Lời Hứa -Chữ Tín

Lời Hứa

Nếu không bị ép buộc phải hứa, thì lời hứa phát xuất từ trong phế phủ của ta . Kẻ nào phản lại lời hứa là phản lại chính mình . ~K.D
http://files.doanhnhan360.com/Image.ashx/image=pjpeg/f7ed81c8d367482980e8e59de8259f99-trust1_400.jpg/trust1_400.jpg

Phải thực hiện câu: “Hứa thì khó và giữ lời hứa thì dễ”. ~Audrassy

Ngay đối với kẻ thù ta cũng phải giữ lời hứa . ~P. Syrus

Lời hứa là một món nợ . ~Tục ngữ Pháp

Một cách giữ lời hứa hay nhất là đừng hứa . ~KD

Lời hứa là những cái bẫy mà kẻ ngu thường mắc phải . ~B. Gracian


Trong phép giao tế hằng ngày thỉnh thoảng bạn thường sử dụng đến lời hứa . Chiều thứ 7 tuần này em sẽ đến thăm anh – Anh yên tâm món nợ đó tôi sẽ thanh toán vào cuối tháng này - Ồ được! Tôi sẽ giao chiếc xế hộp của tôi cho anh để anh chở chỉ đi chơi – Con xin hứa với ba má từ đây con sẽ không bao giờ đến các hí viện nữa … Đó là những lời hứa hẹn, nhưng có thực hiện hay không còn tùy theo tâm lý và hoàn cảnh của mỗi người nữa .

Lời hứa có tính chất nghiêm trọng và quyết tâm sẽ biến thành lời thề . Dù lời hẹn, lời hứa hay lời thề đều mang một tính chất chung là hướng việc phúc đáp ấy đến một tương lai gần .

Thật tình mà nói, về phương tiện sống ngày nay khác hẳn với ngày xưa . Ngày nay sự việc như những biến cố xảy đến một cách dồn dập . Nếu nhà bạn có điện thoại bạn sẽ nghe những cuộc hẹn hò hoặc những lời xin lỗi “Rất tiếc…” xảy ra hàng giờ . Đôi khi ta không muốn thất hứa với ai, nhưng vì tin vào lời hứa của một người khác … cuối cùng xảy ra một cuộc thất hứa dây chuyền . Nghĩ cũng lạ, ngay trong cơ thể mình có ai biết con mắt sẽ nháy bao giờ ?

Cứ bình thản mà nghiệm: những cuộc hứa hẹn về tình yêu, những cuộc hò hẹn về nợ nần, những lời hứa về sự giúp đỡ … xưa nay mấy khi người ta phúc đáp như ý ? Bạn cũng như tôi, chúng ta đều không muốn thất hứa, thế nhưng có những biến cố bất ngờ can thiệp vào nên đành “tùy biến nhi quyền” (theo việc biến mà thay đổi) .

Tiền nhân chúng ta rất tôn trọng lời hứa, thành ra họ ít dám hứa . Người Tây phương ngày nay vẫn giữ được “phong vị hiệp sĩ” của họ . Họ giữ lời hứa đến nơi đến chốn lắm . Đó là tinh thần văn minh và nhân bản . Không phải chúng tôi cố tình đề cao họ . Chúng ta phải khách quan mà nhận xét mới học được nhưng tinh túy của người .

Những chuyện “Thề non hẹn biển” đời nào cũng nhiều, nơi nào cũng nhiều nhưng phần lớn chỉ là sự lợi dụng . Việc yêu đương ngày nay cũng khác với ngày xưa rất nhiều, nên cuộc hứa hẹn “trăm năm” (nếu không có gia đình hai bên đứng ra bảo chứng) chỉ là … “tấn tuồng dâu biển” xảy ra trong chớp mắt . Thơ văn bây giờ noi lên nhan nhản những điều đó .

Việc hứa trăng hứa cuội nào phải chỉ trong tình yêu, trong sự giao tế bình thường “trăng gạt cuội” cũng đầy dẫy không đếm được . Nếu bạn là người bị gạt thì không nên trách người kia . Cứ coi đó là chuyện “hợp tan”. Thói vui đâu chúc đó của người đời ta còn lạ gì! Chuyện muốn bàn ở đây là chuyện giữa tôi và bạn . Chúng ta tự dặn mình nên thận trọng lời hứa hẹn và cũng nên thận trọng về những lời hứa của người khác . Đã đành mười lời hứa cũng có vài ba lời hứa đúng, nhưng nhưng lời hứa không đúng ai đền bù cho đây ?

Đứng Khổng Tử là bậc Thánh thế mà vẫn còn phải … “linh động” về lời hứa .

Trong sử ký, sử gia Tư Mã Thiên (Tiền Hán) có chép một đoạn về Đứng Khổng Tử:

“Khổng Tử đi qua đất Bồ, người đất Bồ vây đánh ông . Học trò ông có người tên là Công Lương Nhụ ra sức chống cự với họ . Hai bên đánh nhau rất hăng . Người đất Bồ kêu Khổng Tử nói:

-Nếu ngài hứa không qua nước Vệ thì chúng tôi thả ngài tự do .

Khổng Tử cam kết với họ là không qua Vệ . Khổng Tử và người đất Bồ uống máu ăn thề (để làm tin). Sau đó, Khổng Tử đi về phía đông sang nước Vệ . Để tử của ông là Tử Cống hỏi:

-Thầy có thể bỏ lời thề được sao ?

Khổng Tử nói:

-Nào ý ta muốn thề, họ ép ta thề đấy chứ ? Quỉ thần nào chứng lời thề này ?

Trong lúc bị ép uổng thì lời thề, lời hứa nào có giá trị gì ! Gặp cảnh đó chúng ta không còn đường lựa chọn thì còn đường nào từ chối ? Cho nên “tùng ngộ nhi an” là thượng sách .

Cho đến những đại danh nhân trong lịch sử vì danh lợi mà phải bán đứng cả danh dự mình, nuốt lời hứa như nuốt thuốc bổ . Chẳng hạn tay thuyết khách lỗi lạc Trương Nghi nói với vua Sở Hoài Vương trước sân triều: “Nếu nhà vua tuyệt giao với Tề, thì nước Tần sẽ tặng cho Sở 600 dặm đất Thương Ô!” Sở Hoài Vương nghe lời . Trương Nghi quịt !

Lịch sử chính trị thế giới cũng đầy dẫy những kẻ bội tín !

Trong chữ tín, chúng ta cần phải nghiêm khắc với chình mình càng ít thất hứa càng tốt . Điều quan trọng là đừng bao giờ hứa với trẻ nhỏ mà không làm . Chúng ta lấy gương bà Mạnh mẫu mà soi . Bà Mạnh mẫu một hôm nói đùa với con “Nhà bên làm heo để lấy thịt cho con ăn đấy”. Mạnh Kha đi học . Mạnh mẫu chợt nhớ lại lời đùa, bà không nỡ để con phải nghe những lời không thật, liền đem con heo nhỏ của mình ra giết đi để lấy thịt cho Mạnh Kha dùng . Về sau Mạnh Kha thành một đại nho, tư cách không kém gì Đứng Khổng Tử, người đời tôn ông là bậc á thánh .

Ngoài tài năng chúng ta cần phải trau dồi đức hạnh . Một trong những hạnh kiểm lớn là sự thủ tín . Bởi vì sự thất tín cũng gần giống như sự lừa đảo .

Chúng ta không đóng vai một ngụy quân tử, cũng không nên nói theo kiểu bi quan: “Đời bây giờ có ai thủ tín đâu mà bảo ta thủ tín …” Bởi vì người đàng hoàng bao giờ cũng bị thiệt thòi . Nhưng thà chúng ta cam chịu sự thua thiệt về vật chất (mà thật ra không chắc gì có sự thua thiệt), nhưng chúng ta đừng đánh mất thanh danh . Chúng ta cần có gương tốt cho con em chúng ta . Chúng ta giàu lòng vị tha, thì việc giữ tròn lời hứa cũng là đức vị tha đó .

Cần ghi nhớ:

*Phải đắn đo trước khi hứa .

*Đã hứa rồi nên cố mà thực thi lời hứa .

*Đối với trẻ em đừng bao giờ sai lời hứa .

*Thà muộn chứ đừng nuốt lời .

Tác Giả: Chiêm Trúc
Sách: ĐẮC NHÂN TÂM - Thuật ứng xử và thu phục lòng người
NXB: Thanh Niên

Khi đã đến mức tin tức là nghĩ về một sự thật, việc có thật, thành thật và đặt hi vọng vào người nào hay vấn đề gì đó. Nhưng chữ tín còn ở nghĩa cao hơn vì đó là đức tin của con người biết trọng lời hứa, biết tin nhau lời nói, việc làm.

Từ xa xưa, thuyết ngũ hành cổ Đông phương cho rằng chữ Tín là tín nghĩa trong công việc, thủy chung trong tình yêu, nó mang chất hành Thổ bởi tính bất diệt vững bền của nó, nên lời nói nặng ngàn cân, nhất ngôn cửu đỉnh… Thổ chủ về tín, tính tình đôn hậu. Người chất Thổ thì thắt lưng tròn, mũi nở, lông mày thanh tú, mắt đẹp, tiếng nói vang và lưu loát, trung hiếu, chân thành, giữ lời hứa, hành động chắn chắn hiệu quả. Người khí Thổ mạnh quá thì đầu óc cứng nhắc, hiểu biết chậm chạp, tính tình hướng nội, thích trầm tư. Người thiếu hành Thổ sắc mặt ủ rũ, mặt mỏng, mũi ngắn, lòng dạ độc ác bất tín, vô tình nghĩa.

Cổ nhân đã đưa ra bảy phương pháp để thử lòng người, trong đó có cách hẹn công việc để cân chữ tín vì một cái hẹn đúng giờ, đúng chỗ, đúng người còn biểu hiện tính khoa học, tự tin vào khả năng và sức lực giải quyết công việc hoặc giao dịch. Bậc chính nhân quân tử xưa đã nói lời là giữ lấy lời, dù trời sập đất vùi, dù hi sinh tính mạng cũng phải lấy chữ tín. Chuyện cổ kể nước Lỗ có một cái đỉnh rất quý, vua Tề biết được bắt phải đem cống nộp nhưng lại yêu cầu Nhạc Chính Tử đích thân đem sang Tề mới tin. Vua Lỗ tiếc cái đỉnh bèn làm một cái giả đưa cho Nhạc Chính Tử mang sang nước Tề nhưng Nhạc quyết không chịu đi. Vua Lỗ đành thú thực mình rất quý và tiếc cái đỉnh thật nên không muốn cho đi. Nhạc Chính Tử nói: Nhà vua quý cái đỉnh ấy thế nào thì tôi quý cái đức tín của tôi như thế! Về sau vua Lỗ phải giao cái đỉnh cho Nhạc mang sang Tề. Thời nhà Trần, Hưng Đạo Vương có hai gia tướng thân tuỳ là Yết Kiêu, Dã Tượng rất trung thành và luôn giữ lời hứa. Trong cuộc chiến chống quân xâm lược Nguyên năm 1288, quân ta trước thế giặc mạnh phải rút lui, Hưng Đạo Vương dẫn quân đi qua Bái Tân và từ đó định lui về Vạn Kiếp thật nhanh vì địch đang ồ ạt truy kích sát sau lưng. Lúc nguy cấp ấy, Dã Tượng bẩm rằng: Vương đã dặn Yết Kiêu đợi ở Bái Tân thì cứ vào đó để đi đường thủy an toàn hơn. Vương ngần ngại không biết liệu Yết Kiêu còn đợi không vì các tướng khác đã rút hết rồi? Dã Tượng khẳng định rằng Yết Kiêu đã hẹn và chắc chắn còn đợi. Khi Vương tới Bái Tân, quả nhiên Yết Kiêu vẫn một mình neo thuyền đợi.Vương cảm động thốt ra câu: Chim hồng, chim hộc sở dĩ bay cao được là nhờ đôi cánh cứng rắn!

Thời hiện đại có nhiều quan niệm khác nhau về chữ tín, quan điểm rõ ràng nhất về sự thay đổi của người quân tử bây giờ có thể bắt đầu từ câu khá đơn giản pha tính dân gian, nhưng lại cho thấy một sự thật phũ phàng: Quân tử nhất ngôn là quân tử dại/ Quân tử lải nhải là quân tử khôn! Trên đời này chẳng thiếu những kiểu lời nói gió bay, muốn để người ta tin mình, muốn khẳng định mình sẽ giữ tín thì chiếc chìa khóa vàng trong ngôn từ là lời hứa. Nào là hứa danh dự, hứa chắc như đinh đóng cột, hứa bằng cả tên tuổi, lời hứa của một con người và thậm chí cao hơn nữa là lời thề: Thề trên có trời, dưới có đất, ở giữa có chúng ta, thề có bóng đèn chưa đứt tóc , quạt trần còn quay, thề nếu không thì suốt đời không ai cho ăn uống , không ai yêu thương… ấy thế vẫn không thực hiện lời hứa, nuốt lời thề, làm mất lòng tin và khiến cho bất tín là chuyện vặt, chuyện li ti không đáng phải lăn tăn.

http://files.chungta.com/Thumbnail.aspx/0/160/0/4DEB3F4A64BC44B9860FDD23ADA8537B/Chu_tin.jpg





Không có nhận xét nào: