Tìm kiếm Blog này

BitDefender 2010 Beta Testing -winer


Hi hi hôm nay check mail thấy mình lại được thưởng bản BitDefender 2010
sướng quá
http://phanblogs.blogspot.com/2009/05/bitdefender-2010-beta-testing.html

năm ngoái cũng thắng được thưởng bản BitDefender 2009 khi làm tester free cho tui nó
http://www.bitdefender.com/site/view/test-cases.html

kiểu này chắc xài bản quyền BIT quanh năm quá :)

thanks BIT nhé


Dear Beta Tester,

Based on the number of reports and the feedback that you submitted via http://beta.bitdefender.com we have nominated you as one of the winners of our Beta campaign contest. We are glad to announce you that you have won a BitDefender Total Security 2010 license valid for one year.

BitDefender Total Security 2010 has been released and it can be downloaded along with the other two 2010 products from the BitDefender website: http://www.bitdefender.com/site/Downloads/.

After installing the kit, please type the license key xxxxxxxxxxxxxx1 in the edit field from the Registration Wizard.

Thank you for participating at this campaign, we are counting on your collaboration in future campaigns!

Kind regards,

The BitDefender Team


You have received this message because you registered to get information about BitDefender and its products. DO NOT REPLY TO THIS MESSAGE. If you require Customer Service or Technical Support, please refer to the BitDefender Web site for contact information at beta.bitdefender.com

BitDefender, 24 Preciziei Bld., H2 West Gate Building, Bucharest, Romania, Phone: +40 21 2063470







Lương tối thiểu bao nhiêu thì nuôi nổi xe ôtô

Theo tính toán của các chuyên gia tài chính, nếu có thu nhập tối thiểu khoảng 10 triệu đồng/tháng, bạn mới có thể 'mơ' đến việc sử dụng một chiếc ôtô loại nhỏ như Kia Morning; 15 triệu đồng/tháng thì có thể nghĩ tới Altis, Civic, Innova hay Everest....

Theo một khảo sát nhỏ của chúng tôi đối với 10 người sở hữu ôtô riêng tại Hà Nội thì có tới 7 người không quan tâm tới các khoản tiền chi phí hàng tháng để “nuôi” chiếc xe của mình.
Anh Nguyễn Anh Tuấn, trú tại quận Long Biên, Hà Nội, chủ nhân của chiếc xe Toyota Innova G cho biết: “Tôi đã mua chiếc Innova được hơn 1 năm để sử dụng cho việc đi lại của cả gia đình. Tuy nhiên, tôi chưa bao giờ tính toán chi tiết các khoản chi hàng tháng cho chiếc xe, chỉ biết rằng từ khi có xe thì khoảng lương hàng tháng gần 10 triệu đồng của tôi đã dành chọn cho chiếc xe, cả gia đình giờ đây phải chi tiêu tằn tiện vì chỉ còn trông vào thu nhập của bà xã...”
Trường hợp của anh Tuấn đang là tình trạng chung đối với rất nhiều “khổ chủ” sở hữu ôtô riêng hiện nay. Trong đó, có không ít người đã không thể lường trước được những khoản chi khổng lồ khi có ôtô riêng và đành bán xe để “giải phóng” khỏi cảnh nợ nần...

Ảnh minh họa

Chi phí 'nuôi xe' hàng tháng rất lớn

Theo anh Bùi Quang Hưng, cán bộ Phòng dịch vụ ngân hàng cá nhân, Ngân hàng Techcombank, các khoản chi hàng tháng để “nuôi” xe Toyota Innova G hoặc những xe có giá trị tương đương sẽ được tạm tính như sau: Trong 3 năm đầu tiên, trung bình mỗi năm đi khoảng 20.000 km, tiền xăng là (15 nghìn đồng/lít x 11 lít (xe mới 100km/11 lít xăng) x 60.000 km (trong 3 năm) = 90 triệu đồng (36 tháng).
Trong 3 năm đầu, mức độ khấu hao xe được tính với mức thấp nhất là 5.000 USD (tính theo tỷ giá USD của Ngân hàng Ngoại thương là 17.780 VND/1 USD, thì trong 3 năm người sử dụng xe sẽ mất thêm khoảng 90 triệu đồng nữa). Ngoài ra, cứ khoảng 5.000 km sử dụng sẽ phải thay dầu máy 1 lần (3 năm sẽ phải thay dầu 12 lần, 300 nghìn đồng x 12 = 3,6 triệu đồng.)

Cũng trong 3 năm đầu (60.000 km) sẽ phải bảo dưỡng, sửa chữa toàn bộ xe khoảng 6 lần. Tính trung bình giá một lần bảo dưỡng toàn bộ xe là 800 nghìn đồng x 6 = 4,8 triệu đồng (đã tính tiền thay lọc dầu, lọc nhiên liệu, lọc gió, theo các hạng mục bảo dưỡng...)

Ngoài các khoản chi phí cố định (bắt buộc) trên đối với các chủ xe sẽ còn có thêm một số khoản chi phát sinh được tạm tính như sau: tiền dán kính chống nóng, nước hoa, khử mùi trên xe, đầu đĩa, màn hình, loa, “độ” vành... Các khoản chi phát sinh này được tạm tính ở mức thấp nhất là khoảng 15 triệu đồng/3 năm.

Thêm vào đó, việc sử dụng ôtô tại Việt Nam không thể không mua bảo hiểm để đề phòng các trường hợp xấu như: tại nạn, va chạm… Và tiền bảo hiểm vật chất và thân vỏ xe Innova G cho 3 năm sẽ vào khoảng 30 triệu đồng. Tổng cộng các khoản chi cho xe Innova G trong 3 năm đầu tiên sẽ là 233,4 triệu đồng. Tính ra mỗi tháng, chủ sở hữu phải bỏ ra gần 6,5 triệu đồng (233,4 chia 36 tháng), chưa kể khoảng 1 triệu đồng/tháng dành cho các khoản chi phí cầu đường, gửi xe, rửa xe… Như vậy, người sử dụng sẽ phải chi ít nhất mỗi tháng cho chiếc xe Innova G hoặc các loại xe tương đương như: Toyota Vios, Altis, Honda Civic, Ford Everest… khoảng 7,5 triệu đồng.

Cũng theo anh Bùi Quang Hưng, chi phí cho phương tiện đi lại không thể vượt quá nửa số tiền thu nhập hàng tháng của các chủ phương tiện, bởi ngoài các chi phí cho phương tiện, người sử dụng xe sẽ phải dành tiền để chi trả cho các khoản khác như: tiền ăn uống, sinh hoạt, điện, nước, điện thoại… Và theo đó, nếu muốn sắm ôtô riêng mà vẫn đảm bảo cho tất cả các điều kiện sống, các chủ nhân sẽ phải có mức thu nhập hàng tháng ít nhất là 15 triệu đồng.

Theo các chuyên gia tư vấn tài chính gia đình, nếu muốn sử dụng các dòng xe ôtô bình dân nhất hiện nay như: Kia Morning, Daewoo Gentra, Spark, Hyundai Getz... có giá bán từ 300 - 350 triệu đồng thì người sử dụng cũng phải tính toán hết sức chi tiết các khoản chi hàng tháng để cân đối tài chính và đưa ra quyết định sáng suốt nhất. Chẳng hạn, khi sử dụng xe Kia Morning hàng tháng sẽ phải chi 3 khoản chi “cứng” gồm: 1,5 triệu đồng tiền xăng (mỗi tuần hết khoảng 400 nghìn đồng) + tiền gửi xe hàng tháng: 800 nghìn đồng + tiền bảo hiểm 1 triệu đồng (dự kiến phí bảo hiểm 12 triệu đồng/năm).

Các khoản chi phát sinh thêm như: tiền phí cầu đường, sửa chữa, rửa xe, thay thế phụ tùng... tạm tính là 1 triệu đồng/tháng. Tổng cộng, cả chi phí cố định và phát sinh hàng tháng cho một loại xe ôtô bình dân nhất hiện nay như Kia Morning cũng lên tới 4,3 triệu đồng. Suy ra, nếu nếu muốn sử dụng các loại xe bình dân nhất hiện nay thì mức thu nhập hàng tháng ít nhất cũng phải gần 10 triệu đồng thì mới có thể đảm bảo các khoản chi phí.

Còn theo cách tính của các nhà đầu tư, những người chưa vội vàng mua xe nếu đem số tiền 600 triệu đồng (tương đương giá xe Toyota Innova) gửi ngân hàng thì mỗi tháng sẽ sinh lãi khoảng 4 triệu đồng + tiền khấu hao xe hàng tháng là 4 triệu đồng (theo cách tính mua xe 600 triệu đồng và 3 năm sau bán lại khoảng 450 triệu đồng (3 năm mất 150 triệu đồng; mỗi năm mất 50 triệu đồng; mỗi tháng mất khoảng 4 triệu đồng).
Như vậy, với 600 triệu đồng, nếu đem mua xe thì hàng tháng bạn sẽ mất khoảng 8 triệu đồng, còn nếu mang số tiền trên gửi ngân hàng thì mỗi tháng bạn sẽ có thêm khoản tiền lãi và tiền (sẽ mất nếu mua xe) tương đương 8 triệu đồng. Tất nhiên, ở một khía cạnh nào đó, phân tích trên chẳng khác gì lời khuyên "Đừng mua xe, hãy đem tiền gửi tiết kiệm" của các ngân hàng...

Theo tin Anh Nhi - baodatviet.vn




Anh Hùng Tam Quốc Truyện

Một hôm Lữ Bố bùng họp đi chat, nhưng Lữ Bố lại mang theo cái tính lấc cấc ra
hàng chat nên bị mấy thằng trẻ con nó đánh cho nhớ mẹ… Ôm đầu chạy về nhà,
vừa mở cửa thì thấy ngay thằng Trương Liêu đang nằm với Điêu Thuyền… Bố hét
lên:

- Thằng dog, dám vào tận nhà tao ăn hàng của tao… mày ra đây tao với mày chơi
như 2 thằng đàn bà à quên đàn ông…

Trương Liêu:

- Ok, nhưng không húc nhau đâu đấy vì tao đếch có sừng……

Sau khi ra ngoài, Bố rỉ tai Trương Liêu:

- Thôi, dù sao tao với mày cũng là chiến hữu… chẳng lẽ lại giết nhau vì 1 con
hàng… Bây giờ tao với mày giả chết, nó chạy đến ôm thằng nào khóc thì nó là của
thằng đấy…

2 tiếng hự vang lên rất to, Điêu Thuyền mở cửa chạy ra rồi gào to:

- Chui ra đi anh Chử (Hứa Chử) ơi, 2 thằng ngu nó chết hết rồi… …

**********************

Lại nói về Điêu Thuyền……

Điêu Thuyền lúc vừa ra đời đã bị rơi vào sọt dưa chuột nên lớn lên rất lẳng
lơ(???) Chính vì thế nên dù đã có chú lợn Đổng Trác, con Hổ Lữ Bố và con sói
Trương Liêu vẫn thấy thèm thuồng… Mặc dù rất sợ bệnh bò điên nhưng Thuyền
quyết định thịt nốt con Trâu Hứa Chử cho đủ bộ tứ…

Sau bao ngày quần sọc áo 2 dây hở rốn, mắt đảo như rang lạc cuối cùng Thuyền
cũng dụ được Chử mời vào nhà…

Vừa vào đến nhà, thú tính nổi lên… Thuyền nhảy ngay lên giường cởi bỏ xiêm y
và gào lên:

- Anh Chử, Anh hãy hành hạ em đi!!! Chử ngơ ngáo:

- Hả… hả… hành hạ à!!! Thuyền càng gào to:

- Vâng nhanh lên, hãy hành hạ em đi anh… !! Chử ngáo ngơ:
- Hả… hả… hành hạ thế nào… hành hạ bằng cái gì giờ??? Thuyền không nhịn nổi
thét lên:

- Sao mày ngu thế… hành hạ tao bằng cái mày vẫn dùng để đi tiểu ý (???) Chử gãi
đầu gãi tai:

- Thế ah, đấy là em đòi đấy nhé… nói đoạn Chử cúi xuống gầm giường lôi ra cái
bô rồi quai 1 phát thật mạnh vào đầu Điêu Thuyền………………

*******************

Lại nói về Điêu thuyền

Trong lúc Đổng Công đi đánh giặc mà Lữ Bố lai đang ở ngoài sa trường… ĐT
cảm thấy khó ở trong người bèn cho mời Hoa Đà vào khám bệnh (nghe nói cha
này là môn đệ của Kỳ Đà)

Hoa Đà sau khi khám bệnh bèn nói:

- Bệnh này nhẹ thôi chỉ là đầy bụng thông thường ko phải HIV đâu thưa hoa hậu…
chỉ cần châm cứu vào rốn là khỏi ngay.

ĐT nghe nói bèn cởi xiêm y nằm xuống để HOA ĐÀ châm cứu. Khi HOA ĐÀ
bắt đầu chữa bệnh thì thấy ĐT la lên:

- Oái , chỗ đó có phải là rốn đâu? HOA ĐÀ vội vàng đáp:

- Thì cái này cũng có phải kim châm cứu đâu. !!!

**********************

Lại nói về Trương Phi

Linh hồn Trương Phi chết bay đến quỉ môn quan thì gặp Diêm Vương

Diêm Vương bèn nói: Phi! khi xưa ngươi làm nhiều điều ác, giết người cướp của
cho vay nặng lãi… ko thiếu điều gì nhưng theo luật nếu ngươi kể được ra 1 việc
làm dũng cảm thì tao cho mày lên thiên đường……

Trương Phi đáp: Dạ có 1 lần con đứng giữa trăm vạn quân Tào trong tay ko một
tấc sắt nhưng vẫn dám hô Lưu bị muôn năm!
???

Trương Phi: Dạ mới vừa nãy thưa ngài

*****************************

Lại nói về Quan Vũ…

Quan Vũ oai trấn thiên hạ nhưng lại mắc bệnh nói lắp kinh niên… cũng có thể do
trước khi nổi tiếng Vũ là phát thanh viên của phường nên mắc bệnh nghề nghiêp.

Đỉnh điểm của bi kịch xảy ra ở Hoa Dung… Trận đó Tháo thân tàn ma dại lê lết
đến Hoa Dung… Quan Vũ nhảy ra như 1 chiến tướng nhà trời hét lên:

- Hỡ…… iiiiii… hỡi… quân… quân… quân……. tào… tào…… tào…… ooo

Quân Tào (gồm cả Tào Tháo):…………… …

Quan Vũ: T… a… a…… là… là… là…… Qua… n… n… Vũ… Vũ… Vũ…… đây……
đây…… đây… … Giờ…… giờ…… chết……… chết…… ch… ê… t…… của…… của…
các… ngươi…. ngươi…… đã…… đến…… đến…

Nói xong Vũ cầm Thanh Long Phóng nặng 8 lạng 2 lao đến (có sử nói là Thanh
Long Đao 82 cân!!!)

Quan Vũ: Ủa… ủa… Tào…… Tào…… tháo…… tháo…… đ âu???

Quân Quan Vũ: Dạ đợi bố nói xong thì chung nó đã té mẹ nó mất từ lầu rồi ạ!

Quan Vũ tái mặt, về nhà thì bị Lưu Bị, Khổng Minh chửi cha mắng mẹ, bạn bè xa
lánh… nói chung là gia đình ruồng bỏ, tiểu khu nhòm ngó… Đảng nghi ngờ nhân
dân theo dõi…

Quan Vũ đến gặp Hoa Đ2à nhờ chữa căn bệnh dog mother này (tạm dịch là chó
má)

HOA ĐÀ khám xong nói:

- Bệnh của ngài do ” cái đó” của ngài quá to kéo dây thanh đới nên sinh ra bệnh
echo (tạm dịch là nói lắp). Muốn chữa phải kiếm ai có cái nhỏ hơn đổi cho ngài
thì hết bệnh…

Quan Vũ đồng ý và Hoa Đà đã chữa khỏi, từ đó Vũ nói năng trơn tru chiến trường lừng lẫy nhưng tình trường lại gọi bọn Phi, Vân = cụ…

Được 1 thời gian Vũ quay lai bảo Hoa Đà:

- Ta nói năng ngon lành địch sợ chết khiếp??? nhưng ko dọa được đàn bà nữa cay
quá… hay ngươi tìm người lúc trước đổi lại cái hàng khủng đó cho ta đi…

Hoa Đà: điều…… điều… đó…… đó… là… la… ko… ko… thể… được… đươc.

**********************

Lại nói về Lưu Bị, Khổng Minh, Bàng Thống.

Một hôm Lưu Bị, Khổng Minh, Bàng Thống buồn rầu ngồi nói chuyện với nhau.

Lưu Bị: chán quá con vợ tao nó ngoại tình với thằng Vân

Khổng Minh, Bàng Thống: sao công chúa ý lộn chúa công lại biết??

Lưu Bị: Vì 1 hôm tao về nhà tao thấy dưới gầm giường vợ tao có cái Giáo rất
đẹp…

Khổng Minh: hic, thế thì Vợ thần thì lòng thòng cùng thằng Râu èn hàm ngái mày
ùm Trương Phi rồi(nói lái thành Râu hùm hàm én mày ngài…)

Lưu Bị, Bàng Thống: ủa sao ngươi biết???

Khổng Minh: vì tôi thấy dưới giường vợ tôi có thanh bát xà mâu…

Bàng Thống vội nói: Vậy thì chắc chắn Vợ tao đang ngoại tình với con ngựa xích
thố rồi…

Khổng Minh, Lưu Bị: oh my God, why u know???

Bàng Thống: Bởi vì lúc nãy tao về nhà tao thấy thằng Quan Vũ dưới gầm
giường…

**********************

Lại nói về Lữ Bố

Lữ Bố là chiến thần vô địch đi đến đâu là quân địch thất kinh bát đảo tới đó, tuy vậy LB cũng là con người yêu súc vật, gái đẹp, mẹ già nói chung là yêu tùm
lum…

Một lần Lữ Bố đi chinh phạt ngoài biên ải bèn dặn dò Lý Nho: mày ở nhà chỉ có
lô đề cờ bạc… nay ta đi chiến đấu thì ngươi ở nhà lo lắng dùm cho gia đình và gia
súc của ta nghe chưa… 1 tháng lên thông báo 1 lần tình hình giá vàng giá đô và
mọi việc ở nhà cho ta đấy…

1 tháng sau Lý Nho lên gặp Lữ Bố và nói: xin lỗi Bố nhưng con chó yêu của ngài
die rồi…

Lữ Bố: hả… tao đã bảo mày chăm sóc chu đáo cho nó cơ mà…

Lý Nho: Dạ Hoa Đà bảo nó chết vì rối loạn tiêu hóa do ăn quá nhiều…

Lữ Bố: Hả… hả tao bảo mày cho nó ăn theo khẩu phần khoa học cơ mà (???)

Lý Nho: vâng thưa Bố, nhưng do con Xích thố chết nên 1 lần nó mò sang máng
ăn của Ngựa…

Lữ Bố: Cái giiiiiiiiiiiiiiiiiiii… … mày nói sao… con Xích Thố của tao
chếttttttttttttttt?

Lý Nho: Vâng do chuồng ngựa bị cháy nên……

Lữ Bố:Cái giiiiiiiiiiii, làm sao mà chuồng ngựa cháy hả thằng ngu???

Lý Nho: Dạ, do lâu đài của Ngài cháy nên bắt lửa sang chuồng ngựa…

Lữ Bố: oh, NO, what u say (mày nói cái gì?) Lâu đài của tao cháy…???

Lý Nho: Vâng do nến thắp quan tài của mẹ ngài bắt lửa vào rèm cửa nên lâu đài
cháy a… …

Lữ Bố: Trời… quan tài… … mẹ tao……??? nói lại coi me tao làm sao ha???

Lý Nho: Mẹ Bố chết do bị nhồi máu cơ tim ạ, Bà bị sock khi thấy vợ ngài là Điêu
Thuyền bỏ nhà theo thằng Trương Liêu…

Lữ Bố: Xỉu………………………………… …

**********************

Lại nói về Trương Phi
Quan Vũ, Trương Phi, Triệu Vân đều là 3 danh tướng nước Thục. Cả 3 luôn luôn
kèn cựa về tài năng của nhau…

tao giỏi nhất

tao mới giỏi nhất

Triệu Vân: Nhà tao có nhiều muối i ốt nhất nên tao thông minh nhất (???)

Để tránh tình trạng huynh đệ tương tàn Lưu Bị bèn nhờ Khổng Minh…

- Quân sư thông minh nhất thiên hạ hãy nghĩ dùm ta 1 cuộc thi để chọn ra người
giỏi nhất…

Với IQ của mình Khổng Minh nghĩ ngay ra cuộc thi vắt sữa bò cho 3 danh tướng
tranh tài…

3 con bò được dắt ra… Quan Vũ hì hục vắt… được 4 lít

Triệu Vân cũng hì hục nhưng do quen Chat hơn là tập tạ nên chỉ được 3 lít…

Còn Trương Phi tay to nhất bọn hùng hục vắt nhưng chỉ được nửa lít…

Khi trao giải QV và TV té ngửa khi thấy Trương Phi đoạt giải nhất…

Quan Vũ, Triệu Vân: chúng mày ngu vừa thôi chứ, ngu hết phần của người khác
à… 1/2 lít mà vô địch là sao…

Lưu Bị từ tốn đáp: nhưng tao đưa nhầm bò đực cho thằng Trương Phi mà…

**********************

Lại nói về Triệu Vân

Triệu Vân, Trương Phi cùng đến phòng khám phụ khoa của Hoa Đà để khám
bệnh xã hội…

Trương Phi vào trước… 1 lúc sau Vân thấy Phi đi ra mà run lẩy bẩy…

Vân hỏi: Sao, thời kỳ cuối rồi hả con… hôm nay ngày bao nhiêu để tao còn làm
con lô…

Phi: Bậy nào, tao phải xét nghiệm máu… thằng Hoa Đà đang tìm dao để cắt tay tao lấy máu…

Phi chưa kịp dứt lời thì thấy Vân mặt xanh lè lăn quay ra đất…

Phi vội vàng vớ ngay cái bàn đập 4, 5 cái vào đầu cho Vân tỉnh lại rồi cuống
cuồng hỏi: mày sao thế???

Chỉ thấy Vân thều thào đáp: tao đến đây để xét nghiệm nước tiểu…

**********************

——————–

Trời xanh trót đã sinh Công Cẩn

Trần thế sao còn nảy Khổng Minh?

Sử sách chép rất rõ chuyện Khổng Minh ba lần trêu tức Chu Du, nhưng các sử gia
không biết rằng trước ba lần trêu tức đó, Chu Du đã từng là bại tướng của Khổng
Minh. Đầu đuôi câu chuyện như sau:

Hồi đó Khổng Minh và Chu Du đều còn trẻ và còn nghèo rớt mùng tơi. Khổng
Minh ở Kinh Châu, Chu Du ở Ngô Quận, hai người chưa gặp mặt nhau bao giờ
nhưng đã nghe danh tiếng “học giỏi” của nhau. Một hôm, chàng trai Khổng Minh
quyết định phải chấm dứt tình trạng thất nghiệp của mình và đi tìm việc làm
(không lẽ cứ ăn bám xã hội mãi). Trên đường đi chàng gặp một bà thầy bói mù,
bèn tấp vào… xem bói. (Chẳng có gì vô lý đâu, vì Khổng Minh tuy cũng biết bói
nhưng người ta thường nói tự bói cho mình đâu có nghiệm, đúng không nào?)

Bà thầy bói phán: “Số cậu về sau rất khổ, chưa đầy 30 tuổi đã phải lăn lộn ngoài
sa trường. Ngoài 40 phải vào sinh ra tử ở nơi chó ăn đá gà ăn muối (tức xứ Nam
Man). Ngoài 50 thì lìa đời vì mắc phải căn bệnh thế kỷ!”

Khổng Minh xua tay: “Thôi, thôi, bà khỏi cần nói, mấy chuyện đó trong ‘Tam
Quốc Diễn Nghĩa’ của La Quán Trung có viết cả rồi. Tôi chỉ muốn hỏi bà: tôi
muốn mau giàu thì phải đến nước nào để làm việc? ”

Bà thầy bói đáp không cần suy nghĩ: “The United States of America. ”

Khổng Minh nhăn mặt: “Bà nghĩ cái thân còm cõi này có thể đạp xe đạp qua tới
bển sao? Trong phạm vi CHND Trung Hoa thôi!”
Bà thầy bói nói: “Nếu vậy thì cậu nên đến nước Thục. ”

“Tại sao? ” Khổng Minh thắc mắc.

“Vì ta mới chỉ đường cho Tuân Úc sang nước Ngụy, Tử Kính về nước Ngô rồi.
Nếu cậu chọn Tây Thục, ‘tỉ lệ chọi’ sẽ thấp hơn. ”

Khổng Minh nghe nói thấy chí lý, bèn từ biệt bà thầy bói và nhằm hướng Tây
thẳng tiến.

Sau khi vượt qua bao đồi núi thác ghềnh, cuối cùng Khổng Minh cũng lò mò tới
được Thành Đô. Khổng Minh xin vào yết kiến Lưu Bị, hai người cùng nhau bàn
luận việc quân việc nước, những cơ hội và thử thách sau khi gia nhập WTO, và
nguyên nhân thất bại của thể thao nước nhà tại đại hội ASIAD vừa qua. Cuối
cùng Lưu Bị nói:

“Ta rất hài lòng khi đàm luận cùng ông, nhưng ngặt nỗi có một tay khét tiếng là
Chu Công Cẩn cũng vừa đến xin làm quân sư quạt mo của ta, nên hơi khó xử.
Thôi thì ngày mai ta sẽ tổ chức một cuộc thi tuyển công chức để hai người có cơ
hội thi thố tài năng. Vậy ông hãy về chuẩn bị cho kỹ. ”

Khổng Minh trong bụng căm hận mụ thầy bói xỏ lá (sao mụ không chỉ cho thằng
Du này qua hai nước kia mà lại bảo nó đến đây ám ta?), nhưng cũng phải gượng
vâng lời. Sáng hôm sau, hai danh sĩ hội ngộ tại nơi trường thi. Chu Du cười, hỏi
đểu:

“Các hạ có phải là Gia Cát Khổng Minh, tác giả của mấy bài văn rợn tóc gáy mà
báo chí đã đăng trong thời gian gần đây đó chăng? ”

Khổng Minh cũng không vừa: “Còn các hạ chắc chắn là ‘ông trùm quay cóp’ nổi
tiếng hai miền Ngô Sở. Kỳ thi nào các hạ cũng để lại cả tấn ‘phao’, tội nghiệp cho
những người lao công dọn dẹp vệ sinh lắm biết không? ”

Lưu Bị ngắt lời: “Hai thí sinh đã có mặt, vậy cuộc thi có thể bắt đầu” rồi tự tay
phát đề thi cho hai người.

Thời gian làm bài thấm thoắt trôi nhanh, mặt Khổng Minh tái xanh như tàu lá
chuối vì chàng đã bị ‘trật tủ’ nặng nề. Cuối cùng, chuông thu bài vang lên, Lưu Bị
đích thân thu và chấm bài ngay tại chỗ (vì chỉ có 2 thí sinh mà thôi).

Lưu Bị đọc kết quả: “Gia Cát Lượng đậu, được phong chức thừa tướng, Võ hương
hầu. Còn Chu Du thì chim cút!”

Chu Du phản đối: “Tài tôi đâu thua gì hắn, tại sao đại vương lại chọn hắn mà hắt
hủi tôi? ”
Lưu Bị đáp: “Đúng là cả hai đều dốt như nhau, nhưng vì ngươi cóp bài của hắn
nên ngươi bị loại.”

Chu Du: “Bằng cớ đâu? Bằng cớ đâu? ” (Câu này về sau được các quan trong
ngành thể thao, đặc biệt là môn bóng đá học thuộc lòng. Nghe nói họ còn tôn Chu
Du làm thủy tổ môn bóng đá.)

Lưu Bị đáp: “Đề ra là: ‘Câu 1: Hãy viết 10. 000 chữ số thập phân của số Pi. Câu
2: Có bao nhiêu thí sinh trả lời giống như các hạ. ’ Đáp án của hắn là: ‘Câu 1: Tôi
không biết. Câu 2: Không có. ’ Còn ngươi trả lời là: ‘Câu 1: Tôi cũng thế. Câu 2:
1 đứa. ’ Ngươi còn chối cãi gì? !”

Và đó là lần đầu tiên Chu Du uất ức thốt lên câu cảm thán: “Trời đã sinh ra Du,
sao còn sinh ra Lượng? !? !”

***************************************************

Lại nói về Chu Du, sau khi bị Khổng Minh chơi cho bốn vố (tính luôn lần thi rớt
đã kể ở trên) đau đớn, lên cơn tăng-xông, nằm ngáp ngáp sắp lìa trần, còn Chu
phu nhân, tục danh là Tiểu Kiều ngồi kế bên hầu hạ. Ta nên nhớ rằng lúc này Chu
Du mới có 31 tuổi, còn Tiểu Kiều vẫn chưa bước qua tuổi ‘băm’, lại vô cùng xinh
đẹp. Chu Du nhìn vợ, tuy sắp chết nhưng cũng cầm lòng không đậu, mới thều
thào nói rằng:

- Phu nhân ơi ta sắp đi ma teo rồi (chết

Tiểu Kiều cảm thấy xót xa cho chồng (vả lại nàng cũng muốn chuyện ấy lắm
chứ), bèn vội vã đến tìm thần y Hoa Đà, may sao ông này có ở nhà. Tiểu Kiều kể
hết đầu đuôi, Hoa Đà rất lấy làm ái ngại cho đôi vợ chồng có thừa tài sắc nhưng
xấu số này, bèn đưa cho Chu phu nhân một viên thuốc.

“Đây là một loại biệt dược rất lợi hại mà tôi vừa dày công bào chế, tên là Vi-a-gờ-
ra. Nó có thể giúp tướng công hoàn thành tâm nguyện. ”

Tiểu Kiều tạ ơn Hoa Đà rồi vội vã quay về. Hôm sau, sáng vừa bảnh mắt, Hoa Đà
bước ra cửa thì đã thấy nàng quay trở lại, bèn hỏi:

“Chẳng hay thuốc của tôi có tác dụng không thưa phu nhân? ”

Tiểu Kiều đáp: “Thần dược của thần y thì làm sao không có tác dụng được?
Trượng phu của thiếp hôm qua đã được toại nguyện và ra đi trong thanh thản. ”

Hoa Đà thở phào, hỏi: “Vậy chẳng hay phu nhân đến đây sớm vậy có việc chi? ”
Tiểu Kiều đáp: “Thiếp đến xin thần y thuốc giải, để người ta còn đóng nắp quan
tài lại ạ. ”

(Nghe nói Trung Quốc đang hoàn thiện hồ sơ khởi kiện đòi bản quyền thuốc
Viagra, mà câu chuyện này là một trong những proof quan trọng nhất!!!)

*********************

Lại nói về Trương Phi (sao nói lắm về thằng này thế nhỉ)

Một hôm Trương Phi rủ Triệu Vân: Hôm nay tao ăn đề 2 nháy (???), tao khao
mày nhậu 1 chầu đã đời luôn… mày thích đi lắc, karaoke, Chat, gái… hay bắn bi
(???) cứ nói???

Triệu Vân: Thôi nhậu đi, nhưng hôm nay mày xông xênh thì kiếm chỗ nào đặc
biệt 1 chút chứ lên sàn mãi cũng chán…

Sau 1 hồi vắt óc thì 2 chàng trai thông minh cũng chọn được 1 chỗ đặc biệt hoành
tráng… đó là lên nóc nhà ngồi nhậu…

Loay hoay lên được mái nhà, TP vốn là người cẩn thận và khéo léo nên đã làm đổ
thang…

TP: thôi kệ, cứ nhậu đã… mỗi thằng làm 10 xị thì lại chả bay như chim ý, lo quái
gì…

Sau khi uống hết 20 xị, buôn 100 câu truyện và nói đủ 10000 từ… TP và TV bắt
đầu tính đến chuyện làm sao để xuống…… Sau khi tìm tòi xem xét thì 2 thằng
quyết định nhảy xuống đống phân chuồng đang ủ to vật vã ở dưới là an toàn hơn
cả…

TP: thôi tại tao làm đổ thang, mày cứ để tao nhảy xuống trước, nếu có bề gì mày
còn đề phòng…

TP nhảy nghe cái thụp, TV lo lắng hỏi: chết chưa mày?? ngập đến đâu hả…?

TP nói to: nhảy đi, không sao đâu, tao chỉ bị ngập đến mắt cá thôi…

TV lao xuống và thụp… phân ngập đến cổ… Vân gào lên: ngập đến cổ mà mày
dám nói đến mắt cá hả thằng ngu???

TP: nhưng tao nhảy cắm đầu mà!!!
*********************

Lại nói về Quan Vũ…

Quan Vũ và Trương Phi luôn luôn kèn cựa với nhau xem ai là người đứng thứ 2
sau Lưu Bị…

Trương Phi nói với Lưu Bị: Em đâu có kém gì thằng Vũ mà sao e lại phải đứng
thứ 3…

Quan Vũ: Mày ngu đến mức không biết kém tao cái gì thì đứng thứ 3 là đúng
rồi…

Lưu Bị không muốn sứt mẻ tình huynh đệ bèn nói: Thôi để anh đứng thứ 3 còn 2
em đứng nhất nhì được chưa???

Quan Vũ, Trương Phi đồng thanh nói: ấy chết, Anh Ngu nhất bọn, ăn hại nhất bọn
thì làm Đại ca là đúng rồi (???) bọn em tâm phục khẩu phục bầu anh là số 1, vấn
đề là thằng nào là số 2…

Trương Phi nói ngay: em vào tù ra tội nhiều hơn nó, nợ nần cùng chồng chất hơn
nó, và đặc biệt là ngu chỉ kém Đại ca, em làm số 2 là quá chuẩn…

Quan Vũ: Hô hô, nhìn mặt mày thông minh thế kia mà đòi ngu hơn tao… ở đời
phải biết mình là ai chứ???

Lưu Bị: Thôi được, 2 em thi ném gạch vậy… anh đứng đây… mỗi thằng ném 3
lần… thằng nào ném trúng mặt anh nhiều nhất thì là số 2… ok?

Trương Phi: để em ném trước…

Vèo… không trúng

Trương Phi: Mẹ kiếp, lại trượt rồi……

Quan Vũ: Ha ha, thằng nào ngu mà còn hay nói bậy thì ông trời sẽ cho sét đánh
đó con…

Phi ném phát thứ 2, mặt LB vẫn nguyên vẹn…

TP: Mẹ kiếp, Lại trượt rồi……

Đúng lúc này thì có tiếng sét đánh cái rầm… nhưng sét không đánh TP mà đánh Quan Vũ cháy đen…

LB, TP chưa hiểu chuyện gì thì trên trời bỗng vang lên tiếng nói:Mẹ kiếp, lại
trượt rồi…

*********************

Lại nói về Trương Liêu…

Lữ Bố và Trương Liêu die cùng lúc và gặp nhau trên thiên đàng…

LB: ủa, sao mày chết thế??? tao nghe nói SIDA 10 năm mới đi ăn cắp cơ mà???

TL: Ặc, Bố đúng là ngu, chỉ có thằng không biết comdom là gì như Bố thì mới
chết vì SIDA, tao bị chết ngạt…

LB: Trời, sướng thế!!!… trong thời chiến mà chết độc đáo như mày thì không
đụng hàng rồi (???)

TL: thế sao mày chết hả Bố (Bố là Lữ Bố)

LB: ah, tao hộc máu mà chết…

TL:????? i dont understand???

LB: Tao biết con Điêu Thuyền nó cặp bồ nên hôm nay tao về sớm bắt quả tang…
về đến nhà tao nghe có giọng đàn ông bèn đạp door xông vào nhưng không thấy
thằng chó nào, tao lục tủ… soi gầm giường… chạy lên gác vẫn không thấy ai thê là
tao tức quá hộc máu chết…

TL gào lên: mẹ kiếp…

LB: Hả, mày sao thế??

TL: Nếu lúc đó mày mở ngay cái hòm cạnh cái tủ thì có phải bây giờ tao với mày
vẫn sống không thằng Ngu…

*********************

Lại nói về Triệu Vân

Từ ngày Quân Thục mời được thầy bói siêu đẳng Khổng Minh về làm quân sư thì sáng ăn lô, chiều ăn đề cuối tuần đi ăn cắp cả lũ… Quân thục đánh đông dẹp bắc…
quân địch dù có đông trẻ con, đông đàn bà, đông người già thậm chí đông cả ba
thứ vẫn bị quân thục đánh cho tan tác (???) Quân thì thiện chiến, tướng thì thần
oai nhưng đen cho quân thục là trên đời không có thằng nào hoàn hảo… Quân
thục tất cả trên dưới đều bị nhiễm căn bệnh thế kỷ là…… Sợ Vợ. Để khắc phục,
tìm hướng giải quyết Lưu Bị quyết nhờ đến cái đầu của Khổng Minh.

Lưu Bị nói: Khổng nè, mày mặt mũi sáng sủa mày râu nhẵn nhụi… không có râu
thì sao mà quặp được… chắc mày không sợ vợ chứ???

Khổng Minh: trời, ông không thấy tóc tôi quặp hết cả vào thế này mà còn hỏi…
râu nó biết có mọc thì cũng quặp nên chán không buồn mọc đấy (???)

Lưu Bị kêu trời: thôi, dù sao cũng không ai ngu hơn mày, mày nghĩ cách đi…

Khổng Minh, Lưu Bị, cùng chư tướng đang họp bàn quyết sách thì nghe tiếng
gầm quen quen: Móa, chúng nó định bật tôm… chị em đâu xung phong………

Lưu Bị cùng chư tướng cuống cuồng, dẫm đạp lên nhau mà chạy… thật đúng là
quân Thục oai dũng… chạy cũng rất pro…

Bão qua, mọi người quay lại phòng họp thì thấy cảnh vật tan hoang nhưng Triệu
Vân vẫn ngồi đó oai nghiêm như 1 chiến thần…

Lưu Bị cảm kích: Trời, Mr Perfect… thằng này đã giỏi còn ko sợ vợ đúng là
number one…

Quan Vũ, Trương Phi: hình như Sợ vợ không có trong từ điển của nó…

tiếng hoan hô và clap (vỗ tay) vang lên ầm ĩ… thì bỗng đâu Khổng Minh gào lên:
Mẹ kiếp, nó són ra quần vỡ tim chết từ lâu rồi……………… …

*********************

Lại nói về Điển Vi

Một hôm, Điển Vi rủ Hứa Chử và Trương Liêu đi nhậu

Với bản tính cẩn thận của 1 vị tướng dày dạn trận mạng… Trương Liêu hỏi ngay:
Này, hôm nay mày khao hay tí nữa lại khách điếm đấy… (???)

ĐIềN VI: yên tâm, hôm nay tao khao… chúng mày cứ thoải con gà mái đi…

Hứa Chử: nhân dịp gì thế mày, trúng lô hay lại đá được con ngựa thằng nào quên khóa cổ…

ĐIềN VI: À, nhân dịp ông bô tao hôm nay quên khóa tủ nên anh em mình đi
nhậu…

3 thằng đang chén chú chén anh thì tự nhiên Điền Vi ôm bụng nói: Chết cha, tao
đau bụng quá…

TL hỏi ngay: Sao?? mày đau đẻ à???

ĐIềN VI: Trời thằng ngu, chắc đi nhậu không rủ thằng Tào tháo nên bây giờ tao
bị tào tháo đuổi rồi…

Nói xong Điền Vi chạy vèo vào bụi rậm xả xú páp…

Ở ngoài Hứa Chử bàn với TL: Thằng ki bo này mà mời anh em mình nhậu thì
chắc hôm nay đề về 5 nháy rồi, tao với mày chơi nó 1 vố đi… nói xong Hứa Chử
bắt 1 con thỏ giết rồi lấy ruột thỏ ném vào chỗ Điền Vi đang luyện công…

Y như rằng 1 lát sau 2 thằng nghe Điền Vi rú lên hãi hùng…

Hứa Chử, TL bụm miệng cười… 1 canh giờ sau thấy Điền Vi hổn hển chạy ra nói:

Mẹ kiếp, tao bị táo bón… rặn mạnh quá lòi mẹ cả ruột ra… nhưng nhờ ơn trời và
nhờ 2 ngón tay này tao đã nhét được nó vào chỗ cũ rồi…

*********************

Lại nói về Quan Vũ

Quan Vũ thần oai hiển hách trên chiến trường nhưng ở nhà chỉ là 1 con cún trước
vợ, Vũ lao vào quân địch như con sói lao vào bầy dê nhưng vợ lại là Sư tử… Hơn
nữa Quan Vũ lại sợ gián (???) but why?? Vì Quan Vũ sợ vợ mà vợ sợ gián nên…

Wife: Sao mày đánh nhau thì giỏi thế mà lau nhà quét nhà thế nào toàn thấy gián
là sao… từ giờ tao con thấy 1 con gián là mày bye bye 1 cái răng nghe chưa… vì
thế Vũ sợ gián cũng phải…

Quan Vũ không biết làm sao bèn cầu cứu Hoa Đà: ngày xưa mày học trung cấp
thú y đúng không, làm ơn cho tao thuốc diệt gián không thì vợ tao giết tao mất…

Hoa Đà: Đây cầm lấy cái lọ này… mày xịt quanh nhà đảm bảo lũ gián trong nhà
sẽ sang chiến đấu với gián nhà thằng Trương Phi hết… nhớ đọc kỹ hướng dẫn trước khi sử dụng…

Vài hôm sau, Hoa Đà đến thăm Quan Vũ thì thấy 1 cụ già cao lớn, râu dài, móm
đang ngồi ăn cháo…

Hoa Đà: Cụ làm ơn cho cháu gặp Quan Vũ

Cụ già: Tao đây chứ ai…

Hoa Đà: Trời thế răng mày đâu hết rồi…… râu dài + móm làm tao tưởng ông nào…

Quan Vũ: Mie, nhờ thuốc của mày nên từ giờ tao toàn ăn cháo…

Hoa Đà: trời, thuốc tốt mà…

Quan Vũ: Uh, tốt quá… lũ gián nhà tao sang nhà thằng Phi chiến đấu rất hăng và
bắt về cơ man nào là tù binh… …

*********************

Lại nói về 3 anh em Lưu, Quan, Trương…

Một hôm, 3 anh em Lưu Bị, Quan Vũ, Trương Phi rủ nhau sang nước Ngô do
thám tranh thủ làm tí gội đầu matxa… nhưng vì 3 anh em kết nghĩa máu thịt nên
thằng này tưởng thằng kia khao nên ruốt cuộc không thằng nào mang tiền… Sau
khi được bọn bảo kê khuyến mại thêm món răng môi lẫn lộn thì 3 anh em bị bắt
trói giải lên Tôn Quyền…

TQ: Láo, tội làm gián điệp có thể tha (???) nhưng đi gội đầu matxa không bo em
út thì phải chém… Dù sao cũng có chút quen biết nên Tao sẽ củ hành chúng mày
trước khi chém…

3 thằng làm cho tao 2 việc, làm được tao tha… không làm được thì ngày này năm
sau là ngày sinh à quên ngày giỗ chúng mày…

Việc đầu tiên mỗi thằng đi kiếm cho tao 10 quả bất kỳ về đây… lắp mô tơ vào đít
nhanh…

Ở nước Ngô kiếm hàng chat, hàng karaoke thì dễ chứ hàng hoa quả thì quá khó…
nhưng để sống nên 3 anh em phải cố…

Đến chiều tối, Lưu Bị kiếm được 10 quả cam, Quan Vũ kiếm được 10 quả nho
còn Trương Phi thì vẫn thuê bao quý khách vừa gọi không liên lạc được…
Tôn Quyền: good, bây giờ là việc thứ 2… nhét tất cả chỗ quả các người kiếm được
vào đít… thằng nào kêu 1 câu giết. Thằng nào làm được tao tha…

Lưu Bị nghiến răng trợn mắt nhét được 1 quả, đến quả thứ 2 thì không chịu nổi
nhiệt la lên cái Oái…

Tôn Quyền: nhốt nó vào ngục sáng mai xử bắn…

Lưu Bị mếu máo quay sang Quan Vũ nói: thôi số anh nó black, die phải chịu…
với mấy quả nho rừng chắc mày sống thôi… vĩnh biệt mày với thằng Phi… nhớ
báo thù cho tao…

Nhưng chỉ 1 lúc sau, Lưu Bị thấy Quan Vũ cũng bị nhốt vào ngục chờ chết cùng
mình…

LB: Chó chết thật, quả cam nó to, tao chết đã đành… quả nho nhỏ thế mà mày
cũng chết là sao???

Quan Vũ: Má nó, 9 quả đầu tao làm ngon lành…… đến quả thứ 10 tao phì cười
nên die

Lưu Bị: Sao tự nhiên mày cười hả thằng ngu??

Quan Vũ: Mẹ kiếp, đúng lúc đó tao thấy thằng Phi tha về 10 quả mít……

*********************

Lại nói về Điển Vi…

Điển Vi là dũng tướng của Tào Tháo, ngoài sức khỏe hơn trâu (trâu còn khỏe hơn
người…) Điển Vi còn là 1 chiến tướng cực kỳ anh dũng gạn dạ…

Câu nói nổi tiếng của Điển Vi: Đừng nói quân địch đông bao nhiêu, mà hãy nói
nó ở đâu, để tao còn biết đường mà… chạy.

Một hôm, Điển Vi dẫn 1 vạn quân tiên phong chập ngay 1 vạn quân Thục… Điển
Vi hô to:

- Hãy mang cho ta chiếc áo màu đỏ… Sau khi mặc chiếc áo những con quỷ đỏ
Điển Vi dẫn 1 vạn quân lao vào đánh cho 1 vạn quân Thục chạy như đua xe gặp
cơ động…

Sau trận chiến, các chư tướng khâm phục hỏi:
– Tại sao ngài mặc áo đỏ trong trận chiến??? Điền Vi oai nghiêm trả lời:

- Để nếu máu ta có đổ xuống, các ngươi cũng không biết và vẫn vững tâm chiến
đấu… tiếng hoan hô vang lên như sấm.

Sáng hôm sau 1 vạn quân tiên phong của Điển Vi chập 10 vạn quân Thục do
Trương Phi, Quan Vũ cầm đầu… Quân lính lo âu quay lại chờ superman Điển Vi
ra lệnh thì thấy Điển Vi nhỏ nhẹ nói:

- Quân bay đâu, mang cho tao chiếc quần màu sậm…………

*********************

Lại nói về Trương Liêu…

Trương Liêu lúc còn sống là nỗi sợ hãi của quân địch, nhưng lúc chết lại là nỗi sợ
hãi của quân mình (???). Bởi về già nhưng vẫn quen xài vi a gờ ra như hồi trẻ nên
bị sốc thuốc giật đùng đùng mà thăng… thật kinh hãi!!! Xuống gặp Diêm Vương,
Diêm Vương nói:

- Nể tình nhà ngươi là danh tướng và lúc còn sống người đã tiễn rất nhiều người
xuống đây trước thời hạn, ta tích kiệm được rất nhiều chi phí đưa đón… Cảm kích
trước điều đó, tao cho mày được chọn hình phạt…

DV dẫn TL đi chọn phòng… mở phòng đầu tiên: thấy vạc dầu sôi sùng sục… Lữ
Bố, Đổng Trác đang lăn lộn trong đó… Liêu hết hồn đóng của cái rầm.

Mở phòng thứ 2: thấy cơ man nào là người bị đóng đinh, xẻo thịt… trong đó có cả
Hứa Chử, Điển Vi…… Liêu rùng mình nghĩ: may mà mình đóng bỉm chứ không
vãi ra đây thì nhục chết…

Đến phòng thứ 3 thì thấy trong phong có 1 ông già nhăn nheo, ghẻ lở, bẩn thỉu
đang nằm nhưng ngạc nhiên hơn là thấy Điêu Thuyền trên người không mảnh vải
đang âu yếm, ve vuốt… hôn hít ông già… Liêu như mở cờ trong bụng nói to: oh
yeah! Tao chọn this room!!!

Vừa nói xong thì thấy DV bước vào vỗ vai Điêu Thuyền nói: Sướng nhé, có
người thay, rồi sang phòng vạc dầu tắm đi……

*********************

Lại nói về A còng (em của A đẩu…)
Lưu Bị xuất thân hàn vi, nhờ may mắn chạy đúng cửa mà lên được chức Bệ Hạ.
Không muốn con cái ngu dốt như mình nên LB luôn bắt các con là A Đẩu và A
Còng học, học nữa, học mãi…… đúp, học lại…

A Đẩu vốn chỉ thích vẽ và chơi nên rất lười học… tôn chỉ của A Đẩu: chơi là việc
nhỏ, học là việc lớn…… không làm được việc nhỏ thì sao làm được việc lớn.

Chỉ có A Còng là ham học… LB khoái lắm bèn mời hẳn Điêu Thuyền về dạy
(???)

Điêu Thuyền được đi dạy học thì khoái lắm bèn mặc áo body có bông hồng trên
ngực áo cho ra dáng cô nuôi dạy hổ… !!!

Bước vào lớp, thấy A còng và các bạn cứ nhìn chòng chọc vào bông hồng trên
ngực áo thì Điêu Thuyền khoái lắm bèn hỏi: cô đố các em, hoa hồng sống bằng
gì???

A Còng nhanh nhảu xung phong: Thưa cô, hoa hồng sống bằng sữa ạ!!!

Điêu Thuyền mắt chữ A mồm chữ O đỏ mặt hét to: Láo! Go Out (tạm dịch là
chim cút)

Lúc sau Khổng Minh đi qua thấy A còng đang đứng ngoài bèn hỏi đầu đuôi sự
tình rồi nói: Trời, thiếu chủ thông minh y như bố… hoa hông sống = phân và nước
tiểu cơ mà…

A Còng gãi đầu gãi tai lầm bầm: Ta đâu có biết rễ nó dài đến thế!!!

********************************************

Lại nói về Điêu Thuyền…

Điêu Thuyền được trời phú cho gương mặt xinh đẹp nên Thuyền không chịu học
hành gì cả suốt ngày đàn ca, lắc giật… Thuyền luôn nghĩ cần quái gì học kiểu gì
chả lấy Việt Kiều chỉ có ăn với đẻ (???)

Một hôm đi chơi về Điêu Thuyền kể chuyện cho Vương Doãn: Bố ơi hôm nay
con kiếm được 10 lạng bạc…

VD: Hả, đừng nói với tao mày đi làm hàng đấy nhé…

Điêu Thuyền: Bậy nào, Thằng Lữ Bố nó đố con trèo lên cây, mỗi lần trèo được nó
cho con 1 lạng bạc……
VD: Trời…… mày bị nó lừa rồi con, nó làm thế để nhìn underwear của mày đấy
đồ ngu!!!

ĐT: hihi, con đâu có ngu như bố… thế nên hôm nay con đâu có mặc underwear…

*********************

Lại nói về Lưu Bị

Trận Xích Bích, nhờ mưu kế của 2 quân sư Chu Du và Khổng Minh… Lưu Bị và
TQ đánh cho quân Tào tan tác, chạy mất cả dép… Lưu Bị đích thân truy kích quân
Tào, Lưu Bị mặc dù 1 vs 1 thua cả thằng trẻ con nhưng tài cắn trộm, móc lốp thì
không có khách… Thoáng thấy bóng Hứa Chử với cái mô tơ ở đít đang lao vào
rừng… Bị liền đơn thương độc mã cầm cung rượt theo…

Lưu Bị nghĩ: đánh tay đôi thì nó hắt hơi mình đã vãi ra quần nhưng với tài bắn
cung của ta thì nó chưa lao vào đã chết, thịt được thằng trâu điên này thì danh
tiếng của ta nổi như cồn, còn ai dám nói ta ăn hại nữa.

Lò dò tìm kiếm, Lưu Bị bỗng thấy Chử đang anh hùng núp trên 1 cái cây…

Lưu Bị giương cung và quát: Thằng Chử mày xuống đây không tao bắn!!

Chử sợ lắm rơi xuống cái bịch, Lưu Bị càng được dịp củ hành: ngồi sát gốc cây
không tao bắn!!

Chử nghe theo như con cún, Bị càng to còi: Chử, mày ị đi không tao bắn!!

Chử vốn gạn dạ nên nghe Lưu Bị dọa bèn ị ngay (???)

Bị càng lấn tới: Chử, mày bốc ăn đi không tao bắn…

Chử: Không, mày đi mà ăn (??)

Bị: không ăn tao bắn đó!!

Nhục quá không chịu nổi Chử nhắm mắt hét lên: Thôi mày bắn đi!! Tao thà chết
chứ không chịu hi sinh…

Bị giương mạnh bỗng nhiên cung gẫy cái rụp… … Chử đang nhắm mắt chờ chết
thì nghe LB nói: Hứa…… hứa… … hứ… a… … Chử…… chử…… ch… ử!!!

Chử: gì??????????????
LB: ĐĐĐ… Để… ể… ể… ttt… ta… tao… ăn… cho…

*********************

Lại nói về Triệu Vân…

Sau 1 thời gian bóng bánh lô đề, Triệu Vân cũng tích cóp được chút tiền mở quán
rượu đặng kiếm thêm chút cháo… nếu làm ăn được thì làm con SH để tối tối còn
đi đong hàng…

Từ ngày mở quán, Triệu Vân luôn luôn được anh em trong đội Ngũ hổ đến góp
sức uống chùa. Một hôm đang ế ẩm thì thấy Trương Phi khật khưỡng bước vào,
Triệu Vân nhủ thầm: thằng này lại làm vài quai ở đâu roài, nó say thế này chắc có
uống cũng ko trả tiền, mình kiếm cớ cho nó chim cút mới được…

TV: Phi, mày say rồi… về đi không vợ nó thiến!!!

Phi: say là say thế đếch nào, tao có say bao giờ… mà 2 anh em sinh đôi nhà mày
đứng cạnh nhau làm gì thế (????)

TV: Mie, lác nặng còn làm trò… bây giờ mày làm được 3 việc thì tao cho mày
uống tiếp… Trước hết mày đến đấm vào mặt thằng mặt đỏ râu dài cao chín thước
kia cho tao, sau đó mày lên gác “làm thịt” con osin mà tao rất ghét dùm… làm sao
cho nó rên như lợn để dưới này cùng nghe… cuối cùng là nhổ cái răng sâu của con
gấu tao đang nuôi sau nhà…

Phi: muỗi… nói xong phi khật khưỡng đi đến góc nhà đấm 1 phát vào mẹt làm
Quan Vũ ngã lộn ngửa… Sau đó Phi hùng hổ đi ra sau nhà… có tiếng con gấu rống
lên ông ổng… cuối cùng Phi khệnh khạng bước vào lè nhè hỏi: con osin bị sâu
răng ở phòng nào trên lầu… …???

*********************

Lại nói về A Đẩu…

Lưu Bị sau khi nghe tin vợ mình đẻ con trai thì mừng hơn cha chết… Truyền ngay
thầy bói họ Khổng lên xem quẻ…

Lưu Bị: Mày xem hộ tao cái, thằng con tao không giống tao lắm hay vợ tao ngoại
tình???
Khổng Minh: óe, thế nào mà không giống hả mày???

Lưu Bị: Tao đầu tóc bờm xờm như thằng ăn cắp thế này đã thế răng còn tranh
nhau làm tổ trưởng thế mà thằng con tao trọc lốc lại còn móm là sao????

Khổng Minh: Trời, ngu hết phần anh em rồi, trẻ con nào mới sinh đều như thế
đấy…

Lưu Bị thở phào: làm tao lo quá, thôi được mày xem hậu vận thằng con dùm tao
đi…

Khổng Minh bấm đốt ngón tay rồi mặt tái xanh phán rằng: tương lai nó sẽ là vua
1 cõi, nhưng nó bị lời nguyền do thiếu i ốt từ trong bụng mẹ là: hễ nó gọi đến ai
trong đám người thân của nó thì người đó die… Âu cũng là số phận.

Lưu Bị cùng vợ buồn lắm nhưng bán con sang Nam Man mấy lần không thành
công nên đành dạy dỗ nó nên người (???)

Rồi ngày đó cũng đến… A Đẩu bắt đầu biết talking… 1 hôm A Đẩu gọi Bà ơi thế
là Bà lăn đùng ra chết…… … Sau đó 1 thời gian, khi đang chơi với mẹ… A Đẩu
say: mother!!! thế là mẹ lên gặp Bà luôn.

Lưu Bị biết rồi cũng đến lượt mình nên tụ tập văn võ bá quan lại tuyên bố: Ta biết
không tránh được số trời… nay ta truyền ngôi cho A Đẩu… xin vĩnh biệt mọi
người. Nói xong Lưu Bị quay sang A Đẩu: Gọi bố đi con. !!!

A Đẩu nhẹ nhàng gọi: Papa và………………… Trương Phi lăn đùng ra chết!!!

*********************

Lại nói về Trương Phi…

Trương Phi và Triệu Vân làm ít nhưng ăn chơi phè phỡn, bao gái và đớp nhiều
nên 2 thằng mắc bệnh viêm màng túi nặng…

Trương Phi: Anh em mình dạo này thiếu vitamin T trầm trọng quá hay a em mình
dùng trí khôn để nghĩ ra 1 việc chân tay nào đó kiếm tiền đi (???)

Triệu Vân: Với sức trâu của mày thì anh em mình mở của hàng bán thịt bò tót
được đấy… ngày ngày mày đấu bò tót cho người ta xem rồi giết nó bán thịt bò tót
luôn…

Thế là ngày ngày TP đấu bò tót rồi giết còn Triệu Vân sẽ làm thịt bò tót để bán…
Làm ăn khấm khá nên 2 thằng lại đầy tiền để tối ngày la liếm, gái gú……
Khổng Minh rất ghét xem đấu bò nhưng lại thích ăn ngẩu pín nên ngày ngày vẫn
đến quán Triệu Vân chờ TP giết bò rồi đớp…

Như thường lệ 1 chiều KM đến và gọi món ngẩu pín…… Triệu Vân niềm nở vừa
bưng ra thì thấy KM quát lên: hả, thằng TP dạo này trình lởm nên không dám đấu
với bò tót mà đấu với bê có phải không???

Triệu Vân: ặc sao Ngài lại nói thế???

KM: Mie, bình thường ngẩu pín nó to như cái cột đình sao hôm nay bé thế này???

Triệu Vân gãi đầu gãi tai nói: híc, híc nhưng hôm nay con bò nó thắng ạ!!!

*********************

Lại nói về bộ đôi hủy diệt Điển Vi và Hứa Chử…

Lý lịch trích ngang Điển Vi: Bố đảng viên, mẹ hiền nhất xóm

Lý lịch trích ngang Hứa Chử: Bố thổi kèn đám ma, mẹ kết hoa đám cưới

Cộng thêm cái ngu trời cho nữa thì bảo sao chả danh chấn giang hồ…

Một tối Chử đi tuần thì gặp Điền Vi đang đứng gác cứ ngáp và gãi…

Hứa Chử: Ê, mày khai thật đi thằng kia…??

Điển Vi:??????

Hứa Chử: nghiện lâu chưa con???? chơi thuốc mà chơi 1 mình thì nhục lắm??? 1
trong 10 điều răn của Nghiện: nhục nhã lớn nhất của nghiện là ăn mảnh… (???)

Điển Vi: oạch… ngu quá má ơi, tao mà có tiền hít thì đã đi buôn muối i ốt rồi cần
gì phải làm bảo vệ cho thằng Tào hả…

Hứa Chử: Thế sao mày cứ ngáp và gãi sồn sồn thế kia???

Điển Vi: ngu tập 2, mày cứ thức đêm đứng canh cho muỗi nó đốt xem có ngáp và
gãi không thằng NGU!!!

Hứa Chử: Thôi được thằng ngu (???) thế mày đang làm gì kia???

Điển Vi: Thứ nhất tao không Ngu, thứ 2 mày có mù không mà không thấy bố đang gãi hả…

Hứa Chử: Thế sao mày gãi đầu mà không bỏ mũ ra, thế thì bảo sao chả gãi mãi hả
thằng NGU…… !!!

Điển Vi: Trời, ngu toàn tập… Bỏ mũ làm gì…… Thế chẳng lẽ mày ngứa mông
mày cũng phải tụt quần ra để gãi chắc thằng NGu……

Tào tháo đi qua nghe cuộc đối thọi này nghĩ mãi không biết ai ngu bèn… … xỉu.

*********************

Lại nói về Điêu Thuyền…

Sau Khi Đổng Trác và Lu Bu chết… Hoa hậu hóa thân hoàn vũ lâm vào cảnh góa
bụa, 2 đại gia bao bọc người đẹp đã thăng thiên nên kinh tế cũng có phần đoi đói.
Điêu Thuyền cũng định chăn dắt anh Tào nhưng anh ý lại bảo: anh cũng bồ kết
em lắm nhưng anh giết quá nhiều người roài… cả thiên hạ đang coi anh như 1 con
quái vật, nếu giờ cặp với em vài tháng sau lại mọc mấy cái sừng thì anh thành mẹ
nó quái vật thật à… thôi chào em anh ngược!!!

Các đại gia cặp với người đẹp Thuyền không đi tù, mọc sừng thì cũng thăng thiên
nên các anh hùng ai thấy Thuyền cũng chạy mất dép. Quá chán cảnh gà trống
nuôi con nên Thuyền đành in 2000 tờ rơi thuê người đứng cửa siêu thị và các ngã
tư để phát thông báo tuyển chồng với 3 tiêu chí: phải dịu dàng, không lăng nhăng
và trâu chó trên giường!!!

Sáng hôm sau nghe tiếng gõ cửa, Thuyền ra mở thì thấy Trương Liêu cao to đẹp
trai nhưng bị cụt cả tay lẫn chân đang ngồi xe lăn…

TL: hi, hàng đẹp…… nhớ anh không, anh là tác giả của một trong những cái sừng
trên đầu LUBU đây!!!

ĐT: mịe, 1 ngày nó mọc hàng chục cái sừng bố ai mà nhớ được… có việc gì
đấy???

TL: Ặc ặc… anh thấy em thông báo nên đến ứng cử đây, không ai đáp ứng đủ yêu
cầu của em như anh đâu…

ĐT: Ông có bị thần kinh lung linh thần chưởng không!!! què cụt đến đây làm gì…

TL: Trời, anh cụt tay thì làm sao cho em ăn bánh vả và cò chũi (cùi chỏ) được…
anh sẽ rất dịu dàng, còn anh cụt chân cũng đâu có lên gối được… và quan trọng
anh sẽ không đi ngoai tình được.
ĐT: nghe cũng có lý à nha, nhưng còn tiêu chí thứ 3…… thương binh 10/10 như
mày thì còn chiến đấu gì nữa……

TL: Lạy má…… thế má nghĩ thằng cụt tay cụt chân như tui thì gõ cửa = cái quái gì
cơ chứ!!!

*********************

Ở đông ngô, 1 hôm, Tôn Sách và Đại Kiều cùng lên xe Buýt(Nghe nói là thuê của
vợ chồng Mạnh Hoạch), 2 người chưa quen biết gì nhau. Trên xe đông đủ các
tầng lớp từ Tôn Kiên tới tiều phu nên rất chật chội, Kiều tay khư khư nắm quả
chuối mang đi từ nhà(Chuối này là loại quả mọc trên cây chứ ko có ý gì khác).
Tôn Sách từ phía sau nhẹ nhàng nói với Kiều:

- Thưa cô. Kiều gắt gỏng:

- Cái gì, đang chật quá đây này.

TS: Cô có thể bỏ tay ra có được ko ạ?

ĐK: Ô hay bỏ thế nào được, đây là bữa sáng của tôi đó.

TS:Vâng, bữa sáng của cô vẫn đang ở trong túi xách của cô, còn tay cô đang nắm
“bữa tối” của tôi.

*********************

Lại nói về điêu thuyền

Tư Đồ Vương Doãn nhận nuôi Điêu Thuyền từ nhỏ hàng ngày đều cho ăn thuốc
tăng trọng nên thuyền lớn rất nhanh và dậy thì cũng rất sớm. Càng lớn Thuyền
càng xinh đẹp. nàng đẹp đến nỗi mỗi lần nàng ra bờ suối tắm tiên thì tất cả chim
chóc quanh vùng đều bay đến ngẩn ngơ xem nàng tắm. Chẳng mấy chốc Điêu
Thuyền đã tới tuổi cập kê. lúc này Vương Doãn mới nghĩ cách quay vòng vốn.
ông định bụng sẽ kén cho thuyền 1 chàng rể thật giàu để kiếm lời. Doãn suy nghĩ
cả đêm mới nảy ra sáng kiến là mở cuộc thi kén rể. (thằng này khôn ko kém Lưu
Bị đâu).

Thuyền vốn đẹp nổi tiếng khắp trung quốc thời bấy giờ ai ai cung đã biết tới nên
người tới đăng ký tham gia đông như kiến.
Trải qua rất nhiều cuộc thi khó khăn với những môn thi như:half_life, đế chế,
CM03_04, FiFa 2006… cuộc thi chỉ còn 2 người:

1 người là ông chủ bự giám đốc công ty, chủ tịch tập đoàn” chém vua giết chúa”
họ Đổng tên Trác. giàu nhất server ý quên nhất tam quốc. mội tội bụng hơi to do
uông bia nhiều.

1 người là Lữ Bố huấn luyện viên trưởng ủ su đầu ngu quốc gia. anh chàng này
trẻ tuổi, đẹp trai. mỗi tội ko có tiền.

2 người đều ngang tài ngang sức. ko thể phân biệt cao thấp được.

Vương Tư Đồ thì khoái Đổng trác vì tay này lắm tiền tha hồ thu lại vốn.

Điêu Thuyền thì lại kết mô đen Lữ Bố đẹp trai khoai to. vì vậy mới xảy ra tranh
cãi giữa 2 bố con.

Điêu Thuyền: kén chồng là chồng của con con thích lấy ai là quyền của con.

VD: ko có công tao hàng ngày cho mày ăn cám lơn trộn thuốc tăng trong thì liệu
giờ này mày có phổng phao xinh đẹp được thế này ko? có mà xấu như ma chó nó
lấy chứ à? tao bỏ tiền ra nuôi mày phải cho tao gỡ vốn mới chứ!

Sau 1 hồi tranh cãi 2 người mới đưa ra quyết đinh là sẽ tổ chức thêm 1 cuộc thi
cuối cùng đó là thi 3 môn phối hợp gồm có:

-leo núi

-cưỡi ngựa

- và bơi

sau 1 hồi kèn đám ma do VD thổi 2 chàng bắt đầu cuộc thi sau 2 chặng đầu tiên 2
chàng có vẻ cân tài cân sức. nhưng đến chăng cuối do lợi thế về tuổi tác LB dần
dần bứt phá. VD thì lo lắng còn Điêu Thuyền thì vui mừng khôn tả. nàng bèn nảy
ra một kế để khuyến khich người yêu. cứ mỗi 1 nhịp bơi của Bố là thuyền lại tự
cởi 1 món đồ trên người mình ra. chẳng mấy chốc nàng đã chẳng khác gì lúc mẹ
nàng sinh nàng ra cả. ko một mảnh vải che thân nàng vẫy tay cổ vũ người tình
trong mộng. nhưng thật kỳ lạ! càng bơi bố càng yếu sức cuối cùng thì bó để Trác
vượt qua và giành chiến thắng. Điêu Thuyền tức quá mới ra tát Bố 1 phat rồi chửi:

- Tôi đã cổ vũ anh như thế sao anh lại thua lão già họ Đổng kia?

Lữ Bố phân bua:

- Anh đã cố hết sức nhưng gần tới đích thì bị vướng phải rong.
*********************

Truyện kể về Hoa Đà và Đổng Trác.

Một hôm Đổng Công đến gặp Hoa Đà tiên sinh và nói: “Ta cần ngươi tư vấn về
sức khỏe cho ta. ”

Hoa Đà: “No prob, Sir. ”

Đổng Trác: “Chắc ngươi đã biết, ta có một con Bồ là Điêu Thuyền xinh đẹp nổi
tiếng trong thiên hạ. Một lần ta đi săn về thì thấy Bồ của ta đang nằm cùng Bố của
ta (ý nói “Lã Bố của ta”). Ta giận quá định rút gươm chém chết cả 2 đứa nó
nhưng vì Điêu Thuyền quá xinh đẹp nên ta ko nỡ xuống tay. Cuối cùng 3 người
ngồi uống trà nói chuyện rồi ta bỏ qua. ”

Hoa Đà: “…… … ”

Đổng Trác: “Lần 2 ta đi bàn việc quân về lại thấy Bồ nằm với Bố. Ta định giết
nhưng vì Bồ quá đẹp nên ta ko nỡ. Rồi 3 ta lại ngồi uống trà và ta lại bỏ qua. ”

Hoa Đà: “……………………… … ”

Đổng Trác: “Lần 3 ta đi họp về lại gặp Bồ nhưng lần này Bồ nằm với Trương
Liêu. Ta định giết nhưng Bồ quá đẹp nên lại uống trà nói chuyện rồi bỏ qua. ”

Hoa Đà: “………………………………………………… ”

Đổng Trác: “Lần thứ 4, lần thứ 5, Bồ nằm với Lý, Quách nhưng vì Bồ đẹp quá…
nên lại uống trà nói chuyện với Lý, Quách rồi bỏ qua. ”

Hoa Đà hết nhịn nổi bèn hỏi: “Vậy rút cuộc ông cần hỏi tôi cái giống gì???? ”

Đổng Trác: “À, là ta muốn hỏi: ở tuổi của ta mà uống nhiều trà thế có bị làm sao
ko? ”

*********************

Một hôm Đổng Trác lại cho đòi Hoa Đà đến để ‘tư vấn về sức khỏe’. Sau vụ ‘tư
vấn’ lần trước Hoa Đà đã ‘oải’ lắm rồi, nhưng đến nhà Đổng Trác thì sẽ được gặp
Điêu Thuyền nên ông thần y cũng ráng lê cái xác tới.
Đổng Trác: “Lần trước ta đã kể với ngươi về chuyện con Bồ Điêu Thuyền của ta
cứ ngoại tình với hết người này tới người khác, từ ông tướng tới thằng hầu, già
không bỏ nhỏ không tha, blah blah blah…”

Hoa Đà vội vàng ngắt lời: “Bẩm, chuyện đó thì Thái Sư phải hỏi bác sĩ tâm lý,
chứ lão phu chỉ chuyên về ngoại khoa, mổ xẻ cắt xẻo thôi…”

Đổng Trác nói: “Không phải, ta muốn hỏi ngươi về vụ sừng. Cho tới giờ ta vẫn
chưa mọc cái sừng nào, liệu có phải ta bị thiếu canxi không??? ”

Hoa Đà: “………………. ”

*********************

Đây nói về Lưu Bị, một hôm hoàng đế nước Thục cho mời thừa tướng Gia Cát
Lượng vào để hỏi về một giấc mộng:

“Thừa tướng này, đêm qua trẫm gặp một cơn ác mộng khủng khiếp lắm!”

Khổng Minh hỏi: “Bệ hạ mơ thấy cái chi? ”

Lưu Bị: “Trẫm mơ thấy Đại Kiều, Tiểu Kiểu, Điêu Thuyền, và rất nhiều mỹ nữ
khác vây quanh trẫm, không ai có mảnh vải nào trên người!”

Khổng Minh: “Huh? Đó là ác mộng hả? Bệ hạ chắc đã tu 90 kiếp roài nên mới
gặp được ‘ác mộng’ như dzậy. Mịa, sướng bỏ bu đi còn khóc lóc cái nỗi giề? ”

Lưu Bị: “Nhưng trong mơ trẫm lại là My phu nhân!”

Khổng Minh: “……………………………. ”

*********************

Nước Thục và nước Ngô đang đánh nhau chí tử. Nguyên soái bên Thục là Khổng
Minh muốn do thám tình hình quân giặc, mới ăn mặc cải trang làm thường dân,
dẫn Quan Vũ, Triệu Vân mon men đến trại quân Ngô do thám. Mới chân ướt chân
ráo tới nơi thì đã thấy một bầy mỹ nữ khỏa thân vui đùa tung tăng trong trại. Ba
người hồn vía lên mây, tâm thần mê man, mắt trợn ngược, nước dãi chảy lòng
thòng ướt cả áo. Bỗng đâu một tiếng pháo nổ, quân Ngô bốn mặt ùa ra, bắt cả bọn
đem vào cho Ngô chủ Tôn Quyền khu xử.

Tôn Quyền cười nói: “Bọn phàm phu các ngươi chịu sao nổi mỹ nhân kế của ta. Dám cả gan sang đây do thám, ta sẽ có cách trừng trị các ngươi thích đáng. ”

Nói xong sai đám mỹ nữ lúc nãy đứng sắp hàng, tay cầm sẵn gươm giáo chờ lệnh.
Đoạn hỏi Triệu Vân: “Ngươi là ai? ”

Vân đáp: “Đứng không thay tên, ngồi không đổi họ, ta là Triệu Vân ở Thường
Sơn. Ngọn giáo của ta đã đâm không biết bao nhiêu thằng noob nước Ngô!”

Tôn Quyền: “Được lắm. Các phi tần của ta hãy dùng giáo đâm nát ‘thằng nhỏ’
của hắn cho ta!”

Lại quay sang hỏi Quan Vũ: “Ngươi là đứa nào mà mặt trông quen quen? ”

Quan đáp: “Ông ngoại ngươi là Quan Vũ đây. Ngọn đao của ta mà múa lên thì
bầy gà Ngô biến thành vịt hết (ý nói chạy như vịt). ”

Tôn Quyền: “Ngươi sẽ được như ý. Hãy dùng dao phay băm ‘thằng nhỏ’ của hắn,
cho hắn biết nước Ngô ta cũng không thiếu đao đâu. ”

Tôn Quyền quay lại, chưa kịp hỏi thì Khổng Minh đã nói: “Ta là Gia Cát Khổng
Manh. ”

Tôn Quyền: “Huh? Ngươi làm giống gì? ”

Khổng Minh: “Ta bán kẹo mút!”

*********************

Truyện kể về Trương Phi.

Một hôm Triệu Vân tình cờ thấy Trương Phi đầu tóc rũ rượi ngồi nhìn cốc rượu
ngần ngừ chưa uống… Vân bèn nhảy vèo tới chụp cốc rượu ực 1 hơi hết nhẵn…
Bỗng thấy Trương Phi khóc rống lên nước mắt ràn rụa(?!).

Vân: “Tao đùa tí mà mày đã khóc như chúa công chết ý… Tao đền chai XO được
chưa? ”

Phi: “Không! Hôm nay là một ngày quá khủng khiếp đối với tao: đêm qua đánh
tiến lên bị thằng Siêu vặt sạch, sáng dậy đi làm muộn bị lão Khổng chửi ầm ĩ rồi
giáng chức, lủi thủi nhục nhã quay về thì bị thằng nào đá mẹ nó mất con ngựa
mặc dù đã khóa cổ và khóa chân. Mượn được con ngựa còm phóng như bay về
nhà thì phát hiện rơi mịa hết giấy tờ tùy thân. Chưa hết, bước vào nhà thì thấy vợ
tao đang nằm cùng Guan Yu. Và điều kinh khủng nhất là khi tao định kết thúc cuộc đời thì mày ở đâu đến và nốc sạch cốc rượu độc đó… ”
Vân xỉu……………… …

http://vukidrock.com/?p=368




Microsoft Security Essentials

TTO - Microsoft Security Essentials (MSE) chủ yếu tập trung vào các chức năng ngăn chặn phần mềm hiểm độc, khả năng xử lý ở mức vừa phải, tương tự OneCare. Tuy nhiên vẫn đang trong giai đoạn beta, MSE hứa hẹn sẽ được cải tiến nhiều hơn nữa và quan trọng hơn MSE hoàn toàn miễn phí.

MSE hoàn toàn miễn phí, dung lượng nhỏ gọn và khả năng phòng thủ an ninh khá

Điểm mạnh:

Nhìn chung, khả năng loại bỏ và ngăn ngừa phần mềm hiểm độc khá mạnh. Dung lượng tập tin tải về nhỏ gọn. Giao diện đơn giản dễ sử dụng. Miễn phí cho người dùng cá nhân. Pcmag đánh giá điểm số 3,5/5

Hạn chế:

Kém hiệu quả hơn trước rootkit, phần mềm lừa đảo chuyên biệt hiếm gặp. Đòi hỏi dung lượng cài đặt lớn. Bắt buộc người dùng phải đặt chế độ Windows Update hoàn toàn tự động. Chưa có các phiên bản hỗ trợ môi trường khác ngoài Windows.

Thông số chi tiết

Giá: 0.00 USD

Loại sản phẩm: Personal

Miễn phí: Có

Phần mềm tương thích: Windows Vista, Windows XP, Windows 7

Theo đánh giá của người dùng, Windows Live OneCare là một sản phẩm đáng thất vọng của Microsoft. Do đó thông tin về một thế hệ mới, giải pháp an ninh nhỏ gọn và miễn phí thay thế OneCare, có thể bảo vệ người dùng trước các hiểm họa từ phần mềm độc hại một cách toàn diện rất được chào đón. Giải pháp đó, vốn trước đây Microsoft dự định đặt tên mã là Morro, hiện đã được công bố rộng rãi để người dùng thử nghiệm với tên gọi Microsoft Security Essentials.

Microsoft hi vọng người dùng thương mại sẽ sử dụng Microsoft Forefront, tuy nhiên hai sản phẩm cùng sử dụng bộ máy diệt phần mềm hiểm độc và dữ liệu mới tương tự nhau. Theo kiểm tra của Pcmag, khả năng bảo vệ người dùng trước hiểm họa trực tuyến và phần mềm độc hại ở mức khá, nhưng vẫn chưa thật sự xuất sắc, chỉ sàn sàn OneCare.

Tập tin tải về khá nhỏ gọn (khoảng 7 MB), quá trình cài đặt nhanh chóng. Nhưng thời gian tải dữ liệu cập nhật khá lâu, 5 - 15 phút. Ngoài ra, dung lượng cài đặt trên ổ cứng lên tới 110MB, so với bộ cài đặt chỉ 7 MB quá chênh lệch.

Giao diện đơn giản và dễ sử dụng sẽ hiển thị trạng thái an ninh, hỗ trợ người dùng dễ dàng truy cập để quét nhanh hoặc toàn bộ hệ thống. Thỉnh thoảng sẽ có một số pop-up nhảy nhót thông báo dò thấy một hiểm họa nào, tính năng này được thiết kế để xử lý theo thời gian thực. Nhưng bạn chỉ cần nhấp vào nút dọn dẹp chạy nền có sẵn (người dùng nhiều kinh nghiệm có thể tìm hiểu thêm để xem chi tiết). Vì Microsoft Security Essentials nhờ cậy vào cơ chế cập nhật của Windows Update để nhận dữ liệu virus mới, MSE buộc máy phải chạy chế độ cập nhật tự động, với nhiều người vốn không hay ho gì, nhất là những người dùng có kinh nghiệm, thường vẫn muốn kiểm soát chính xác khi nào Windows sẽ tải về hoặc cài bản cập nhật.

Khả năng gỡ bỏ phần mềm hiểm độc: trung bình

Ứng dụng thông báo trong quá trình quét “có thể mất một vài giờ”. Kiểm tra trên các hệ thống nhiễm một số malware hết khoảng 1 giờ. Khi quét trên một hệ thống sạch chuẩn hết khoảng 35 phút. Quá trình cài đặt không có vấn đề gì trục trặc trên cả 12 máy đã bị nhiễm malware.

Khả năng xử lý tổng thể, gỡ bỏ malware của sản phẩm, nhìn chung ở mức trung bình trong quá trình kiểm tra, chưa thật sự xuất sắc. MSE phát hiện được 89% mẫu malware và ghi 7,0/10 điểm cho khả năng diệt, gỡ bỏ chúng so với phiên bản Prevx 3.0. Trong bài kiểm tra tương tự sử dụng các chương trình ghi bàn phím (keglogger) chuyên dụng, MSE chỉ có thể dò được 30 % và khả năng gỡ bỏ kém, chỉ được 1,8/10 điểm. Tuy nhiên, khả năng phát hiệm kém cho thấy Microsoft chưa thật sự tích hợp khả năng gỡ bỏ hầu hết các phần mềm ghi lại hoạt động của bàn phím.

Cấu hình tối thiểu để cài Microsoft Security Essentials Beta

• Hệ điều hành: Windows XP (Service Pack 2 hay Service Pack 3); Windows Vista; Windows 7 (Beta hay Release Candidate)

• Với For Windows XP, PC phải có CPU với tốc độ xung nhịp 500 MHz trở lên. Bộ nhớ tổi thiểu 256 MB RAM.

• Với Windows Vista và Windows 7, PC phải có CPU từ 1.0 GHz và RAM 1GB.

• VGA (Display): 800 x 600 trở lên

• Bộ nhớ trống 140 MB

• Kết nối Internet để cập nhật dữ liệu

Thông tin chi tiết và tải về MSE tại đây.

Lưu ý: Bạn phải có tài khoản Live ID.

Mặc dù Microsoft khẳng định MSE có khả năng phản ứng tức thời với các hiểm họa xuất hiện và có nhiều tính năng chuyên biệt như gỡ bỏ rootkit, nhưng trên thực tế phần mềm an ninh này chỉ có khả năng phát hiện được 67% các hiểm họa dạng rootkit và cho điểm số chỉ 4,9 ở khả năng gỡ bỏ, dưới mức trung bình. Trong khi đó, cùng một bài kiểm tra, Hitman Pro có thể phát hiện 100 % và ghi điểm 7,1.

Đầu năm nay, Microsoft cảnh báo về hiểm họa ngày càng đáng báo động của scareware (rogue security software- phần mềm sử dụng mã độc hoặc các công cụ nguy hại để quảng cáo hoặc tự cài đặt hay buộc người dùng máy phải trả tiền để gỡ bỏ phần mềm độc hại mà trên thực tế không có). Tuy nhiên, MSE của hãng vẫn chưa thật sự làm được những gì gã khổng lồ từng lớn tiếng. MSE chỉ có thể dò được phân nửa mẫu scareware và cho 4,5 điểm ở khả năng gỡ bỏ. Một trong những người hùng diệt scareware là eScan Internet Security Suite 10 đạt 7,5 điểm ở khả năng diệt, loại bỏ.

Khả năng bảo vệ theo thời gian thực: khá

Trên một hệ thống sạch cài Microsoft Security Essentials, để kiểm tra khả năng bảo vệ theo thời gian thực, nhóm thử nghiệm của Pcmag đã thử tải về một số mẫu malware. Kết quả cho thấy MSE không ngăn nhóm truy cập các trang chứa phần mềm hiểm độc. Tuy nhiên, ngay khi mở thư mục chứa mẫu malware đã tải về, MSE sẽ đánh dấu riêng và xóa chúng. MSE có khả năng dọn dẹp 2/3 mẫu malware cũng như các mẫu biến thể cùng nhóm.

Khi cài các mẫu malware còn lại, MSE phát hiện được 83% và điểm diệt là 7,9, dưới mức trung bình một chút. Trong khi đó, phần mềm an ninh Prevx cho 9,4 điểm. Ngoài ra, Microsoft Security Essentials kém nhất khi phải “đối mặt” với keylogger chuyên nghiệp (thường là bản thương mại), chỉ dò được 40 % và khả năng diệt kém chỉ 2,3 điểm.

Với rootkit, MSE dò được 78 % và diệt thành công ở mức điểm 5,9, dưới trung bình.

Hiện tại Microsoft Security Essentials đang trong gian đoạn beta, nên vẫn chưa thật sự làm hài lòng người dùng. Tuy nhiên hoàn toàn miễn phí sẽ là điểm số tuyệt vời của MSE.

NHẬT VƯƠNG (Theo Pcmag)


DOWNLOAD LOCATIONS
for Microsoft Security Essentials 1.0.1407.00 Public Beta:


Softpedia Secure Download (US) - Vista & Windows 7 (32-bit) [EXE]

Softpedia Secure Download (RO) - Vista & Windows 7 (32-bit) [EXE]


Softpedia Secure Download (US) - Vista & Windows 7 (64-bit) [EXE]

Softpedia Secure Download (RO) - Vista & Windows 7 (64-bit) [EXE]

Softpedia Secure Download (US) - Windows XP [EXE]

Softpedia Secure Download (RO) - Windows XP [EXE]





Kaspersky cũng bị ăn giầy







Chìa khóa thành công: IQ hay EQ, AQ, PQ, SQ, CQ ?


Lời dẫn


IQ là một sinh viên giỏi và thông minh. Cậu luôn có điểm số cao ở hầu hết các môn học và là người đứng đầu trong các kỳ thi. Tuy vậy tính của IQ tự cao, khó gần. Khi ra trường IQ được nhiều công ty mời chào nhưng kết quả của các cuộc phỏng vấn lại không khả quan. Đã bảy năm kể từ khi ra trường, IQ vẫn chưa làm được những gì cậu mong muốn.

Trái với IQ, thời còn đi học EQ không phải là sinh viên giỏi, gia đình đông anh em và rất nghèo. Tuy nhiên với tính cách hòa đồng, tốt bụng hay quan tâm giúp đỡ người khác, cậu rất được bạn bè quý mến và tin yêu. Khi ra trường, EQ không có nhiều lời mời phỏng vấn như IQ nhưng kết quả cậu cũng đã tìm được một công việc yêu thích. Hiện tại, với vị trí trưởng phòng, được ban lãnh đạo công ty tin cậy, đồng nghiệp và khách hàng quý mến, EQ đang có một tương lai sáng sủa.

Trong cuộc sống chúng ta gặp không ít những câu chuyện như vậy. Tại sao người ít thông minh lại thành công hơn người giỏi hơn mình? Có phải do họ may mắn, làm việc chăm chỉ, hay họ có những năng lực đặc biệt? Hãy đi tìm câu hỏi cho chính mình !



Chỉ số thông minh ( IQ ) và thông minh cảm xúc ( EQ )?

Bạn tự hào về chỉ số IQ (Intelligence Quotient – chỉ số thông minh) của mình. Nó thể hiện trí thông minh “thô” của bạn, nhưng nhiều chuyên gia cho rằng, nó chỉ là một yếu tố nhỏ tạo nên thành công.

Bắt đầu hình thành từ năm 1912, khái niệm IQ đã “thống trị” khá lâu trong quan niệm về thước đo phẩm chất dẫn đến thành công của con người.

IQ theo quan niệm phổ thông, thường được mặc định song hành với khả năng tư duy. Tuy nhiên, sau này, nhà tâm lý học Howard Garner đã mở rộng khái niệm IQ, khi chứng minh sự tồn tại của 8 dạng thức thông minh khác nhau và các yếu tố này đều ảnh hưởng đến thành công của một người.

Trí thông minh (Intelligence) được đo bằng hệ số IQ – Intelligence Quotient. IQ đo lường khả năng trí lực, năng lực học hỏi, khả năng hiểu và xử lý tình huống, năng lực suy nghĩ logic, phản biện, sự nhạy bén trong suy nghĩ… Trí thông minh có thể được đo tổng quát trong mọi lĩnh vực, và được đo theo từng lĩnh vực cụ thể.

Tuy nhiên càng ngày, người ta càng cho rằng EQ quan trọng hơn IQ, như người ta thường nói: “Với IQ người ta tuyển lựa bạn, nhưng với EQ, người ta đề bạt bạn”. Những người thành đạt không phải là người có IQ cao nhất mà có EQ cao nhất.


Bắt đầu từ năm 1990, nhà tâm lý học Peter Salovey ở ĐH Yale và John Mayer ở ĐH New Hampshire đã đưa ra thuật ngữ Trí thông minh cảm xúc (Emotional Intelligence, hoặc Emotional Quotient – EQ). EQ đo lường năng lực, khả năng hay kỹ năng của một người trong cảm nhận, đánh giá, và quản lý cảm xúc của bản thân, của người khác hay của một nhóm người.

Trong một thời gian dài người ta dùng chỉ số IQ để tìm kiếm người tài vì tin rằng người có IQ cao sẽ có xác suất thành công cao hơn người khác. Tuy vậy một số nghiên cứu khoa học lại cho thấy chỉ 25% số người thành công là có chỉ số IQ cao hơn trung bình. Nghĩa là chỉ số IQ không giải thích được sự thành công vượt trội của 75% số người còn lại. Kết quả nghiên cứu đã loại yếu tố về năng lực chuyên môn. Cuối cùng những người nghiên cứu khẳng định rằng chỉ số EQ mới là yếu tố quyết định sự thành công trong cuộc sống và công việc của mỗi chúng ta.

Năng lực cảm xúc trong môi trường làm việc ?

Trong khi chỉ số thông minh ít khi thay đổi theo thời gian, thì chỉ số thông minh cảm xúc có thể được “học” và thay đổi vào bất cứ giai đoạn hay môi trường nào. Để thành công trong môi trường làm việc, ông Daniel Goleman - người được xem là nhà nghiên cứu hàng đầu về EQ hiện nay đã đề xuất chúng ta phải có những năng lực xúc cảm cá nhân gồm: năng lực tự nhận biết bản thân, năng lực tự điều chỉnh, năng lực tạo động lực; và những năng lực thông minh xúc cảm xã hội gồm: năng lực thấu cảm với người khác và năng lực giao tiếp xã hội..

Năng lực tự nhận biết cảm xúc bản thân giúp chúng ta hiểu rõ cảm xúc hiện tại của mình và giúp chúng ta nhận biết vai trò quan trọng của cảm xúc đối với kết quả công việc của mình. Biết tự đánh giá bản thân còn giúp chúng ta hiểu điểm mạnh, điểm yếu của mình, giúp chúng ta can đảm thể hiện những suy nghĩ chưa được chấp nhận, và dám một mình theo đuổi cái đúng. Trong khi đó, năng lực tự điều chỉnh giúp chúng ta kềm giữ mọi cảm xúc bốc đồng của bản thân, giữ được sự bình tĩnh, lạc quan ngay cả trong những thử thách khó khăn nhất.

Đối với những người có năng lực tạo động lực, họ thường xem kết quả của công việc là thước đo cuối cùng cho sự thành bại. Chính vì thế họ luôn cố gắng phát triển bản thân và mong muốn vượt qua hay ít nhất đạt được những tiêu chuẩn hoàn hảo. Những cá nhân này luôn tìm thấy mục tiêu của bản thân trong mục tiêu của tập thể. Họ luôn chú ý đến giá trị, mục tiêu của tổ chức trước khi ra quyết định.

Bên cạnh một số năng lực kể trên, có những người còn có khả năng thấu cảm người khác. Họ có thể cảm nhận, dự đoán được cảm xúc và hoàn cảnh của người khác, có khả năng bày tỏ sự quan tâm của mình một cách chủ động đối với người khác. Hoặc cũng có người có năng lực phát triển người khác. Họ có năng lực cảm nhận được nhu cầu phát triển bản thân của người khác, sẵn sàng kèm cặp, hỗ trợ cho những người đó phát triển.

Nói đến năng lực giao tiếp xã hội của một người, chúng ta có thể kể đến năng lực truyền đạt thông tin, năng lực quản lý xung đột, năng lực lãnh đạo hay năng lực tạo sự thay đổi, năng lực hợp tác với người khác…

Người có năng lực quản lý sự xung đột có khả năng “xử lý” những tình huống căng thẳng một cách êm đẹp. Họ có khả năng thương thuyết và giải quyết những mối bất hòa, đưa ra giải pháp để hai bên cùng thắng. Trong khi đó người có năng lực lãnh đạo sẽ tạo cảm hứng cho mọi người làm việc, làm cho họ tin và hướng theo một tầm nhìn, một mục tiêu chung. Dù ở vị trí nào họ cũng sẵn sàng tiến lên để nhận lãnh trách nhiệm, họ tạo ảnh hưởng lên người khác bằng chính những hành động của mình. Còn người có năng lực hợp tác luôn tạo ra một môi trường làm việc vì mục đích chung, trong đó mọi người đều có cơ hội để phát triển.


EQ một phần là bẩm sinh nhưng cũng do giáo dục, rèn luyện mà có được. Việc giáo dục tình cảm phải được thực hiện từ khi trẻ còn nhỏ, hệ thần kinh chưa trưởng thành, có nhiều cơ hội tiếp nhận những cảm xúc mới. EQ không đối lập với IQ, mà mục đích của giáo dục là phát triển song song hai chỉ số này. Có những người được thiên phú cả hai, nhưng không ít người lại thiếu cả hai.

Khác với IQ đã xây dựng được một hệ thống trắc nghiệm, đo bằng con số cụ thể, EQ chưa có được một công thức tính toán riêng, vì trí thông minh xúc cảm là một phẩm chất phức tạp, biểu hiện qua những cái khó thấy như sự tự ý thức, sự thấu cảm, tính kiên trì, lạc quan, tính quyết tâm và khả năng hoạt động xã hội.

Càng ngày, người ta càng cho rằng EQ quan trọng hơn IQ. Những người thành đạt không phải là người có IQ cao nhất mà có EQ cao nhất.

Ngoài ra, người ta còn dùng các chỉ số khác để đánh giá khả năng thành công của con người, đó là các chỉ số: AQ, PQ, SQ và CQ..

Chỉ số vượt khó – AQ?

Năm 1997, nhà tâm lý học người Mỹ Paul Stoltz lần đầu tiên đưa ra 1 khái niệm mới: AQ (Adversity Quotient) trong cuốn sách “Adversity Quotient: Turning Obstacles into Opportunities” (AQ: Xoay chuyển trở ngại thành cơ hội). Trong đó, ông định nghĩa, AQ là đại lượng đo khả năng đối diện và xoay sở của một người trước các thay đổi, áp lực và các tình huống khó khăn. Tại sao một số người trở nên xuất chúng, rất thành công, trong khi những người khác lại nản lòng, thất bại cho dù họ có thừa thông minh hoặc tư cách tốt? Điểm khác nhau giữa họ chính là sự chênh lệch về AQ – khả năng đương đầu và đương đầu có hiệu quả trước bất hạnh và nghịch cảnh.

Trong cuốn sách xuất bản sau đó, Adversity Quotient @ Work, bàn kỹ hơn về vấn đề tương tự, ông giải thích cụ thể hơn cách thức áp dụng khái niệm AQ, để có thể mang lại lợi ích.

Paul Sloltz đã phát triển khá nhiều ý tưởng của mình từ những nhà tâm lý học đi trước, như Abraham Maslow, tác giả của tháp Maslow nổi tiếng; từ Martin Seligman, tác giả của sách “Học lạc quan”, Stephen R. Covey, tác giả của “7 thói quen của người thành đạt“.

Nhiều nhà tâm lý đã ủng hộ rất nhiệt tình cho thuyết AQ này. Điều này góp phần khẳng định, việc lượng hóa những phẩm chất tâm lý bậc cao là một điều có thề làm được như đã từng làm với trí tuệ (IQ) và cảm xúc (EQ).

Paul Sloltz cho rằng, những người có AQ thấp thường dễ xúc động và dễ buông xuôi trước nhiều vấn đề trong cuộc sống. Trong khi, những người có AQ cao sẽ ít khi đầu hàng và dễ dàng trở thành lãnh đạo trong tương lai.

Ông phân định ra 3 dạng người dựa trên cách thức họ đối diện với những khó khăn, thử thách trong cuộc đời. Đó là: Quitter, Camper và Climber.

1. Quitter: Là những người dễ buông xuôi. Họ dễ dàng nản chí, dễ dàng từ bỏ việc theo đuổi 1 công việc, 1 dự định và cao hơn là 1 mục đích sống. Và, kết quả là thường giữa đường đứt gánh, và nhận thất bại, hoặc kết quả không như ý.

2. Camper: Là những người chịu khó, làm việc chăm chỉ, có ý thức phấn đấu rèn luyện bản thân, và sẽ làm nhiều thứ để đạt tới 1 mức độ nhất định nào đó trong cuộc sống. Tuy nhiên, họ dễ hài lòng và thoả hiệp với bản thân để thấy như vậy là đủ.

3. Climber: Là những người có sự kiên định và hoài bão lớn. Họ luôn học hỏi, rèn luyện bản thân, nỗ lực cố gắng để đạt tới những mức độ tốt nhất có thể trong khả năng. Họ cũng thường là tuýp người không chấp nhận 1 tình thế sẵn có, và tìm cách xoay sở để cải thiện nó tốt hơn.

Theo đó, ông coi chỉ số đo khả năng vượt qua những điều kiện khó khăn là yếu tố lớn nhất trong những phẩm chất tạo nên sự thành công cho con người.

Theo Paul Sloltz, chỉ số AQ có thể đo mức độ hoài bão, nỗ lực, sự sáng tạo, năng lượng, sức khoẻ lý tính, xúc cảm và hạnh phúc của một người. Nó cũng chính là một chỉ báo về 4 mức độ cao thấp của bản lĩnh sống:

  1. Đối diện khó khăn
  2. Xoay chuyển cục diện
  3. Vượt lên nghịch cảnh
  4. Tìm được lối ra


Theo quan niệm của nhiều người, IQ và EQ là những khái niệm “fix”, có nghĩa là phần nhiều thuộc về “thiên phú”, khó có khả năng thay đổi. Trong khi đó, AQ là đại lượng có thể được rèn luyện để “cải thiện, nâng cấp”.

Chỉ số say mê – PQ?

Bạn tự hào là người có chỉ số thông minh IQ cao. Nhưng theo các nhà khoa học, nếu có chỉ số đam mê PQ (Passion Quotient) thấp, bạn sẽ khó mà thành công. Sự đam mê là ngọn lửa thổi bùng lên lòng nhiệt huyết, khiến mỗi chúng ta không ngừng khám phá những tiềm năng vô tận ẩn sâu trong mỗi con người.

PQ là chỉ số chỉ sự say mê của mỗi người dành cho việc anh ta làm, gọi tắt là chỉ số say mê (PQ).

Có người đã ví von rằng: “Chỉ số IQ giống như một đoạn mạch ADN rất vững chắc và rất khó để cải thiện. Còn chỉ số PQ là chất lửa trong mỗi con người, chúng ta hoàn toàn có thể điều chỉnh được ngọn lửa đó.”

Chỉ số PQ của con người không thể đo lường một cách chính xác. PQ không thể hiển thị dưới dạng con số hay thống kê như IQ, nó chỉ mang tính ước đoán, hàm ý và tượng trưng.


Người có chỉ số PQ cao là một tài sản quý


Sự say mê trước hết do định hướng đúng vào công việc được lựa chọn, phù hợp với năng lực và sở trường của mình, vào trí thông minh của mình theo như phân loại. GS. Arindam Chaudhari - nhà quản lý nổi tiếng Ấn Độ – cho rằng những người có chỉ số PQ cao bao giờ cũng là tài sản quý của một cơ quan, tổ chức. Ông chỉ ra những phẩm chất của họ là: yêu thích công việc mình làm, họ luôn tận tụy, hoàn thành có chất lượng bất cứ việc gì có liên quan, thất bại chỉ kích thích họ suy nghĩ thêm thấu đáo, chứ không làm họ nản chí, họ làm việc không kể giờ giấc, hay ít ra cũng thường xuyên suy nghĩ về công việc cả trong khi nghỉ ngơi nên tìm ra những giải pháp độc đáo, sáng tạo. Họ luôn luôn nghĩ đến việc gì sẽ làm tiếp theo và tìm cách chạy đua với thời gian. Những phẩm chất đó khiến họ thành công trong nghề nghiệp của mình.

Nếu ca ngợi một nhà bác học say mê nghiên cứu, một doanh nhân say mê làm giàu thì cũng không thể phê phán một nhà chính trị say mê quyền lực, điều người ta thường nhìn theo khía cạnh tiêu cực vì quyền lợi mà quyền lực mang lại. Trước đây, trong việc đề bạt cán bộ lãnh đạo của Liên Xô, đã đưa tính chất “ham địa vị” như một tiêu chuẩn chọn lựa, xét về mặt tích cực.

Trong công việc, những nhân viên làm việc với lòng say mê cao là những người được các sếp quý trọng. Ngọn lửa say mê đến từ định hướng đúng trong công việc, chọn nghề phù hợp với năng lực và sở trường, vào trí thông minh của mỗi người. Những người có chỉ số PQ cao bao giờ cũng là tài sản quý của một cơ quan, tổ chức. Những phẩm chất thường thấy ở họ là:

– Yêu thích công việc mình làm.

– Luôn toàn tâm toàn ý hoàn thành công việc đạt chất lượng cao.

– Thất bại chỉ kích thích họ suy nghĩ thêm thấu đáo, chứ không làm họ nản chí.

– Họ làm việc không kể giờ giấc, hay ít ra cũng thường xuyên suy nghĩ về công việc ngay cả trong lúc nghỉ ngơi, nên họ thường tìm ra được những giải pháp độc đáo và sáng tạo.

– Họ luôn luôn nghĩ đến việc sẽ làm tiếp theo và tìm cách chạy đua với thời gian.

Virender Kapoor, tác giả quyển sách “The Greatest Secret of Success: Your Passion Quotient” (Bí mật lớn nhất của thành công: chỉ số say mê) cho rằng “Chất lửa trong con người, hay chính là chỉ số say mê, đã đóng góp rất nhiều cho những thành tựu kỳ diệu của nhà khoa học thiên tài Albert Einstein hơn cả chỉ số IQ của ông.”



SQ – Thông minh xã hội?

Rộng hơn nữa, khả năng biết dựa vào EQ kết hợp với sự nhạy bén trong nhận thức những cái mới nảy sinh trong xã hội để chủ động điều tiết cách ứng xử của mình trong cộng đồng được các nhà tâm lý học phát triển thành một khái niệm gọi là Thông minh xã hội (Social Intelligence, xác định bằng chỉ số thông minh xã hội Social Quotient SQ).

Khái niệm này do Edgar Doll đưa ra từ năm 1937, với mục đích xác định mức độ hòa nhập vào một tập thể rộng lớn thông qua khả năng đánh giá đúng người, đúng việc, sự khôn khéo, cách xử lý có hiệu quả một cá nhân trước mỗi hiện tượng, sự kiện, mỗi tình huống cụ thể...

Đa số câu hỏi trắc nghiệm chỉ số SQ dựa vào tính đối cực do Hans Eysenek đưa ra trên cơ sở các dữ liệu lâm sàng và thống kê. SQ được xem như chiếc chìa khóa để thành công trong cuộc đời, và nếu như các chỉ số khác đều cao, cá nhân đó chắc chắn sẽ là một người thành đạt trong xã hội.

Chỉ số thông minh sáng tạo – CQ?

Bất cứ hoạt động trong lĩnh vực nào cũng không chỉ dựa vào những cái có sẵn mà phải phát triển nó lên. Tuy nhiên cách phát triển ấy ở mỗi người một khác, có thể là sự tiệm tiến, nhưng cũng có thể là những bước đột phá, những bước nhảy vọt. Khi đó, sự sáng tạo được thể hiện. Có những người cho rằng chính sự sáng tạo mới phân biệt giữa người này với người khác và chính nó là cốt lõi của trí thông minh. Đó là lý do để người ta đưa ra một khái niệm mới, một tiêu chí đánh giá nữa, được gọi là Trí thông minh sáng tạo (Creative Intelligence – CQ). Xét cho cùng, chính trí thông minh sáng tạo mới làm nên lịch sử khoa học kỹ thuật và công nghệ, mới xây dựng được một kho tàng văn hóa nghệ thuật khổng lồ, mới thúc đẩy sự tiến hóa của nhân loại.

Nhà tâm lý học người Anh Harry Adler lần đầu tiên đưa ra khái niệm này. Ông nghiên cứu vùng khu trú của những suy nghĩ sáng tạo và định nghĩa một cách đơn giản: “Khả năng sáng tạo là cái loé sáng vỗ nhẹ vào vùng não phải để làm bật ra những ý tưởng”. Nói như vậy có nghĩa là tuy phần nào mang tính bẩm sinh, nhưng khả năng sáng tạo vốn có trong tư duy mỗi người và hoàn toàn có thể “rèn luyện” được. Adler đã chỉ ra rằng có thể nâng cao hiệu quả của não bộ bằng cách tập suy nghĩ, tìm ra những cái phi thường, cái “loé sáng” trong cái bình thường và đề xuất rất nhiều cách để tạo ra “cái vỗ nhẹ” đó. Cũng chính vì thế, mục tiêu giáo dục ở các nước tiên tiến là không chỉ cung cấp kiến thức đào tạo mà tạo ra những người biết suy nghĩ sáng tạo. Gần đây, người ta đã xây dựng cả một ngành khoa học mang tên ‘Tư duy sáng tạo” nhằm mục đích này.

Lời kết

Đọc những điều vừa kể chắc hẳn bạn sẽ nghĩ rằng, những năng lực trên tuy nghe hết sức bình thường nhưng lại là những phẩm chất lý tưởng của mỗi cá nhân trong môi trường làm việc, đó là những phẩm chất mà chúng ta mong muốn có cho bản thân mình..cũng là chìa khóa mở cánh cửa thành công cho mọi người.

Dù ở độ tuổi nào, mỗi người đều có tiềm năng để phát triển những năng lực trên. Đừng quá ỷ lại vào trí thông minh, trình độ chuyên môn mà nên tập trung nhiều hơn đến việc phát triển chỉ số EQ, phát triển năng lực cảm xúc của bản thân trong môi trường làm việc. Cũng như Chỉ số vượt khó ( AQ), Chỉ số say mê ( PQ), Thông minh xã hội ( SQ), Chỉ số thông minh sáng tạo ( CQ). Từ từ chúng ta sẽ nhận biết, quản lý bản thân tốt hơn, hiểu biết và giao tiếp với người khác hiệu quả hơn, và chắc chắn sẽ gặt hái nhiều thành công hơn trong công việc và cuộc sống ! :)

Sưu tầm và tổng hợp: kynangcuocsong