Xóm ăn mày

Sống bằng nghề ăn mày thiên hạ
Mấy chục con người, bao nhiêu năm nay, côi cút kiếm sống bằng nghề ăn mày thiên hạ.

Sống bằng nghề ăn mày thiên hạ

(24h) - Trong “xóm ăn mày”, nhà nào cũng giống nhau với cột tre, tường đất trộn rơm, mái lợp rạ và được bọc bởi những tấm bạt rách tơi tả. Mấy chục con người, bao nhiêu năm nay, côi cút kiếm sống bằng nghề ăn mày thiên hạ. Cuộc sống khốn khó khiến mong ước lớn nhất của họ chỉ là có được những bữa cơm no bụng.

“Xóm ăn mày” giữa “bãi ma”

7h sáng, tôi và nhà báo Phạm Việt Hòa chạy qua cầu Lạc Long vào trung tâm TP Hải Phòng ăn sáng, thấy một hình ảnh khá ấn tượng: Bà già cao lênh khênh, gầy như cây sậy, với vết lõm như cái bát trên trán, dẫn một người đàn ông mù nhỏ thó quắt queo lên cầu Lạc Long. Khi người đàn ông ngồi lọt thỏm vào khe phân luồng nằm giữa cầu thì người đàn bà lại lững đi mất.

Sống bằng nghề ăn mày thiên hạ, Tin tức - Sự kiện,

Bất kể nắng mưa, ngày nào ông già mù này cũng ngồi trên cầu Lạc Long ăn mày.

Nhà báo Phạm Việt Hòa bảo, sáng nào cũng vậy, ngày nắng cũng như ngày mưa, cứ đến 7h sáng, khi người dân vào trung tâm TP Hải Phòng làm việc, lại thấy bà già dắt ông già mù lên cầu ăn xin. Chiều tối, sau khi người dân rời trung tâm thành phố thì bà già lại lên cầu dắt ông già ăn mày về.

Cả ngày hôm đó, tôi ngồi trên thành cầu Lạc Long quan sát ông già ăn xin mù này. Trong cái nắng nóng 38 độ C (với mặt cầu thì phải 40 độ C), ông già mù vẫn kiên trì gõ chiếc gậy tre xuống mặt cầu chan chát để gây chú ý, một tay giơ ra trước mặt những mong người qua cầu biết rằng ông là kẻ ăn mày.

Sống bằng nghề ăn mày thiên hạ, Tin tức - Sự kiện,

Một góc "xóm ăn mày"

Những người qua cầu đều phóng xe vội vã trốn cái nắng gay gắt, nên lâu lắm mới thấy có người dừng lại dúi vào tay ông 500 đồng hoặc một ngàn lẻ, rồi lại rồ ga phóng đi thật nhanh.

Đúng 6h chiều, khi mặt trời đã rơi xuống phía sau những ngôi nhà cao tầng, hoàng hôn đỏ rực hắt lên từ sông Cấm, bà già cao lênh khênh, gầy còm như cây sậy xuất hiện dắt ông già mù ăn xin đi về phía phà Bính. Tôi lững thững đi theo quan sát.

Qua phà, họ dắt nhau đi dọc con đê sông Cấm vào địa phận xã Tân Dương (huyện Thủy Nguyên, TP Hải Phòng). Người đàn bà đi trước, ông già ăn xin mù bám gậy theo sau, bóng họ đổ dài dưới triền đê.

Sống bằng nghề ăn mày thiên hạ, Tin tức - Sự kiện,

Chiều xuống, cư dân lại rồng rắn trên con đê sông Cấm để trở về "xóm ăn mày".

Lúc này, tôi mới quan sát rõ, trên con đê hoang vắng, cỏ mọc lút gối, có những bóng người đội nón rách lúp xúp đi về. Ai cũng gầy gò, kham khổ và đeo cái bị hoặc cái túi vải rách cáu bẩn trên vai, sau lưng.

Mấy cậu choai choai, mấy em bé gái cũng nhảy chân sáo đi về “xóm ăn mày”. Chúng là những đứa bé đã quá tuổi để người đời thương hại móc ví cho tiền, nên trai thì đi đánh giày, nhặt rác, gái đi rửa bát thuê, bán báo dạo… kiếm sống.

Cứ đến chiều tối, bầy đoàn già trẻ, lớn bé lại dắt nhau về những căn lều nát, vá chằng vá đụp giữa cánh đồng hoang, ngay chân đê sông Cấm.

Sống bằng nghề ăn mày thiên hạ, Tin tức - Sự kiện,

"Xóm ăn mày" gồm những mái nhà xác xơ.

Những căn lều tụ vào một khu đất hoang rộng ngút tầm mắt, chỉ có cỏ cao lút gối, vũng lầy trâu đằm hôi thối...

Trong “xóm ăn mày”, nhà nào cũng giống nhau với cột tre, tường trát đất trộn rơm, mái lợp rạ và được bọc bởi những tấm bạt rách tơi tả. Điều lạ là nhà nào cũng xiêu vẹo sang một bên. Theo lý giải của họ thì mấy tháng trước có một cơn giông tràn qua, làm đổ chổng vó những nhà yếu, làm vẹo vọ những ngôi nhà vững hơn.

Mấy năm trước, một cơn bão tràn qua, đã thổi bay hầu hết nhà cửa của cư dân “xóm ăn mày”. Cư dân phải chui vào ngôi đền nhỏ giữa cánh đồng trú mưa. Hôm sau, cán bộ xã Tân Dương cho xe tải chở các cư dân này vào trường tiểu học xã trú tạm, cấp thực phẩm cho ăn mấy ngày liền.

Trong nhà của cư dân “xóm ăn mày” không có vật dụng gì đáng giá, chỉ là những thứ bãi thải của người thành phố, được họ khuân về dùng.

Từ khi lập xóm đến nay, đã 30 năm rồi, “xóm ăn mày” vẫn “không điện, không nước, không đường, không trường, không trạm”. Và còn rất nhiều con số không tròn trĩnh nữa. 13 nóc nhà với 70 cư dân “xóm ăn mày” vẫn sống hoang dại như cây như cỏ...

Là xóm của những người ăn mày, song cư dân quanh vùng lại gọi cái xóm nhỏ kỳ dị này là “xóm ma”.

Thấy có xe máy và người lạ vào xóm, đám trẻ con nháo nhác chạy theo. Người lớn cũng nhấc cánh cửa ọp ẹp ló đầu ra ngoài nhòm. Họ tưởng có vị mạnh thường quân vào xóm làm từ thiện, hoặc ít ra cũng là người giàu trong thành phố tìm đến phát đồ bãi thải. Việc đó đã khá quen thuộc với cư dân “xóm ăn mày” rồi.




Không có nhận xét nào: