng độc đáo này:







Tằng Tử hỏi về chữ Tín


Tằng Tử hỏi Khổng Tử: “Thưa thầy, người ta làm thế nào mới lấy được lòng tin ở người khác? Đồng thời tin tưởng vào người khác?” Khổng Tử không trả lời mà hỏi lại Tằng Tử rằng: “Tham này (tên gọi khác của Tằng Tử), vì sao con lại hỏi câu hỏi như vậy? Nhất định con có điều gì không bình thường phải không?” Khổng Tử đã nói đúng rồi! Trước đây Tằng Tử đã sống ở đất Phí của nước Lỗ. Đất Phí có một người trùng tên, trùng họ với Tằng Tử, người này giết chết người. Có người chạy tới nhà nói với mẹ Tằng Tử là “Tằng Tham giết người!”. Mẹ Tằng Tham trả lời: “Con tôi không bao giờ lại giết người”. Nói rồi bà lại tiếp tục lo dệt vải. Một lúc sau, lại có một người chạy đến nói với bà: “Tằng Tham giết người!”. Mẹ của Tằng Tham vẫn tiếp tục dệt vải. Và sau đó lại có người đến nói rằng: “Tằng Tham giết người!”. Mẹ Tằng Tham bắt đầu sợ, vội vã ném con thoi dệt vải hốt hoảng trèo tường chạy trốn. Khổng Tử nghe xong câu chuyện Tằng Tử kể, không bình luận lẽ đúng sai của nó, nhưng ông cũng nói một câu chuyện khó quên của mình khi đi chu du các nước. Đó là vào lúc Khổng Tử và các học trò bị vây ở giữa nước Trần và nước Thái, sáu bảy ngày không được ăn cơm. Đến ngày thứ tám khó khăn lắm Tử Cống mới lấy được một ít gạo tẻ từ ở ngoài vào, giao cho Nhan Hồi nấu cơm. Nhan Hồi nấu được cơm liền mở vung cho đỡ nóng. Không ngờ có một ít bụi rơi từ trên tường xuống đúng nồi cơm. Nhan Hồi vội vã bốc bỏ nắm cơm bị bụi bẩn rơi vào, đang định ném bỏ, nhưng thấy không đành liền đút nắm cơm đó vào miệng và nuốt đi. Đúng lúc đó Tử Cống đang ở ngoài bước vào nhà bếp, nhìn thấy Nhan Hồi bốc cơm đưa vào miệng. Tử Cống ngạc nhiên, và cho rằng Nhan Hồi ăn vụng! Tử Cống đến trước mặt Khổng Tử hỏi rằng: “Người quân tử lúc khó khăn có thay đổi khí tiết không?” Khổng Tử trả lời: “Thay đổi khí tiết còn gọi gì là quân tử nữa?” Tử Cống liền nói: “Nhan Hồi từ trước đến nay chẳng phải vẫn nổi tiếng là người đức hạnh? Thế nhưng con vừa nhìn thấy Nhan Hồi bốc trộm cơm đưa vào mồm!” Nghe vậy Khổng Tử lúc đầu không tin, nhưng sau đó lại nghĩ rằng Tử Cống cũng không dám nói đùa như vậy. Thế là Khổng Tử bán tín bán nghi cho gọi Nhan Hồi đến nói: “Đêm qua thầy ngủ mơ thấy tiền nhân hiện về muốn giúp thầy trò ta nhanh thoát hiểm. Bây giờ con nấu cơm được rồi hãy để chúng ta khấn tổ tiên trước đã, sau rồi ăn!” Nhan Hồi nghe rồi liền trả lời: “Cơm tuy đã nấu xong rồi nhưng vừa rồi bị bụi bẩn trên tường rơi vào, con bốc định ném đi nhưng thấy tiếc nên đã ăn rồi. Như vậy mà tế thì không được tinh khiết!” Khổng Tử kể câu chuyện trên cho Tằng Tử nghe xong, liền tự trách rằng: “Bản thân ta đáng ra không nên bán tín bán nghi gọi Nhan Hồi đến để hỏi như vậy mới phải! Người ta muốn có được niềm tin chắc chắn vào người khác thì trước hết phải tin vào bản thân mình, tin vào niềm tin của mình đối với người khác!” _________________________________________________
Lời bình của học giả Lý Anh Hoa: Muốn có được niềm tin vào người khác, điều mấu chốt là phải dựa vào phẩm chất ở trong con người của mình, mọi người đều nghĩ được như vậy. Nhưng nói việc tin tưởng vào người khác lại do mình quyết định, chứ không phải là được quyết định bởi người mà mình tin? Đây chính là cái đặc điểm của tư tưởng “yêu cầu của chính mình” của Khổng Tử. Một người chỉ có niềm tin ở mình thì mới có thể tin ở người! Nếu như ngay bản thân mình cũng không đủ niềm tin, thế thì dựa vào cái gì để mình hoàn toàn tin tưởng vào người khác được? Ngoài ra cái gọi là tin tưởng chung chung vào người khác đều là có ý hy vọng. Nhưng sự tín nhiệm sâu sắc và thuần khiết phải là “tin nhĩ bất kỳ”- tức là tin chứ không phải là hy vọng hay kỳ vọng. Loại niềm tin này được bắt nguồn từ phẩm chất đúng đắn tốt đẹp tự nội tâm của mỗi người, là niềm tin của trời đất!


BKAV Pro 2009 và Kaspersky 2009 sẽ lại ngồi cưa bom



Kaspersky 2009 báo BKAV Pro 2009 là virut
BKAV Pro 2009 và Kaspersky 2009 sẽ lại ngồi cưa bom trong tương lai chăng ?

Xem thêm về cưa bom :http://phanblogs.blogspot.com/2009/07/bkis-apcer-vncert.html



100 Questions Who am I

Nhận được bộ câu hỏi 100 Questions Who am I, thấy cũng vui vui nên làm 1 cái cho bản thân luôn.

1. Đã hôn ai bao giờ chưa?
Rồi.

2. Có ý định lấy vợ không? Năm bao nhiêu tuổi?
Có chứ! Không dự báo được, khi nào gặp đúng người sẽ cưới.

3. Đi ngủ có bao giờ nude không?
Không! (hồi nhỏ thì không biết, chắc là có)

4. Điều ám ảnh nhất từ bé đến giờ là gì?
Chết rồi vẫn chưa làm được gì ra hồn.

5. Mối tình đầu là ai?
Một cô bé học chung lớp… 4, nhưng chỉ thích nhìn, chẳng dám lại gần

6. Có bao giờ ngắm sao một mình chưa?
Có, quán cà phê thường đến nằm gần sông + xài ghế bố, nằm ngửa ra thấy nguyên bầu trời.
Nhưng mà mắt cận nên thấy cái được cái không :(

7. Có yêu thích sự tĩnh lặng của màn đêm không?
Thích! Lúc đó được đối diện với chính mình. Nhưng mà phải là nơi an toàn một tí.

8. Thích vị gì?
Ngọt. Hơi bị hảo ngọt, cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen :D

9. Tên những con pet ở nhà?
Bi – Con chó nào nuôi cũng chỉ đặt mỗi tên này.

10. Có biết lái xe ôtô không?
Lái hơi bị tốt :D

11. Có ý định giết một ai chưa?
Ý định thì chưa, nhưng muốn giết thì nhiều. Chỉ sợ ở tù.

12. Hình mẫu nào muốn trở thành?
Chính mình.

13. Màu đen và màu trắng thích màu nào hơn?
Tùy màu đó sẽ được dùng cho cái gì.

14. Vàng hoe có phải là ngu dốt không?
Không quan tâm.

15. Thích tóc thế nào?
Không quan tâm đến đầu tóc lắm. Tóc 3-7 bình thường, không thời trang, hớt tóc mất đúng 15.000đ
Tóc phụ nữ thì thích tóc dài.

16. Loại nước hoa ưa thích là gì?
Gucci – Nhưng chỉ thích người khác dùng cho mình “ngửi”, rất hiếm khi tự dùng nước hoa.

17. Thời trang để lại nhiều ấn tượng nhất?
Đồ phi công.

18. Bài nhạc hay nghe gần đây nhất?
Chuyện tình Mộng Thường.

19. Kỉ niệm đẹp nhất từ trước đến giờ?
Chuyến leo núi chinh phục đỉnh Fansipan.

20. Thích ngồi ngắm mưa không?
Có, rất thích. Có người bảo sến. Kệ, vẫn thích.

21. Những lúc buồn hay làm gì?
Đi chụp hình (chụp phong cảnh, không phải chụp mình)

22. Những lúc vui hay làm gì?
Thường là làm gì đó sẽ vui. Chứ không phải vui mới làm gì.

23. Đã từng yêu đơn phương một ai chưa?
Có, coi lại câu 5.

24. Số đo 3 vòng?
Chẳng biết, chưa bao giờ đo.

25. Tự hào điều gì nhất ở bản thân?
Ra đời sớm, tay trắng.

26. Ghét điều gì nhất ở bản thân?
Nóng tính. Rèn riết nên giờ bớt nhiều.

27. Món ăn nào cảm thấy khó nuốt nhất?
Hình như cái gì cũng dám ăn. Đã từng ăn mối chúa sống, nhện, bò cạp, thằn lằn…

28. Món ăn nào kết nhất?
Món Việt Nam

29. Dậy thì lúc bao nhiêu tuổi?
Giống người khác.

30. Đi tắm cởi áo trước hay cởi quần trước?
Áo

31. Có bao giờ hành động như một con nít giữa chốn đông người chưa?
Có, lúc còn con nít.

32. Có lúc nào khóc trong lớp học chưa?
Lúc 7 tuổi, đánh nhỏ lớp trưởng, nó khóc, xong khóc chung với nó luôn.

33. Thầy cô nào ngưỡng mộ nhất?
Thầy Chuyên – dạy hồi cấp 3. Thương yêu học trò như con.

34. Tác phẩm văn học nào ưa thích nhất?
Đắc Nhân Tâm – nhưng không phải thể loại văn học.

35. Có thích đọc truyện trinh thám không thế?
Ít. Hồi cấp 2 có đọc bộ TKKG.

36. Thích lái xe hay để người khác chở?
Lái xe.

37. Thích màu gì nhất?
Nếu phải chọn 1 thì: Xanh da trời.
Nhưng nhìn chung là thích rất nhiều màu, tùy trường hợp.

38. Loài hoa gì ghét nhất?
Thích hoặc không thích chứ không ghét hoa nào.

39. Có biết Marc Levy là ai không?
Không nhiều – chỉ biết đó là 1 nhà văn.

40. Ai là người yêu quý nhất trong nhà?
Ba

41. 1 nam và 1 nữ đang sắp chết đuối, sẽ cứu ai trước nào?
Cứu được ai thì cứu, đứng suy nghĩ người ta chết hết.

42. Đã đua xe bao giờ chưa?
Rồi. Hình như đi xe gì thì cũng có lần đua xe đó :(

43. Trốn nhà đi chơi với bạn bao giờ chưa nhỉ?
Nhiều (con hư :( )

44. Lúc này đang nghĩ về ai thế?
Một người bạn.

45. Đêm dài hơn hay ngày dài hơn?
Đêm, ai thức đêm rồi sẽ biết.

46. Đất nước nào muốn đến nhất?
Tất cả các nước ở Châu Âu.

47. Nơi nào ở Việt Nam muốn ở suốt đời?
Đà Lạt

48. Đã bao giờ có ý định tự tử chưa?
Chưa bao giờ.

49. Có nghĩ rằng tiền bạc là đi đôi với hạnh phúc không?
Không! Nhưng kiếm được tiền thì thấy vui.

50. Đêm trung thu có thích rước đèn không?
Hồi nhỏ có.

51. Thích làm gì trong ngày 14/2?
Tạm thời không thích ngày này.

52. Sẽ làm gì nếu có 1 triệu đô?
Không có chuyện 1 triệu đô tự động
rớt xuống đầu.
Chỉ có trường hợp kiếm tiền riết rồi đủ 1 triệu đô. Lúc đó đang làm gì thì tiếp tục làm. Biết đâu kiếm được thêm 1 triệu nữa (tham tiền :D )

53. Nếu chỉ còn có thể sống được 1 ngày thì sẽ làm gì?
Đi gặp hết những người muốn gặp, ăn chơi vui vẻ. Một bữa cuối huy hoàng, sau này toi rồi thì vẫn không tiếc.

54. Giữa thương 1 người mà không nói ra được và thương 1 người mà không được đáp lại, điều nào sẽ buồn hơn?
Cái đầu

55. Thích ngắm bình minh trên biển không?
Thích, ai đi chụp hình mà không thích cảm giác này.

56. Giữa tình bạn và tình yêu nếu phải lựa chọn sẽ chọn cái nào?
Tình yêu

57. Trước tới giờ làm điều gì cảm thấy hối hận nhất?
Làm gia đình buồn.

58. Nếu bây giờ được 1 điều ước, sẽ ước gì?
Để dành, khi nào cần mới xài, hiện giờ chưa cần.

59. Thích ngày nào nhất trong năm?
Giao thừa

60. Bánh mì và tình yêu, sẽ chọn cái nào?
Tình yêu.

61. Giả sử có một người chạy đến bên tát cho một phát rõ đau rồi nói: “Em yêu anh!” – Bạn sẽ làm gì?
Gọi 113

62. Có bao giờ nghĩ mình sẽ mang 1 giới tính khá chưa ????
Không bao giờ.

63. Con chó dại là con chó gì?
Là con chó không được chính ngừa.

64. Những lúc vui nghĩ đến ai?
Giống câu 22, nghĩ đến ai thì vui, chứ không phải vui mới nghĩ đến ai.

65. Có bao giờ hỗn láo với ba mẹ chưa?
Có, xem câu 57 :(

66. Đã từng có bao nhiêu người yêu rồi?
2 – nếu tính luôn cô bé ở câu 5 thì là 3.

67. Giả sử con vật nuôi thân yêu bị chết, có khóc nhiều không?
Không

68. Có niềm tin vào tình yêu vĩnh cửu không?
Hiện tại thì không, sau này già thì có thể có câu trả lời khác.

69. Con mèo hay con chó trung thành hơn?
Chó

70. Việc điên nhất từng làm?
Hình như không có thì phải. Làm gì cũng tính toán nên xem ra hơi tẻ nhạt.

71. Có thích để đầu trọc lóc cho yêu đời không nhỉ?
Không, mặt mình ốm, để đầu trọc thì nhìn như thằng nghiện.

72. Biết chơi nhạc cụ nào không?
Không, nhưng nhất định rồi sẽ có.

73. Thích nhạc cụ nào nhất thế? Vì sao?
Guitar. Cơ động.

74. Đã từng đoạt huy chương của bất kỳ môn thể thao nào chưa?
Thể thao thì chưa.

75. Vấn đề quan tâm nhất hiện nay?
Mọi người đang nghĩ gì khi đọc mấy cái này.

76. Hay tự dằn vặt mình bằng những chuyện không đâu?
Không. Nhưng dằn vặt vì chuyện lớn thì nhiều.

77. Có giỏi trong chuyện an ủi và thấu hiểu bạn bè không?
An ủi thì không. Thấu hiểu thì có, vì sẵn sàng lắng nghe.

78. Thế nào là một người bạn tốt?
Người mà khi buồn mình nghĩ đến.

79. Làm gì khi biết một người bạn tìm cách hãm hại mình? Có buồn không?
Không để họ đạt được ý định. Có.

80. Nghĩ gì về les or gay?
Không ghét, không thương, không quan tâm, xem như không tồn tại trên đời.

81. Trứng có trước hay vịt có trước?
Đang chứng minh.

82. Thích ma hay những chuyện kỳ dị lạ thường không?

83. Đã bao giờ gặp ma chưa?
Chưa. Nhưng không mong gặp.

84. Món quà quý nhất từ bé đến giờ?
Chiếc xe máy ba cho khi bắt đầu đi làm, vẫn còn giữ.

85.Nấu ăn giỏi không!
Không giỏi :(

86. Muốn điều gì nhất ở những người bạn?
Hiểu mình.

87. Có bao giờ đi một mình trong đêm không?
Nhiều. Nhưng đa số không phải là đi dạo.

88. Nghĩ gì về việc tai đeo headphone, bước đi một mình trong mưa?
Đeo Headphone để không làm ảnh hưởng đến người xung quanh.
Đi một mình trong mưa: quên mang áo mưa.

89. Thường tự an ủi bằng cách nào?
Chuyện qua rồi!

90. Điều không bao giờ quên?
Ba bán đi chiếc xe máy đang đi để đóng tiền học cho mình.

91. Có nghĩ rằng mình đẹp không?
Có!

92. Quay cóp lần đầu tiên là khi nào thế?
Từ nhỏ, nhất là mấy môn học thuộc lòng. / Nhưng không copy bài bạn, chỉ giở tập.

93. Thích hôn không?

94. Hôn lips on lips hay tongue on tongue?
Tùy người hôn có phải là người yêu không.

95. Có biết Cô giáo Thảo là gì không?
Biết. Ai từng tuổi này nói không chỉ có xạo.

96. Định nghĩa tình yêu đi nào?
Điều có thể làm ta hạnh phúc nhất và cũng là đau đớn nhất. Nói chung là nó mạnh, không nên đùa.

97. Bạn xấu nhất khi nào?
Khi say, mặt đỏ gay như con gà chọi

98. Khi nào thì bạn thấy mình dễ thương nhất?
Khi ngồi 1 mình, vì lúc đó xung quanh chả có ai dễ thương hơn mình.

99. Điều bạn muốn làm nhất lúc này?
Đi ăn trưa, 2 giờ chiều rồi.

100. Điều bạn muốn nói nhất lúc này?
Cám ơn bạn đã đọc được đến câu này :D


nguồn: http://blog.ngochieu.com/daily-life/100-questions-who-am-i/