Tào Tháo Uống Rượu Luận Anh Hùng

Tào Tháo Uống Rượu Luận Anh Hùng

Về phần Huyền Ðức vẫn đề phòng việc Tháo có thể mưu hại, nên thường ra vườn sau trồng rau, tự tay xới đất tưới cây, làm kể giả ngây giả dại.

Quan, Trương thấy thế, hỏi rằng:

- Huynh trưởng sao không lưu tâm tới việc lớn thiên hạ, lại đi làm cái việc nhỏ mọn của kẻ tầm thường thế này?

Huyền Ðức chỉ trả lời vắn tắt:

- Việc này hai em không thể biết được.

Quan, Trương không dám hỏi nữa.

Rồi một ngày kia, Quan, Trương đều đi vắng, chỉ còn một mình Huyền Ðức ở nhà, đang tưới rau ngoài vườn, bỗng thấy Hứa Chử, Trương Liêu dẫn vài chục tên quân đi thẳng vào báo rằng:

- Thừa Tướng sai chúng tôi mời Sứ quân đến ngay!

Huyền Ðức trong lòng kinh hãi, vội hỏi:

- Có việc gì mà khẩn cấp thế?

Hứa Chử nói:

- Không biết là việc gì. Chỉ thấy sai chúng tôi đến mời.

Huyền Ðức đành phải theo hai tướng vào Phủ ra mắt Tháo.

Vừa thấy mặt Huyền Ðức, Tháo đã cười, hỏi:

- Hừm! Ông ở nhà lo toan "việc lớn" ghê nhỉ?

Huyền Ðức nghe qua, mặt tái như gà cắt tiết! Nhưng Tháo đã nắm lấy tay dắt thẳng vào hậu viên, hỏi rằng:

- Huyền Ðức học làm vườn có khó không?

Bấy giờ Huyền Ðức mới hiểu ra, bèn ung dung đáp:

- Vì chẳng có việc gì làm, nên bày trò tiêu khiển đấy ạ.

Tháo trỏ tay lên những cây mai xanh tốt nói:

- Vừa rồi, nhân ngắm rặng mai, thấy đầu cành quả xanh đâm mơn mởn, bỗng xúc cảm nhớ lại năm qua, khi đem quân đi đánh Trương Tú. Hôm ấy giữa đường hết nước uống, tướng sĩ đều khát cháy cổ, ta bỗng nghĩ ra một kế, bèn lấy roi ngựa trỏ bừa về phía trước mà nói lớn: "Kìa! Trước mặt chúng ta có rừng mai đầy quả đấy!" Quân sĩ nghe nói tới quả mai, đều thèm ứa nước miếng. Thế là ai nấy đỡ khát. Nay thấy mai tươi phô quả ngọt, không thể không thưởng thức. Nhân lại mới cất được ít rượu, nên mời Sứ quân tới tiểu đình cùng uống cho vui.

Tâm thần Huyền Ðức đã yên định, bèn thong dong theo Tháo vào tiểu đình, thấy đã bày sẵn vò chén; những quả mai tươi mơn mởn đặt trong đĩa giữ mâm, bên cạnh là một vò rượu mới cất thơm tho.

Hai người ngồi xuống, cùng nhau nâng chén khề khà thưởng thức.

Rượu được nửa chừng, bỗng trên không mây kéo đen kịt, sắp đổ cơn mưa.

Người đứng hầu dưới thềm trỏ tay lên không nói:

- Có rồng lấy nước!

Tháo cùng Huyền Ðức ra vịn lan can nhìn xem.

Tháo hỏi:

- Sứ quân có rõ phép biến hóa của rồng chăng?

Huyền Ðức thưa:

- Bẩm, chưa hiểu thế nào cả!

Tháo đang sẵn hứng rượu, thao thao nói:

- Con Rồng biến hóa có khi to, khi nhỏ, lúc bay cao, lúc ẩn kín. Khi vươn mình to lớn thì cuộn mây, phun mù. Khi thu hình nhỏ bé để tàng hình ẩn tích. Lên cao thì bay lượn khắp vũ trụ. Tạm ẩn thì chìm lặng dưới ba đào. Nay đang tiết xuân, rồng thừa thời mà biến hóa, cũng như con người gặp khi đắc chí, tung hoành. Con rồng trong loài vật cũng ví như người anh hùng trong đám người. Sứ quân từng lịch duyệt hồ hải, chơi khắp bốn phương, ắt rõ những ai là anh hùng thời nay? Xin nói cho biết?

Huyền Ðức thong thả nói:

- Bị này mắt thịt, làm sao nhận biết anh hùng?

Tháo nói:

- Thôi! Xin đừng quá khiêm như thế!

Huyền Ðức nói:

- Bị vô tài thiển học, từ lâu sống trong tăm tối, nay nhờ ơn Thừa Tướng, Bị được vào triều làm quan. Quả thật chẳng biết những ai là anh hùng trong thiên hạ...

Tháo gặng hỏi:

- Dù không biết mặt đi nữa, cũng có nghe tiếng chứ?

Bấy giờ, Huyền Ðức mới làm bộ suy nghĩ, rồi kể ra:

- Kìa như Viên Thuật ở Hoài Nam, binh nhiều lương đủ, chiếm cứ một phương, có thể gọi là anh hùng?

Tháo cười nói:

- Hắn chỉ là bộ xương khô trong mả! Sớm tối rồi ta bắt sống cho mà xem!

Huyền Ðức lại nói:

- Thế thì Viên Thiệu ở Hà Bắc kia, nhà bốn đời làm đến Tam công, quan lại tay chân, cùng môn hạ đầy dẫy khắp nơi, nay chiếm Ký châu như hổ cứ nhất phương, văn quan võ tướng rất nhiều, có thể gọi là anh hùng?

Tháo lại cười nữa:

- Viên Thiệu mặt béo mà gan non, háo mưu mà vô đoán, gánh việc lớn thì tiếc thân, thấy lợi nhỏ lại quên mệnh, không phải là anh hùng!

Huyền Ðức lại suy nghĩ giây lát rồi nói:

- Có người kia nổi tiếng là một trong "Tám tay tài tuấn", uy trấn chín châu: đó là Lưu Cảnh Thăng, có thể gọi là anh hùng?

Tháo lắc đầu:

- Lưu Biểu chỉ có hư danh, không có thực tài. Ðâu phải là anh hùng!

Huyền Ðức nói:

- Thế thì có người này đang độ huyết khí hăng hái, trí dũng kiêm toàn, hiện làm lãnh tụ toàn cõi Giang Ðông: như Tôn Bá Phù đã đáng mặt anh hùng vậy.

Tháo vẫn chưa chịu:

- Tôn Sách nhờ tiếng của cha mà được thế. Chưa phải là anh hùng!

Huyền Ðức nói:

- Thế thì Lưu Quý Ngọc ở Ích châu có thể gọi là anh hùng chăng?

Tháo nói:

- Lưu Chương tuy là giòng Tôn Thất, nhưng chỉ làm con chó giữ nhà mà thôi! Anh hùng gì?

Huyền Ðức nói:

- Vậy còn những người như Trương Tú, Trương Lỗ, Hàn Toại... thì thế nào?

Tháo vỗ tay cười ha hả:

- Chao ôi! Cái lũ tiểu nhân lúc nhúc ấy, đếm xỉa đến làm gì!

Huyền Ðức kết thúc:

- Vậy thì ngoài những người vừa kể, Bị chẳng biết có ai nữa.

Tháo dõng dạc nói:

- Người anh hùng ấy à? Phải là người nuôi chí lớn trong tim óc, lại phải có mưu cao kế giỏi, có tài bao tàng cả máy vũ trụ trong lòng, có chí nuối trời mửa đất, ấy mới đáng mặt anh hùng chứ?

Huyền Ðức hỏi:

- Ai là người được như thế?

Tháo chẳng úp mở gì nữa, trỏ tay sang Huyền Ðức, rồi lại trỏ về ngực mình mà nói thẳng ra rằng:

- Anh hùng trong thiên hạ ngày nay, chỉ có Sứ quân với... Tháo này thôi!

Huyền Ðức nghe qua, giật nẩy mình lên! Ðôi đũa cầm trên tay bất giác rơi xuống đất!

May thay, lúc ấy trời sắp đổ mưa, vừa vặn có tiếng sấm nổ ran!...

Huyền Ðức mới từ từ cúi xuống, vừa lượm đôi đũa vừa nói rằng:

- Oai trời to thật! Vừa nghe một tiếng, đã đến nỗi này...

Tháo cười hỏi:

- Trượng phu mà cũng sợ sấm à?

Huyền Ðức nghiêm trang nói:

- Ðến Thánh nhân xưa kia, nghe sấm rền gió thét cũng còn biến sắc mặt nữa là tôi!

Thế là Huyền Ðức kịp thời thác ra chuyện "sợ sấm" mà che đậy được cái sợ thực của mình.

Tháo thì cho rằng Huyền Ðức còn tầm thường, từ đó không nghi ngờ nữa.

Người sau có thơ khen Huyền Ðức rằng:

Gượng vào hang cọp tạm nương thân,

Lộ mặt anh hùng, đũa rớt lăn!

Vội vã bầy ra trò sợ sấm,

Tùy cơ ứng biến lẹ như thần.

Cơn mưa vừa dứt, bỗng thấy hai người xông xáo vào hậu viên, tay cầm bảo kiếm lăm lăm, chạy sồng sọc thẳng tại tiểu đình. Tả hữu không sao cản nổi.

Tháo nhìn ra mới biến là Quan Vân Trường và Trương Phi.

Nguyên lai, hôm ấy, Quan, Trương ra ngoài thành săn bắn.

Khi trở về nghe tin Huyền Ðức bị Hứa Chử, Trương Liêu mời đi rồi, thì cứ một mạch chạy thẳng vào Tướng phủ, lại nghe nói Huyền Ðức đang ở hậu viên, sợ xẩy ra chuyện gì chăng, nên xung đột bất kể mà vào kỳ được.

Bấy giờ thấy rõ Huyền Ðức đang ngồi đối ẩm với Tháo, hai ông mới yên tâm, bèn chống gươm đứng lại.

Tháo hỏi:

- Hai người đến đây làm gì?

Vân Trường thưa:

- Bẩm, nghe Thừa tướng cùng gia huynh uống rượu, nên chúng tôi tới xin múa kiếm cho tiệc thêm vui.

Tháo cười nói:

- Ðây đâu phải tiệc Hồng môn mà cần đến Hạng Trang, Hạng Bá? (2)

Huyền Ðức cũng cười. Tháo bèn gọi quân hầu:

- Hãy lấy rượu cho hai "Phàn Khoái" uống, để hú vía!

Quan, Trương bái tạ. Chốc lát tiệc tan, Huyền Ðức cái biệt trở về.

Vân Trường nói:

- Huynh trưởng làm hai em sợ hết hồn!

Huyền Ðức đem chuyện đánh rơi đũa thuật lại cho hai em nghe.

Quan, Trương cùng hỏi:

- Như vậy là ý thế nào?

Huyền Ðức nói:

- Ta sở dĩ học việc làm vườn, là muốn cho Tháo coi thường anh không có chí lớn. Không ngờ Tháo lại nhận anh làm anh hùng, nên anh giật mình đến nỗi đánh rơi đũa. Anh sợ Tháo sinh nghi, vội mượn chuyện "sợ sấm" để che đậy...

Quan, Trương cùng bái phục:

- Huynh trưởng thật là cao kiến!




Không có nhận xét nào: