Tìm kiếm Blog này

cháu Cầu chúc cho chú Tai qua Nạn khỏi

Ngũ: Năm, thứ năm.

Thập: mười.

Nhi: tiếng dùng để chuyển ý.

Tri: biết. Thiên mệnh: mệnh Trời.
Ngũ thập nhi tri Thiên mệnh nghĩa là 50 tuổi mới biết được mệnh Trời.
Từ câu nói nầy, trong văn chương thường sử dụng các từ ngữ sau đây để chỉ về tuổi: Tri Thiên hay Tri Thiên mệnh để chỉ tuổi 50
Hồng Sơn từng có một gia đình đề huề, cuộc sống dư dả. Rồi tất cả lần lượt đội nón ra đi khi anh dính và cờ bạc và ma túy. Anh không giấu giếm chuyện mình nghiện ngập và từng tự sát, bởi quan niệm giấu giếm mới dễ bị nghiện lại.

Hồng Sơn kể, những năm 90 của thế kỷ trước có lẽ là quãng thời gian huy hoàng nhất của anh. Với hàng loạt vai diễn như Hoàng trong Đằng sau cánh cửa, Lượng - Người đàn bà nghịch cát, Bạch Vân - Cây bạch đàn vô danh, Lượng - Cỏ lau, trung tá Nam - Người Hà Nội... tên Hồng Sơn trở nên quen thuộc đối với công chúng.

Không chật vật như nhiều gia đình nghệ sĩ khác, Hồng Sơn có sẵn tiền và có tới 4 ngôi nhà ở khu phố cổ Hà Nội. Năm 1992, vốn máu làm ăn, anh mở một quán bar trên phố Nguyễn Đình Chiểu. Quán bar đó giúp anh kiếm bộn tiền, đã giàu lại càng giàu. Nhưng cái gì cũng có mặt trái của nó. Sống trong môi trường ấy, anh nhanh chóng trở thành tay chơi có hạng ở Hà Nội, cờ bạc thâu đêm suốt sáng, rồi bập vào ma túy.

Ban đầu anh thừa tiền để hút nhưng chỉ sau 2 năm, anh lần lượt bán đồ đạc, tài sản, sau cùng là bán nhà. Cả 4 ngôi nhà tiền tỷ bị sang trên đổi chủ vỏn vẹn trong vòng 3 tháng. Rồi gia đình tan nát. Cô vợ không chịu nổi ông chồng bê tha, nghiện ngập nên đâm đơn ly dị. Tiền hết, chỗ dựa là gia đình cũng không còn, anh thuê một phòng trọ ở Giáp Bát để tự tử bằng cách chích thuốc quá liều.

Anh chàng Giỏ trong Ma làng vừa đốt thuốc lá vừa mơ màng nhớ lại: "Tôi chích tận 2 phân thuốc đặc như sữa, sau đó lịm đi. Tôi còn nhìn thấy hồn của mình đi ra ngoài, xuống cầu thang, đi ra đường. Sau đó, cái bóng lại dắt mình vào, rồi tự nhiên tôi tỉnh dậy. Lúc đó là 12h đêm. Trong khoảng khắc ấy, tôi quyết định nhờ một cậu em chở đến phường để sáng hôm sau được đưa đi cai".
- Rất khó hiểu trong trường hợp của anh: Sự nghiệp đang lên, tiền bạc rủng rỉnh, vợ đẹp, con ngoan..., tại sao anh lại vướng vào ma túy?

- Là do đam mê cờ bạc, rồi thức đêm, thi thoảng thử một tí và dính vào lúc nào không hay.

- Anh có cho rằng môi trường của các anh nhiều "cạm bẫy" hơn nên cũng dễ sa ngã hơn?

- Đó không phải là vướng vào cạm bẫy mà là do mình, chính bản thân mình. Khi nghiện tôi đã 40 tuổi rồi, đâu phải trẻ con nữa mà nói là mắc vào cạm bẫy.

- Điều tội tệ nhất anh từng làm trong quãng thời gian nghiện ngập ấy là gì?

- Khi làm phim Người Hà Nội, tôi đã nghiện rồi. Những phim sau này tôi thường xuyên phải xin đạo diễn ra ngoài để... chích rồi mới tiếp tục diễn được. Giai đoạn sau này nữa thì cứ ôm được tiền cát-xê là tôi chạy mất... Ban đầu các đạo diễn không biết nên còn mời, sau không ai dám mời tôi nữa.

Tôi sa sút đến mức thiếu điều đi ăn cắp. Có lần đến nhà người bạn định xin tiền nhưng thấy nhà họ đang tổ chức sinh nhật con. Khách khứa đến toàn những đôi giày rất đẹp và xịn. Tôi cứ đi ra đi vào định nhấc một đôi, cuối cùng thì quyết định... không nhấc một đôi nào cả. Tôi giữ đúng như lời mẹ dạy: "Sau này có thế nào cũng đừng bao giờ trộm cắp của ai". Chỉ một lần cạy tủ ở nhà khi ông bố đang ngủ để lấy tiền.

- Còn bạn bè đối xử với anh thế nào?

- Nhìn thấy thằng nghiện, họ sợ bỏ xừ. Nghiện, dật dờ, rồi lê đôi dép quèn quẹt ở đường... Ngày trước, không hiểu sao tôi nhớ được hết địa chỉ của mọi người. Cứ thấy mình đến là họ phải "chòi" ra mấy trăm. Thử hỏi thế làm sao người ta không xa lánh. Còn quá "ma làng" (cười)! Tới khi thấy tôi về, bạn bè không tin. Nhưng nói chung, mình làm mình mình chịu thôi. Tôi nghĩ nếu một người nghiện đi cai về mà cứ để tâm xem người khác nghĩ gì thì sớm muộn cũng tái nghiện.
Hồng Sơn vào vai Giỏ trong phim "Ma làng". Ảnh: VTV.vn.

- Tốt đẹp phô ra, xấu xa đậy lại. Sao anh phơi bày toàn bộ sự thật ra trước bàn dân thiên hạ như thế?

- Tôi chỉ nghĩ đơn giản bệnh mình chữa khỏi rồi, người ta hỏi thì thẳng thắn nói là đã khỏi. Cứ giấu giếm mới dễ bị nghiện lại.

- Tại sao khi vào trại cai nghiện rồi mà anh vẫn nghĩ đến cái chết?

- Năm 2001, không chịu được cảnh thằng con thân tàn ma dại vì ma túy, bố tôi đã làm đơn đề nghị chính quyền địa phương đưa tôi đi cai. Sau lần tự sát bất thành, tôi tự nguyện lên phường. Hai ngày sau khi tôi đi, ông bố qua đời, phần vì tuổi già, phần vì đau buồn, thất vọng về đứa con trai duy nhất. Nhưng phải một tháng sau tôi mới hay hung tin. Những ngày đầu sống ở trại, khi bị những cơn vật hành hạ, tôi vẫn nghĩ nhiều đến cái chết.

Vào trại, tôi buộc phải sống như một người lính, thậm chí còn khổ hơn thế. Nhưng cái cảm giác mất tự do mới kinh khủng. Tôi vào trung tâm khi đã nghiện quá nặng rồi nên nên vật vã thèm thuốc là điều không tránh khỏi. Hơn một năm ở trung tâm, tôi đã dứt hết cơn rồi, thế mà thi thoảng lại nằm mơ mình đi... mua thuốc. Tôi cố không nghĩ đến nó nhưng cái ám ảnh vẫn rất mạnh.

- Anh đã vượt qua những khủng hoảng đầu tiên ấy như thế nào?

- Ở trung tâm, tôi trồng một cây xương rồng. Tôi cứ tính từng ngày, chờ từng ngày cây lớn lên. Nó được trồng trong một ống bơ, đến khi cái ống bơ rỉ nát ra rồi mà cây vẫn sống, vẫn xanh tươi. Điều ấy có ý nghĩa với tôi lắm!

* Hồng Sơn trở lại sau quãng đời lầm lạc

* Nguyễn Huỳnh trắng tay vì ma túy

* Đồng nghiệp tiếc cho sai lầm của Thương Tín

* Lê Khanh gác dự định mời Thương Tín đóng kịch

Có điều nữa khiến tôi phải quyết tâm vượt qua là con gái. Khi tôi đi cai, con gái cứ đứng ở cửa công an phường khóc. Hình ảnh đó không bao giờ tôi quên được. Tôi chỉ lao động trong tháng đầu khi mới lên, cũng đi đào giếng, tưới chè... Nói chung rất vất vả. Sau đó tôi làm việc tại đội văn nghệ. Đội văn nghệ của tôi gồm 40 người. Diễn viên là các học viên do tôi đào tạo, nhiều em diễn còn hay hơn chuyên nghiệp. Tính ra, tôi phải dựng khoảng 100 vở nhưng đến giờ chỉ còn giữ được mươi vở. Những vở tôi dựng mang đi thi thố toàn được giải cao (cười).

- Chương trình cai nghiện bắt buộc chỉ kéo dài một năm, anh xin ở lại thêm năm nữa vì lý do gì?

- Sau một năm, khi tôi xếp hàng ra về thì ông giám đốc trung tâm hớn hở chạy vào nói: "Mày ở lại!". Chính con gái tôi đã "gửi" tôi ở lại thêm một năm nữa.

- Nếu anh về vào thời điểm ấy, khả năng đoạn tuyệt được với ma túy ở mức độ nào?

- Lúc đó tôi đã xác định rồi nên một năm là đủ nhưng con gái cẩn thận quá nên bắt bố ở lại thêm năm nữa. Khi ấy, nói thực tôi cũng bực mình và ốm mất mấy ngày do không ăn uống. Tuy trong thâm tâm tôi biết con gái mình đã đúng nhưng ở đó mất tự do, ai chẳng thèm không khí xã hội. Phải 2 tháng sau con tôi mới dám đến thăm. Nó toét miệng cười, còn tôi thì nói: "Mày giết bố!" (cười).

Cuối năm 2003, con gái đón tôi từ trung tâm cai nghiện về phòng trọ nó thuê. Tôi đã ở lỳ trong nhà mất 8 tháng đầu, hoàn toàn không tiếp xúc với ai. "Công việc" thường xuyên khi ấy là nhìn trần nhà và xem thạch sùng..."gáy".

Đó là cảm giác của sự tự ti. Khi ra khỏi trại, ai chẳng vui nhưng về đất sống hẹp, tiền không có nên nhiều lúc tôi muốn xin vào trại để hướng dẫn mọi người trong đó.

- Giờ quan hệ giữa anh với những bạn nghiện khi xưa như thế nào?

- Những bạn nghiện trước đây khi trở về tôi thấy họ vẫn nghiện. Thi thoảng đi làm có cậu gọi, tôi biết ngay nó đang "vã" nên cho mấy chục rồi đi. Có người bảo làm thế là tiếp tay, tôi không nghĩ vậy. Thằng nghiện đang "vật" thì rất liều, tôi cho nó tiền có thể sẽ tránh khỏi được một tội ác gần kề sau đó. Hơn nữa, tôi từng lê lết như họ nên ít nhiều cảm thông với họ. Tất nhiên, cái gì cũng phải có hai mặt.

- Anh làm thế nào khi họ cố lôi kéo anh "hội nhập" trở lại?

- Khi rời khỏi trung tâm, tôi biết đó là điều khó tránh khỏi. Nhưng tôi nhớ cái cây xương rồng ở trung tâm. Vừa qua, tôi quay lên để dựng vở cho trung tâm. Tôi đã gặp rất nhiều người cùng cai nghiện với tôi. Họ cứ ra vào đó như đi chợ. Bệnh ấy người ta gọi là bệnh nhờn thuốc.

- Mỗi lần về lại đó, cảm giác của anh thế nào?

- Như trở về nhà mình. Bởi nơi đó đã giúp tôi trở lại thành một con người. Sau khi trở về, tôi đã giúp rất nhiều gia đình đưa con đi cai nghiện. Tôi coi đây như món nợ đời.

Tôi đã đưa khoảng 40 em lên trung tâm, trong đó có cả con của những ông bộ trưởng. Họ muốn tôi giúp vì không muốn cho phường, xã biết. Có ông vụ trưởng gọi điện thoại cho tôi, đầu tiên cũng không nói thẳng mà chỉ nói: "Tôi muốn gặp anh vì quý anh". Nhưng sau khi tôi đến mới rỉ tai bảo có một thằng con nghiện. Vào nhà, tôi thấy ông ấy nhốt cậu con trai trong cũi sắt. Tôi bảo ông ấy cứ mở cũi để cho cậu bé ra nói chuyện. Thằng bé nhìn thấy tôi thì sợ. Tôi hỏi: "Mày có chấp nhận đi cai không?". Cậu bé trả lời: "Cháu chấp nhận!".

Tôi nói với ông vụ trưởng đi mua thuốc cho nó hút thoải mái đến sáng hôm sau và không nhốt vào cũi sắt nữa. Có hai khả năng: một là đêm thằng bé đi trốn để không bao giờ quay về nữa; hai là ở nhà sáng mai đi cai.

Sáng hôm sau, cậu bé đó lên xe tôi đưa đi. Khi ngồi trên xe, cậu bé đó hỏi tôi: "Thày ở trên đó về đón em à?". Tôi trả lời: "Không, thày không phải là thày giáo ở trên đó mà thày là đồng đội của em". Cậu bé trợn mắt ngồi nhìn, còn ông bố ngồi ghế trên cười khành khạch và nói: "Là sư phụ của mày đấy!". Cậu bé này giờ đã cai được, vừa đi học ở nước ngoài về và đã lấy vợ.

- Trong số những người anh đã giúp đỡ, có bao nhiều người thực sự cai nghiện thành công?

- Khoảng 5 người. Được như thế tôi đã là người quá mát tay rồi. Bản chất của người nghiện là rất yếu đuối, bởi yếu đuối nên mới nghiện. Cái quan trọng hơn nữa là phía gia đình, gia đình còn chiều thì con cái còn nghiện.
Tham khảo

Chúc diễn viên Hồng Sơn mau bình phục

Xin gởi tới nghệ sĩ Hồng Sơn nhưng lời thăm hỏi chân tình nhất khi được tin anh bị tai nạn sau khi đi làm phim về. Chỉ còn biết chúc anh - một đồng nghiệp của Hà Xuyên mau chóng bình phục, đôi chân trở lại bình thường để anh có thể theo đuổi được nghiệp diễn của mình. (NSƯT Ha Xuyen)

Người gửi: NSƯT Ha Xuyen

Một lần nữa chúc anh may mắn và đủ nghị lực để vượt qua số phận nghệ sĩ Hồng Sơn nhé.

Người gửi: Đỗ Vân Anh

Là người hâm mộ của điện ảnh Việt Nam, khi nghe tin diễn viên Hồng Sơn không may gặp nạn trên đường công tác, tôi thật sự bàng hoàng và lo lắng, thậm chí không tin cho tới khi tôi thấy anh nằm bất động trên giường bệnh.

Chẳng biết nói gì hơn là luôn cầu nguyện cho anh chóng bình phục để trở lại các vai diễn của mình. Cố lên anh nhé... Khán giả luôn luôn mong đợi sự xuất hiện của anh trên điện ảnh Việt Nam.

Người gửi: p.t.phuc

Gần 10 năm "lầm đường" chú vẫn vượt lên được thì cháu tin và mong rằng chú cũng sẽ nhanh chóng vượt qua tai nạn lần này để tiếp tục cống hiến cho nền điện ảnh nước nhà. Chú hãy cố gắng lên chú nhé! Chúc chú mau chóng bình phục và mong sớm gặp lại chú trên màn ảnh nhỏ!

Người gửi: nguyễn Hoa

Con chúc chú mau bình phục và trở lại "màn ảnh".

Người gửi: pham van khanh

Mong anh mau bình phục để trở lại với màn ảnh, những thước phim vẫn đang chờ anh...

Người gửi: Nguyễn Văn Long

Chúc anh mau chóng bình phục để tiếp tục đóng phim cho bọn em xem. Cầu chúc anh và gia đình năm mới may mắn và hạnh phúc.

Người gửi: Hoàng Thanh Hương

Sáng nay hay tin anh đang nằm bệnh viện, em cảm thấy lo lắng và thương cho anh. Em đã được xem rất nhiều bộ phim do anh đóng, không biết nói gì hơn nữa chỉ mong anh sớm bình phục quay lại với phim trường.

Người gửi: phuong

Con chúc chú mau khỏe để tiếp tục đóng phim chú nhé.

Người gửi: Nguyen Manh Cuong

Chúc chú, người đàn ông có nhiều nghị lực, sớm bình phục để quay trở lại với màn ảnh.

Người gửi: vũ thùy linh

Chú ơi, con là fan của chú. Chú cố gắng lên và sớm khỏe chú nhé, để sang năm mới con lại được xem phim có chú đóng.

Người gửi: nguy van phu

Gửi chú Hồng Sơn. Cháu rất thích những phim do chú đóng. Chú hãy cố gắng lên. Cháu cũng bị bệnh từ nhỏ nhưng cháu cố gắng rất nhiều đấy chú ạ. Chú cố lên.

Người gửi: iris

Chúc diễn viên Hồng Sơn mau vượt qua những khó khăn của hiện tại, mau chóng bình phục.

Người gửi: Dinh Hung Viet

Đọc nhanh vài dòng tin trên báo điện tử, tôi rất giật mình và thấy lo lắng cho anh. Tôi chỉ là người bình thường, biết anh qua báo, tivi. Tôi biết cuộc sống riêng của anh gặp nhiều thăng trầm, đau buồn. Tôi vui khi thấy anh đã nỗ lực trở lại được với cuộc sống sau bao mất mát tưởng như anh không thể gượng dậy được nữa. Tôi thấy anh là một tấm gương nào đó về lòng quyết tâm làm lại cuộc đời sau bao đổ vỡ và thất bại.

Bây giờ đây, đọc được tin anh gặp tai nạn, tôi thấy thương cho anh và cầu chúc cho anh sẽ tai qua nạn khỏi, vượt qua được số phận éo le một lần nữa để trở lại với phim trường, niềm đam mê duy nhất của anh. Cố gắng lên anh nhé.

Tôi tin là anh sẽ lại vượt qua đuợc thôi mà.

Chúc anh mau bình phục.

Người gửi: Nguoi hang xom

Chân thành cầu chúc cho anh chóng bình phục.

Người gửi: PHAMHONG

Hôm nay, ngày cuối của năm, cháu được nghe tin chú bị tai nạn. Thật buồn nhưng không sao chú ạ. Dù sao cháu cũng tin chú là một nguời có nhiều nghị lực, chắc chắn chú sẽ vuợt qua và đứng vững phải không ạ?

Chúc chú sớm bình phục và trở về với phim truờng, tiếp tục con đuờng nghệ thuật mà chú đã đi theo nửa cuộc đời. Có rất nhiều rất nhiều những nguời hâm mộ đứng bên cạnh chú, chú ạ.

Người gửi: Phạm Thành Trung

Tôi thường xuyên xem các phim mà anh đóng, tôi rất thích những vai diễn của anh. Tôi xin chia sẻ với những người bị nạn trong chuyến xe vừa qua. Chúc anh nhanh chóng bình phục.

Người gửi: Nguyễn Vũ Nam Ngọc

Cháu là bạn học cùng cấp 3 với Chi, chúc chú Sơn chóng bình phục và trở lại đóng phim! Chú hãy cố gắng lên.

Người gửi: Phạm Thiên Hương

Chúc anh Sơn chóng bình phục, tiếp tục cống hiến cho nền điện ảnh nước ta. Chúng tôi rất yêu mến anh.

Người gửi: Duy

Mong anh "Dỏ" chóng bình phục để tiếp tục đóng những bộ phim cho khán giả thưởng thức.

Người gửi: Phạm Nhung

Chú Hồng Sơn kính mến!

Cháu là một khán giả rất yêu thích những vai diễn của chú. Chúc chú mau bình phục và trở lại với điện ảnh Việt Nam. Nhưng người hâm mộ luôn mong đợi chú!

Người gửi: nguyen thanh hoa

Cháu chúc chú sớm bình phục để tiếp tục con đường đam mê nghệ thuật của mình và cống hiến cho khán giả những vai diễn hay.

Người gửi: vũ thị thoa

Hôm nay lên báo đọc mới biết chú bị tai nạn. Cháu rất buồn. Cháu mong chú nhanh bình phục. May mắn sẽ đến với chú.

Người gửi: Nguyễn Tiến

Chúc chú mau khỏe. Năm cũ cũng sắp qua rồi, chúc chú và gia đình sang năm mới nhiều sức khỏe, may mắn và hạnh phúc.

Người gửi: Trần Thị Kim Anh

Kính gửi chú Hồng Sơn!

Người Việt Nam vẫn có câu ở hiền sẽ gặp lành, nhưng hình như may mắn không bao giờ mỉm cười với chú. Nhưng dù số phận có cay đắng và nghiệt ngã như thế nào chú hãy cố vượt lên chú nhé. Cháu cầu chúc ông trời phù hộ cho chú vượt qua giai đoạn hiểm nghèo này chú sẽ tiếp tục đứng vững trên đôi chân của mình để đóng phim chú nhé.

Người gửi: Nguyễn Thưởng

Cháu đã được đọc nhiều bài viết về hoàn cảnh và cuộc đời của chú cũng như những vai diễn của chú trước kia và mới đây, cháu rất khâm phục nghị lực phi thường và tài năng diễn xuất của chú. Biết tin dữ của chú cháu rất đau buồn. Cầu chúc cho chú mau bình phục và có thể tiếp tục cống hiến cho điện ảnh nước nhà.
Cháu tin rằng với nghị lực và lòng dũng cảm vượt qua số phận, chú sẽ trở lại con đường nghệ thuật đã gắn với cuộc đời chú.

Người gửi: Đoàn Thị Hương

Chưa có một diễn viên nào mà lại thu hút sự quan tâm theo sát của cháu đến thế. Chú là một trường hợp ngoại lệ. Như người ta vẫn nói 1.000 người mới có 1 người cai nghiện thành công, và có khi còn không được một người, vậy mà cho đến thời điểm này, cháu đã chứng kiến chú là 1 trong số 1.000 hay có khi là 10.000 người đó. Cháu rất khâm phục mà thương chú, có lẽ giống như tình cảm của con gái đối với chú vậy, ngày nào chú còn khỏe mạnh và sống lành mạnh là ngày đó niềm hy vọng của cháu còn chưa bị dập tắt. Khi biết tin chú bị tai nạn cháu đã rất lo và thương chú. Tuy chưa đến thăm và gặp mặt chú nhưng cháu xin gửi tới chú tình cảm chân thành như con gái chú, và chúc chú sớm bình phục tiếp tục công tác, và gặt hái được nhiều thành công hơn nữa trong sự nghiệp. Chú chính là niềm tin, niềm hy vọng để cháu tiếp tục vược qua những khó khăn. Vì vậy chú phải sớm khỏe đấy nhé!

Người gửi: ngoc dan

Cháu rất thích các nhân vật bác đã đóng, và rất buồn khi nghe tin bác gặp tai nạn. Cháu và các bạn mong bác sớm hồi phục để tiếp tục đóng những bộ phim hay. Chúc bác gặp nhiều may mắn hơn trong năm mới.

Người gửi: anh pham

Chúc chú chóng bình phục và tiếp tục theo đuổi con đường nghệ thuật. Trong cuộc sống luôn gặp phải những khó khăn, nhưng chỉ cần có niềm tin vào cuộc sống thì mọi chuyện sé đuợc giải quyết!

Người gửi: hong ha

Tôi thực sự sốc và bất ngờ khi đọc được thông tin này, vì tôi rất yêu quý nghệ sỹ Hồng Sơn. Qua đây cho tôi gửi lời hỏi thăm chân thành và mong nghệ sĩ sớm vượt qua được cơn hoạn nạn này.

Người gửi: Nam Huynh

Chúc anh mau bình phục để tiếp tục trở lại với khán giả. Cầu chúc may mắn đến với anh.

Người gửi: Nguyen Ngoc Anh

Rất nhiều người yêu điện ảnh Việt Nam như con mong chú mau lành bệnh. Chú ơi, nhanh khoẻ nhé!

Gửi lời chúc diễn viên Hồng Sơn chóng bình phục tại đây.


Đạo diễn Nguyễn Hữu Phần cùng những đồng nghiệp của diễn viên Hồng Sơn đã lập một tài khoản tại Ngân hàng Nông nghiệp & Phát triển nông thôn (Agribank) (Số 1440252002734. Tên chủ tài khoản Nguyễn Hữu Phần) để ghi nhận sự giúp đỡ của những đồng nghiệp và khán giả hâm mộ. Tất cả những sự giúp đỡ này sẽ được chuyển cho con gái của diễn viên Hồng Sơn để chăm lo việc khám chữa bệnh cho anh sau này.

Độc giả hảo tâm cũng có thể gửi trực tiếp với con gái nghệ sĩ Hồng Sơn: Lê Kim Chi, Số TK: 0011001116957, Ngân hàng Ngoại thương Việt Nam (Vietcombank), hoặc liên lạc trực tiếp với Chi, điện thoại: 0906181899.




END


Không có nhận xét nào: