Tìm kiếm Blog này

Người Mỹ nói về tiền

Nhiều người không biết rằng, lịch sử của nước Mỹ từ khi giải phóng năm 1776 là một cuộc đấu tranh không ngừng chống lại sự thống trị của các ngân hàng. Và cuối cùng cuộc cách mạng này phải đầu hàng vào năm 1916 khi Tổng thống Woodrow Wilson trao quyền tạo ra tiền cho các ngân hàng.


Người Mỹ nói về tiền
ảnh minh họa

... Ngày nay, "tiền đẻ ra tiền" trở thành lý tưởng đối với số đông. Các ngân hàng chỉ có thể sử dụng hệ thống điều hành này với sự hợp tác của chính phủ. Đầu tiên, chính phủ thông qua những đạo luật bắt buộc người dân sử dụng đồng tiền quốc gia.

Tiếp đến, chính phủ cho phép những khoản tín dụng được tạo ra bởi các ngân hàng tư nhân có thể trả được bằng tiền quốc gia. Rồi các Tòa án đảm bảo việc chế tài khi có yêu cầu thanh khoản (trả nợ) trong tình huống có tranh chấp. Và cuối cùng, chính phủ thông qua những điều khoản đảm bảo lòng tin (về các nguyên tắc ứng xử bên trong hệ thống) của nhân dân đối với hệ thống tiền tệ này mà không cho họ biết về thực tế bên trong hệ thống (tức là tính ảo của đồng tiền).

Trong cuộc sống có 2 điều bí hiểm: tiền và tình. Tình yêu là gì? Câu hỏi đã được khai thác triệt để đến cạn kiệt trong các tác phẩm văn học, phim ảnh, thơ ca. Nhưng tiền là gì thì không được đề cập đến.

Tiền đến từ đâu? Câu hỏi làm ta liên tưởng đến việc in tiền. Trong thực tế, chúng ta luôn nghĩ chính phủ liên bang tạo ra tiền tệ. Đúng, nhưng ấy chỉ là phần nhỏ, còn phần lớn được tạo ra không phải từ chỗ in tiền mà là từ các doanh nghiệp tư nhân, bởi các ngân hàng. Chúng ta luôn nghĩ rằng các ngân hàng cho vay tiền từ nguồn tiền của người gửi nhưng thực tế họ cho vay trực tiếp từ những hứa hẹn của những người đến vay. Khi ta ký vào giấy vay nợ và cam kết trả lại tiền và tiền lãi, khi không trả được, ta mất nhà và ôtô.

Hình thành

Ngày xưa tiền tồn tại dưới dạng vỏ ốc hay hạt ca cao, bằng đá hay thậm chí bằng lông chim. Và rồi, người ta nhận ra rằng, vàng là một chất liệu có thể dễ dàng biến đổi thành tiền. Nhiều nền văn hóa đã tạo ra những chuyên gia trong lĩnh vực chế tác này, trong việc tạo ra những đồng tiền vàng mà chất lượng và số lượng của nó đã được công nhận và thống nhất giữa nhiều vùng miền.

Để cất giữ, thợ kim hoàn đã tạo ra một phòng được bảo vệ tốt. Dân làng tìm đến thợ kim hoàn để thuê một chỗ trong căn phòng này. Cuối cùng thợ kim hoàn đã cho thuê hết các khoảng trống trong căn phòng và kiếm được một chút tiền cho thuê. Nhiều năm sau, thợ kim hoàn rút ra một điều quan trọng, những người gửi vàng hiếm khi đến lấy vàng ra và họ không bao giờ đến cùng một lúc.

Thợ kim hoàn bắt đầu một công việc kinh doanh mới. Thay vì chỉ cho thuê chỗ gửi, họ bắt đầu cho vay và đồng thời đòi hỏi lợi nhuận. Việc cho vay đơn giản là các tờ giấy biên nhận gửi vàng đã được công nhận trên thị trường giao dịch. Vì sự tiện lợi này mà dần dần các giấy biên nhận được chấp nhận và phát triển trong giao dịch như một loại tiền tệ thực sự. Thế là người thợ kim hoàn nảy ra một ý tuyệt vời, cho vay bằng giấy biên nhận và được đảm bảo giá trị bằng số vàng cất giữ trong kho mà những người gửi vàng không mấy khi cần đến.

Những người thợ kim hoàn kinh doanh theo cách này đã trở thành một thương nhân nhiều hơn là một nghệ nhân và kiếm được vô số lợi nhuận. Sau nhiều năm cho vay, hắn trở nên rất giàu và phô bày sự giàu sang để thu hút thêm người đến vay. Điều này làm cho những người gửi vàng ở chỗ của hắn nghi ngờ vàng của họ bị lạm dụng vào việc khác. Họ kéo đến và đe dọa sẽ rút toàn bộ số vàng của họ ra nếu người thợ kim hoàn không giải thích được tại sao hắn tự nhiên giàu có đến như vậy.

Không giống như mọi người tưởng tượng, thực tế không bi đát cho người thợ kim hoàn. Hắn tự tin mở kho và cho mọi người thấy vàng vẫn còn nguyên trong kho. Mọi người hoàn toàn tin tưởng vì vàng vẫn được đảm bảo và uy tín của thợ kim hoàn lớn hơn. Vậy là, thay vì rút vàng ra, những người gửi vàng yêu cầu người thợ trở thành nhà băng của họ và chia cho họ lợi nhuận từ sự giàu sang của hắn. Chính vì vậy mà các ngân hàng ra đời.

Đến nay cho vay cái không thực

Các ông chủ nhà băng trả cho mọi người gửi vàng một lãi suất thấp và cho vay với lãi suất cao. Sự chênh lệch dôi ra ấy là phí dịch vụ và lợi tức của ngân hàng. Hệ thống này đơn giản như hệ thống của chúng ta ngày nay và được coi là hợp lý.

Nhưng ngày nay, các ngân hàng không vận hành theo cách đấy nữa. Ông chủ nhà băng hoàn toàn không hài lòng với lợi tức thu được sau khi chia lợi tức với người gửi. Số người đến vay càng ngày càng nhiều và số tiền có thể vay (vốn đối ứng được bảo lãnh trong kho) ngày càng giới hạn. Thế là một ý tưởng kịp thời xuất hiện trong đầu thợ kim hoàn vì ông ta là người duy nhất biết sự thật có bao nhiêu vàng trong kho.

Ông ta có thể cho vay những tờ giấy biên nhận không hề được đảm bảo bằng vàng mà không ai biết. Trong suốt thời gian những người gửi vàng không đến rút ra cùng một lúc thì không ai có thể biết được. Cách thức hoạt động mới này vận hành tuyệt vời, vì nó giúp người đi vay có thể vay bao nhiêu tùy ý còn ông chủ ngân hàng, dù chẳng có thực lực lớn hơn nhưng cũng chẳng sao, ông ta vẫn trở nên giàu có khủng khiếp với lợi nhuận thu về từ những khoản phí người đi vay trả cho số vàng không hề tồn tại. Và tất nhiên, số lượng những tờ giấy biên nhận, những tấm séc không có vàng đảm bảo ngày càng được giao dịch nhiều hơn.

Sau đó, mọi người lại bắt đầu nghi ngờ. Một số người đến vay không muốn nhận tờ séc nữa mà muốn những đồng tiền vàng thực sự. Lúc này tin đồn càng ngày càng lan rộng và những người gửi vàng kéo đến và đòi lại số vàng của họ. Chuẩn bị đến lúc trò chơi kết thúc. Đây là lần đầu tiên mọi người đổ xô đến ngân hàng. Đây là hiện tượng làm cho tất cả các ông chủ ngân hàng thực sự lo sợ. Việc này khiến làm phá sản hàng loạt các ngân hàng tư nhân. Sự kiện phá sản và bại lộ cách làm ăn bất tín này làm cho lòng tin của dân chúng đối với ngân hàng suy giảm.

Cái hệ thống tiền tệ hiện đại nay đã ra đời từ cách đây 300 năm khi một ngân hàng ở Anh ra đời bởi một Nghị định Hoàng Gia cho phép tỉ lệ đảm bảo tiền/vàng là 2/1. Các ngân hàng thời đó đã chấp nhận việc tôn trọng các giới hạn của việc tạo tiền ảo (thứ tiền không được đảm bảo bằng giá trị thật ngoài sự tin tưởng hoặc bảo lãnh danh nghĩa của tổ chức khác).

Có một hệ thống kiểm tra giám sát quy trình tạo tiền ảo và cả sự đảm bảo được dựng lên để các nhà băng có thể hoạt thoát hiểm khỏi trường hợp mọi người đổ xô đến rút tiền. Đó là một ngân hàng trung ương được thành lập để cho các ngân hàng thương mại vay vàng. Điều này đảm bảo cho quả bóng tiền tệ được bơm căng mà không thể bị nổ tung như trường hợp khủng hoảng. Hệ thống này, thông thường không bị sụp đổ, chỉ trừ trường hợp có quá nhiều người rút vàng ra ở quá nhiều nhà băng và rút ra cùng một thời điểm.

Dần dần hệ thống ngân hàng được quản lý bởi ngân hàng trung ương này được trở thành mô hình hệ thống quản lý phổ biến toàn cầu.

Bản chất của tiền tệ đã thay đổi

Trong áp lực bất tận về nhu cầu vay tiền thời kỳ thương mại điện tử không giới hạn biên giới, tình hình tiền tệ đã khác nhiều. Số vàng được đảm bảo bằng các khoản nợ càng ngày càng tiến gần đến con số 0, thay vì tỉ lệ 2/1 như thời khởi thủy. Lý do là số nợ ảo lớn ngày càng lớn hơn rất nhiều lần số tiền thật được đảm bảo.

Bản chất của tiền tệ đã thay đổi. Ngày xưa, 1 đồng USD có giá trị tương ứng 1 lượng vàng, ngày nay 1 đồng USD chỉ có thể đổi được bằng 1 đồng USD kỹ thuật số mà thôi. Ngày xưa khoản tín dụng của các ngân hàng tư nhân được tạo ra các đồng tiền có in tên của ngân hàng tư nhân ấy và mọi người có quyền từ chối sử dụng. Ngày nay đã khác, 1 khoản tín dụng của 1 ngân hàng tư nhân được lưu hành trong hệ thống tiền tệ chung. Đồng tiền của ngân hàng tư nhân ấy được chính phủ đảm bảo giá trị bằng một đồng tiền chung. Mà khi pháp luật đảm bảo đồng tiền ấy thì mọi công dân phải chấp nhận.

Câu hỏi được đặt ra: Nếu chính phủ và các ngân hàng tạo ra tiền tệ thì hiện có bao nhiều tiền trên thế giới? James A.Garfield, cựu Tổng thống Mỹ chết vì bị ám sát đã từng tuyên bố: "Ai đó có thể kiểm soát khối lượng tiền tệ trên đất nước này là chủ tuyệt đối của nền công nghiệp và thương mại. Và nếu bạn biết rằng cái hệ thống có thể kiểm soát dễ dàng theo cách này hay cách khác thì không cần giải thích với bạn đâu là nguồn gốc của những thời kỳ lạm phát và giảm phát".

Trước đây số lượng tiền được hạn chế trong chất liệu dùng để đảm bảo chẳng hạn như là để tạo ra nhiều tiền dựa trên vàng thì phải khai thác thêm vàng. Ngày nay thì không phải thế. Họ tạo ra tiền trực tiếp từ các khoản nợ. Mỗi khi bạn đi vay tiền ở ngân hàng thì đó là lý do để tiền đã được tạo ra. Và thực chất, trước đó, tiền đã có sẵn rồi, bạn chỉ việc cầm tiền về sau khi chấp nhận lãi suất và thời hạn trả lại. Khối lượng tiền được tạo ra chỉ có một thời hạn duy nhất, đấy là giới hạn của các khoản nợ. Tiền sẽ không được in thêm nếu chẳng có thêm ai đi vay.

Giá trị của tiền đang đi đến một thực tế mong manh hơn khi cán cân giữa đồng tiền thực được đảm bảo và tiền ảo tiếp tục thay đổi. Nó chỉ còn là cán cân giữa số tiền có thực mà các khách hàng gửi vào ngân hàng và số tiền cho vay nợ. Tỉ lệ chênh lệch này ở mỗi một quốc gia, mỗi thời điểm lại rất khác nhau, vượt quá rất nhiều tỉ lệ 2/1 hay sau này là 9/1 và rồi tỉ lệ lên đến 20/1 hoặc 30/1 và ít tính đảm bảo hơn trước rất nhiều lần.

Gần đây các ngân hàng còn tìm ra cách đảo lộn hoàn toàn các tài khoản dự trữ bảo lãnh, tức là không cần dự trữ bảo lãnh theo cách bắt trả tiền lệ phí khi cho vay tiền kèm theo nhiều quy định như trước đây.

"Tất cả mọi người đều biết, khi bạn muốn rút tiền từ tài khoản của mình thì ngân hàng không nói là không thể, vì trên thực tế, ngân hàng đã đem số tiền của bạn cho người khác vay rồi" - nhà phân tích kinh tế Mark Mansfield nói. Với khách hàng của nhà băng, không ai biết thực tế rằng những tấm giấy vay nợ của mình đã được sử dụng để trao đổi, mua bán được như một loại tiền tệ mới.
http://www.johntp.com/wp-content/uploads/2008/01/make-money-online.jpg
Mặc dù, Chính phủ liên bang thể hiện ra rằng Chính phủ in ra số tiền đó, nhưng thực tế nó chỉ chiếm 5% còn lại 95% là do những người đặt bút ký vào giấy vay nợ ngân hàng.

Những tín dụng tiền tệ này xuất hiện và biến mất phụ thuộc vào việc một người đến vay tiền (tiền ảo được tạo ra) và người đến trả (tiền ảo mất - bù trừ). "Tôi sợ rằng một công dân bình thường không thích nghe rằng, các ngân hàng đang tạo ra tiền. Và chính những người kiểm soát tín dụng của quốc gia thì điều hành chính sách của chính phủ và nắm trong tay vận mệnh toàn dân" - Reginald McKenna, Cựu Chủ tịch Hội đồng quản trị của Midlands Banks of England.

"Thật là chấn động, chúng ta hoàn toàn phụ thuộc vào các ngân hàng thương mại, ai đó phải vay mượn từng đồng USD trên thị trường bằng tiền mặt hay một khoản tín dụng. Nếu ngân hàng mà tạo ra hàng loạt tiền thì chúng ta có phương tiện để làm giàu, nếu không sẽ đói khổ. Nếu bạn có cái nhìn toàn diện hơn về hệ thống tiền tệ của chúng ta hiện nay thì bạn sẽ thấy rất bi kịch đến mức không thể tin được" - Robert H.Hemphill, Điều hành tín dụng của Ngân hàng Dự trữ Liên bang Atlanta, Georgia.

Ngày xưa sự cho vay nặng lãi bị trừng phạt nghiêm khắc, thậm chí tử hình. Tất cả những tôn giáo lớn đều cấm cho vay nặng lãi. Tất cả những khuynh hướng làm lợi từ tiền đều xấu bởi tiền xuất hiện để giúp cho việc thương mại được thuận lợi cho nên tiền lãi "đẻ ra" từ tiền gốc giống như một sự ăn cắp. Nhưng khi tín dụng ngân hàng tăng lên thì các giáo lý dần nhường bước. Lúc này mọi người nói rằng, việc cho vay tiền trở thành mỗi rủi ro đối với người cho vay thì người cho vay có thu lợi cũng là bình thường.

Quyền lực vô hình
nguoimynoivetien.jpg

Ngày nay, tiền đẻ ra tiền trở thành lý tưởng đối với số đông, cần gì phải làm việc nếu chúng ta có thể tạo ra tiền từ tiền dễ dàng như thế. Nhưng nếu chúng ta đặt vấn đề về sự phát triển bền vững trong tương lai thì sự phát triển tiền từ tiền ngày nay lại là vấn đề đạo đức. Và nhiều chuyên gia thậm chí đã gây áp lực thay đổi hệ thống tiền tệ.

Nhiều chỉ trích đã yêu cầu cần phải trở lại hệ thống ngân hàng được đảm bảo bằng vàng. Cũng có gợi ý cho rằng nên dựa vào hệ thống đảm bảo bằng bạc nhưng nhìn chung đó là cách làm rất nặng nề khi vận chuyển. Cho nên đã hình thành ra hệ thống tiền bằng giấy, bằng kỹ thuật số, bằng chỉ số cá nhân như vân tay... giúp cho việc vay nợ dễ dàng hơn. Và nếu chuyển qua hệ thống đảm bảo bằng vàng thì những người không có vàng sẽ lại không có tiền.

... Có nhiều cách để tạo ra các hệ thống khác nhau thay thế hệ thống tiền tệ hiện nay - nếu chúng đại diện cho nhân dân và chính phủ - thì quan trọng nhất là tính minh bạch và không có lợi tức. Cựu Tổng thống Mỹ, Abraham Lincoln, bị ám sát nói: "Chính phủ phải tạo ra, phát hành và lưu hành tất cả những tiền tệ quốc gia và các khoản tín dụng cần thiết để đảm bảo cho chi tiêu của chính phủ và người tiêu dùng. Khi chấp nhận nguyên tắc này thì một khoản lãi khổng lồ sẽ được tiết kiệm để chia lời cho mọi người. Không chỉ là đặc quyền tối cao của Chính phủ mà còn là cơ hội sáng tạo lớn nhất của Chính phủ đó".

Nhiều người không biết rằng, lịch sử của nước Mỹ từ khi giải phóng năm 1776 là một cuộc đấu tranh không ngừng chống lại sự thống trị của các ngân hàng. Và cuối cùng cuộc cách mạng này phải đầu hàng vào năm 1916 khi Tổng thống Woodrow Wilson trao quyền tạo ra tiền cho các ngân hàng.

"Tôi là một người đàn ông bất hạnh. Tôi đã làm phá sản quốc gia mặc dù không mong muốn. Một đại quốc gia bị kiểm soát bởi một hệ thống tín dụng tập trung của nó. Tăng trưởng của hệ thống này nằm trong tay một vài người. Chúng ta đã trở thành một trong những chính phủ được điều hành tồi tệ nhất, bị chế ngự nhiều nhất và kiểm soát nhiều nhất trong thế giới văn minh. Đó không còn là một chính phủ tự do ngôn luận, chính phủ của niềm tin với phổ thông đầu phiếu mà nó đã trở thành một chính phủ tùy thuộc vào ý kiến và cản trở của một nhóm thiểu số có quyền lực tối thượng (giới tài phiệt)" - Woodrow Wilson, cựu Tổng thống Mỹ day dứt.

"Chừng nào quyền kiểm soát và phát hành tiền không được trao lại Chính phủ và coi như là trách nhiệm đương nhiên của Chính phủ thì tất cả lời nói về chủ đề quyền tối thượng của Nghị viện và nền dân chủ chỉ là vô ích và phù phiếm. Khi một quốc gia mất đi quyền kiểm soát tối thượng về tiền tệ thì tất cả luật lệ của quốc gia này sẽ vô nghĩa. Cho vay nặng lãi trong tình trạng được kiểm soát sẽ phá hủy bất cứ quốc gia nào" - William Lyon Mackenzie King, cựu Thủ tướng Canada, người đã quốc hữu hóa Ngân hàng Canada.
TTOL



END


Xin chữ đầu năm



Mẹ ơi thưa mẹ con về, mười lăm năm ấy bên lề mẹ mong,con về hai bàn tay không,mẹ ơi sao hỏi mẹ mong con về,đời còn bao thứ bôn bề,là còn bao nỗi si mê vơi đầy
Mẹ ơi thưa mẹ con về, mười lăm năm ấy bên lề mẹ mong,con về hai bàn tay không,mẹ ơi sao hỏi mẹ mong con về,đời còn bao thứ bộn bề,là còn bao nỗi si mê vơi đầy


END


Tử vi 2009







(Chú ý để xem được vui lòng tắt chức năng chăn quảng cáo -Popup)

Tử vi XEM HẠN VẬN TỐT XẤU NĂM
KỶ SỬU (2009-2010)



1. Tuổi Tý :





2. Tuổi Sửu:





3. Tuổi Dần:





4. Tuổi Mão




5. Tuổi Thìn:





6. Tuổi Tỵ





7. Tuổi Ngọ:





8. Tuổi Mùi:





9. Tuổi Thân:







10. Tuổi Dậu:






11. Tuổi Tuất:





12. Tuổi Hợi:







Xem Tử vi 2009



END


Zai vs Gái

http://www.siteforge.biz/games/images/boy_vs_girl.jpgKhi zai vào toilet, zai đi một mình và chỉ có một mục đích duy nhất, đi tè. Gái sử dụng toilet như một nơi hội họp công cộng và có thể trở thành bạn thân bắt đầu từ việc … đi toilet.

Zai khâm phục gái vì việc gái không thể nhìn thấy đèn đỏ ngay trước mắt mà lại thấy được cái tất bẩn trong bóng tối cách xa 50m. Gái phát điên vì zai có thể lùi xe ở góc hẹp mà chỉ sử dụng gương chiếu hậu trong khi đó lại chẳng bao giờ tìm ra được G-spot.

Nghiên cứu chỉ ra rằng, khi não của zai ở trạng thái nghỉ ngơi, 70% các hoạt động được ngừng lại, trong khi đó 90% các hoạt động trong não của gái vẫn tiếp tục -> gái luôn nhận và phân tích thông tin.

Gái có hai chữ X, do đó cảm nhận mầu sắc tốt hơn zai. Góc nhìn của gái có thể đạt tới 180 độ, trong khi góc nhìn của zai thông thường là 45 độ. Điều này được giải thích do tổ tiên của zai có trách nhiệm đi săn nên tập trung vào con mồi rất tốt, còn tổ tiên của gái ở nhà chăm sóc lợn gà dê bò lẫn em bé nên cần có tầm nhìn rộng hơn. Zai đi qua đường có khả năng bị đâm gấp đôi gái (!). Zai bị than phiền là có cái nhìn … dê cụ với gái cũng vì lý do này mà gấp nhiều lần so với gái bị than phiên, mặc dù thực tế zai và gái nhìn nhau đều … chẳng kém cạnh. Góc nhìn của zai có thể tăng do luyện tập.

Trong khi đi đường trường, gái nên lái xe ban ngày và zai lái xe ban đêm, vì mặc dù gái có thể phân biệt mầu sắc tốt hơn zai nhưng lại không có sự tập trung, tầm nhìn xa như zai vào ban đêm.

Mặt đối mặt, gái dễ lừa zai hơn. Trong các cuộc nói chuyện như vậy, 60%-80% ảnh hưởng do cử chỉ, 20-30% do giọng nói và 7-10% do ngôn từ. Gái phân tích tổng quan tốt hơn zai, do vậy khó bị lừa hơn zai.

Gái nghe tốt hơn zai do zai chỉ dùng não trái để nghe, trong khi đó gái dùng cả hai não để nghe, cũng đồng nghĩa với việc gái có thể nghe một lúc nhiều thứ còn zai chỉ nghe được một. Tuy vậy, zai có cảm nhận về các âm thanh tự nhiên tốt hơn hẳn so với gái, tổ tiên zai vốn là thợ săn. Đáng tiếc, cảm nhận này càng ngày càng không được dùng nữa (!)

Zai có độ tập trung cao hơn nên có thể định hướng được bằng âm thanh. Gái nghe được trong phạm vi rộng và nhiều nhưng lại không định hướng chính xác được. Zai đọc cũng tốt hơn so với gái.

Zai có thể chỉ ra có một em xinh tươi mặc váy đang đi nhanh hay chậm ở cách xa bao nhiêu, nhưng không cảm nhận được nhiều em đó đang bực tức, đang vui vẻ. Gái cảm nhận được.

Gái rờ gái gấp từ 4-6 lần so với zai rờ zai. Da của gái mỏng hơn da của zai, có thêm một lớp mỡ ở phía dưới để ủ ấm mùa đông và tạo độ đàn hồi tốt hơn. Để đi săn, da của zai cần phải không cảm thấy đau khi va chạm.

Gái có khả năng cảm nhận các vị và mùi tốt hơn zai. Có 4 vị chính, ngọn và mặn ở đầu lưỡi, chua ở hai bên và đắng ở phía dưới. Các bạn Nhật bủn có đề xuất thêm vị béo. Zai cảm nhận mặn và đắng tốt hơn, do vậy zai ún beer, gái lại cảm nhận mặn và chua tốt hơn.

Nghiên cứu khoa học chỉ ra rằng tỉ lệ chung gái thông minh cao hơn zai là 3%. Điều này quá đúng vì bạn thân của gái là kim cương, trong khi bạn thân của zai thường là … con cún.

15% tới 20% zai có bộ não của gái. Ngược lại, khoảng 10% gái có bộ não của zai.

Nếu gái hỏi zai, nên chọn đôi giày mầu gì, giai không nên trả nhời mà nên hỏi lại gái, thế gái chọn đôi nào rồi. Gái chỉ cần hỏi, không cần zai trả lời.

Từ năm 3 tuổi, gái đã có vốn từ gấp đôi zai. Do vậy, nếu zai có chọn thiệp Valentine đầy chữ thì gái cũng đừng ngạc nhiên, đơn giản zai khỏi phải viết gì nhiều.

Não của zai có khả năng phân biệt và lưu trữ thông tin tốt. Cho đến cuối ngày, não của zai có khả năng sắp xếp lại thông tin trong khi đó gái không làm được điều này. Do vậy, gái bắt đầu nói và nói.

Zai có bản năng phòng vệ. Do đó khi zai ngồi một cách ngơ ngẩn nhìn xa xôi, có nghĩa zai đang tự nói chuyện với bản thân mình. Nếu gái nghĩ rằng zai đang buồn chán và cần nói chuyện, gái đã lầm to. Sau giờ làm việc, zai và zai có thể ngồi im để ún beer mà không hề cảm thấy bùn chán. Ngược lại, gái phải nói ra mới suy nghĩ được tốt.

64% gái công sở và 98% gái nội trợ cảm thấy điều phiền lòng nhất là không nói chuyện được với zai của mình, nhất là vào cuối ngày.

Cấu trúc câu của zai đơn giản và rõ ràng hơn gái. Quy tắc đơn giản để nói chuyện với zai, nói rõ ràng, đơn giản và từng điều một. Zai nói trực tiếp, gái nói vòng vèo.

Hầu hết gái đều không có khả năng định vị hai chiều tốt, zai lại luôn có khả năng chỉ ra đâu là hướng Bắc, cho dù zai chẳng biết mình đang ở đâu. Nếu mở rộng thêm chiều thứ ba, khả năng định vị của gái tốt hơn hẳn.

Zai thích đồ chơi của mình ngay từ bé. Do vậy tại sao 99% phát minh là của zai. Gái ngưng việc chơi đồ chơi vào năm 12 tuổi. Zai không bao giờ ngưng việc này. Điện thoại, đồ hitech… đều là đồ chơi của zai. Nếu nó kêu, nếu nó nhấp nháy, nếu nó cần ít nhất 6 cục pin, zai nào cũng muốn (!)

So sánh công việc, gái không mấy khi thất bại. Gái chỉ luôn thất bại, khi cố gắng giống như zai (!)

Sau 12 tuần tuổi, gái có khả năng phân biệt sự khác nhau giữa các bức tranh, zai có khả năng tìm đồ chơi bị thất lạc. Đến khi đi học, gái thích các mối quan hệ và hợp tác, zai thích quyền lực. Gái biết rõ các thông tin của một người mới đến sau một khoảng thời gian ngắn, còn zai lại không quan tâm đến tên tuổi, nhưng chỉ cần đến cuối buổi, zai đã có nhận định về khả năng của người này. Đưa một món đồ chơi cho gái 4 tuổi, nó sẽ là bạn thân của gái, đưa cho zai, nó sẽ là món đồ để zai mở tung ra khám phá và sau đó cố gắng lắp lại y như cũ.

Gái thích hợp tác, do vậy ít khi trong một nhóm gái có thể chỉ ra ai đứng đầu. Người đứng đầu nếu có ở nhóm này thường sẽ bị xa lánh về mặt tinh thần. Nhóm của zai lại có sự phân chia quyền lực theo hệ thống một cách rõ ràng.

Theo cuộc điều tra nhỏ tại Anh với 1000 người, gái và zai thường nói về các chủ đề khác nhau như sau :

Theo cuộc điều tra nhỏ tại Anh với 1000 người, gái và zai thường nói về các chủ đề khác nhau như sau :


Zai

Gái

Bạn bè

30%

53%

Sex/quan hệ

18%

22%

Công việc

25%

11%

Thể thao

16%

2%

Các chủ đề khác

11%

12%

Khi ngồi với nhau, nếu một zai bắt đầu nói về sex, các zai khác sẽ câm nín hoặc bỏ đi. Đơn giản, khi zai nói về sex, zai sẽ nói về các con số chi tiết và các zai khác sẽ coi đó là sự so sánh. Do vậy, zai thường có xu hướng nói đùa về sex với nhau.

Gái đơn giản lại có thể nói với nhau về chuyện này rõ hơn zai. Các kỹ thuật, chiến thuật, thời gian, kích thước, blah blah gái có thể nói về tất cả những điều này.

Nếu gái không hạnh phúc trong mối quan hệ của mình, gái không làm việc được. Nếu zai không hài lòng với công việc, zai chẳng thể tập trung cho mối quan hệ của mình. Mối quan hệ sẽ càng trở nên căng thẳng khi gái bị stress và cần nói chuyện với zai, zai thì lại cần nói chuyện một mình.

Zai thường có xu hướng làm một việc gì đó để chứng tỏ tình cảm. Zai trèo đèo, zai lội suối, zai băng qua sông qua bể rồi sau đó thì gái bỏ zai vì đơn giản, zai chẳng ở nhà với gái một ngày nào (!)

Khi zai nói “Tôi không thể làm cô ấy hạnh phúc”, điều này có nghĩa rằng zai bắt đầu chuẩn bị đi tìm một gái khác có thể hạnh phúc với những gì zai đang có. Gái, đừng có mơ chuyện zai thay đổi nhanh chóng.

Zai ghét sự sai lầm. Bản năng săn bắn của zai chỉ ra rằng, sai lầm có nghĩa rằng sẽ chẳng có gì vào dạ dày cho zai và gái, cũng có nghĩa rằng zai không tốt bằng người khác. Zai ghét sự chỉ trích, do vậy thật dễ hiểu khi zai thích lấy các cô gái còn trinh trắng (! – lúc đó thì ai chỉ trích zai)

Cũng vì bản năng săn bắn, zai thường phải che dấu cảm xúc của mình để tập trung tốt nhất. Zai thích gặp zai đơn giản để xem so sánh ai săn được nhiều nhất.

Zai thích cảm giác mình có thể làm chủ và giải quyết được vấn đề. Các gái đừng có dại mà đưa ra lời khuyên đối với zai trước khi zai yêu cầu lời khuyên này, nếu không, zai sẽ hiểu rằng đó là lời chỉ trích. Gái, cũng chỉ cần nói để được nghe khi có vấn đề nhiều hơn là muốn có một lời khuyên. Khi nói chuyện với gái đang bực tức, đơn giản đừng đưa ra bất cứ lời khuyên gì, chỉ cần cho gái biết, zai đang nghe, vậy là đủ (!) Còn zai đang bực tức, sẽ trèo lên mỏm đá của mình và tự nói chuyện với mình. Lúc đó gái đừng có dại mà đi theo nếu không muốn bị zai từ chối gặp.

Zai chuyển kênh TV liên tục vì zai chẳng xem gì trên bất cứ kênh nào. Zai đang ngồi trên mỏm đá của mình và suy nghĩ. Bằng cách chuyển kênh, zai cố gắng quên đi vấn đề của mình và tìm giải pháp từ những người khác. Nên nhớ rằng, tổ tiên của zai cũng đã mòn mông mấy triệu năm ở mỏm đá, vì vậy zai làm điều này cũng là lẽ tự nhiên.

Zai đơn giản nghĩ rằng nói là ‘để giải quyết một vấn đề gì đó’. Vì vậy đừng cố gắng có eye contact với zai quá nhiều một cách trực tiếp. Hãy nói với zai trong lúc đang cùng làm một việc gì đó.

Khi stress, zai uống rượu và đi xâm chiếm các nước khác, gái ăn chocolate và đi xâm chiếm các shop quần áo. Lúc này, gái nói mà không nghĩ còn zai làm mà cũng chẳng nghĩ. Do vậy chẳng lạ gì 90% zai vào tù còn gái đi đến gặp bác sỹ tâm lý.

Nếu zai im lặng hoàn toàn, zai đang cố gắng cắt đứt cảm xúc của mình tạm thời để tập trung giải quyết vấn đề của mình. Do vậy, hãy để zai yên lặng và mọi chuyện sẽ ổn. Cũng vì lý do này, khi gái im lặng, zai thường bỏ đi ra chỗ khác vì nghĩ rằng gái cần khoảng trống (như zai) để giải quyết vấn đề của mình trong khi thực tế gái lại muốn nói. Tổ tiên của zai đơn giản chỉ việc thể hiện tình yêu bằng cách mang nhiều thịt hơn về nhà, còn zai bây giờ thì phải học giao tiếp. Ơn thánh thần, kỹ năng này có thể học được.

Gái ưa thích trò chơi khóc lóc. Gái khóc lóc và kể lể là lúc gái muốn có người với vai trò làm mẹ để chia sẻ. Zai lại nhìn thấy điều này theo cách “Ấy chà, có vấn đề, phải giải quyết”. Và thế là một lô các mệnh lệnh được đưa ra từng bước để cố gắng giải quyết vấn đề của gái “Không khóc nữa nào, A, B,C ,D, ngỗng, gà, vịt…”. Gái lại càng khóc vì zai lúc này đang làm vai trò của một người cha. Tại sao lại cứ muốn zai thành mẹ !!!

Một zai cứng rắn nhất cũng khóc tuy nhiên điều này không xảy ra tại nơi công cộng. Zai ghét thể hiện điều này.

Đối với gái, mua sắm cũng có tác dụng như nói chuyện. Zai chỉ có thể chịu đựng được điều này không quá 20 phút, đơn giản đối với zai, mua sắm là mua sắm. Để khuyến khích zai đi mua sắm, phải đặt ra mục tiêu rõ ràng cho zai. Mua cái gì, ở đâu, như thế nào, thậm chí là bao nhiêu lâu. Lúc đó, mua sắm lại là một sự thử thách và zai nào mà lại không thích thử thách ?

Testosterone trong zai đang lớn gấp từ 15 tới 20 lần so với gái. Cơ thể của zai cấu tạo phù hợp với các môn vận động hơn, chỉ có 15% mỡ và 45% protein trong khi gái có 26% mỡ và 20% protein.

Chất làm cho zai gái yêu nhau trong não là PEA (PhenylEthylAmine) giống với amphetamine có trong chocolate. Adrenalin lúc này cũng chạy lung tung khắp nơi, làm tăng nhịp tim, enforphins làm tăng hệ miễn dịch -> Yêu không yếu (!).

Oestrogen là hormone nữ điều khiển toàn bộ cảm giác chỉ có nữ giới mới có. Progesterone là hormone tạo ra cảm giác che chở và nuôi dưỡng. Hormone này được tiết ra khi nữ giới gặp em bé. Các em bé thường tròn, ngắn một mẩu, đầu to hơn người, mắt tròn và to. Đó là lý do sao mà Teddy Bear lại được nhiều người thích như vậy. Không chỉ Teddy Bear, những người phụ nữ thuộc tip thích làm mẹ sẽ yêu những người đàn ông cũng tròn như vậy.

Tóc vàng tự nhiên biểu hiện cho việc nhiều Ostrogen, đồng nghĩa với khả năng toán học và logic kém -> dumb blonde joke. Trong thời La Mã, các ẻm khu đèn đỏ thường đội tóc vàng như một cách quảng cáo và dẫn tới câu thành ngữ sau : « blondes have more fun »

Tổ tiên của zai đi săn. Cho đến trước thời kỳ công nghiệp hóa, họ vẫn săn. Cuối thế kỷ 18, việc săn bắn bắt đầu dừng lại. Họ làm gì tiếp nếu không đi săn ?

Thể thao ra đời thay thế cho săn bắn. Không phải tự nhiên mà 90% các môn thể thao hiện đại đều được tạo ra từ đầu thế kỷ 19 tới cuối thế kỷ 19 và chỉ có một số ít là xuất hiện trong thế kỷ 20 này.

Cấu trúc cơ bản của bào thai con người và não đều là nữ giới. Khi phát triển nam giới có một số các bộ phận của nữ giới được giản lược đi, ví dụ như ngực. Nam giới vẫn có thể có sữa khi cần ( !).

6-8 tuần sau khi thụ thai, XY mới bắt đầu được hình thành nhờ androgens, đi từ cơ thể vào tới não. Nếu thai nhi không nhận được đủ androgens, có hai khả năng sẽ xảy ra. Thứ nhất, cậu bé ra đời có thiên hương não của phụ nữ nhiều hơn đàn ông và dễ dẫn tới gay tự nhiên. Thứ hai, cậu bé ra đời với não hoàn toàn là của phụ nữ nhưng bộ phận sinh dục của đàn ông -> transgender.

Vào thời Hy Lạp cổ đại, đồng giới không những được cho phép mà lại còn được trọng thị. Trong thời La Mã, Julius Caesar được mô tả là « every woman’s man and every man’s woman’. Cho tới khi Thiên chúa giáo xuất hiện và trừng phạt thành Sodom, quan hệ đồng giới mới bắt đầu bị cấm đoán.

Trong thời kỳ của Queen Victoria, quan hệ đồng giới được coi là do bị quỷ ám, là một hiện tượng không tự nhiên. Tuy nhiên, đó thực sự là một hiện tượng tự nhiên.

Cứ mỗi một lesbian thì có từ 8-10 gay. Chúng ta đã không chỉ trích những người có tóc đỏ, có da nâu, có mắt xanh vì chúng ta coi đơn giản đó là do gene, do hormone, vậy tại sao chúng ta lại chỉ trích lesbian và gay nếu như thực sự họ cũng được sinh ra một cách tự nhiên do hormone ?

Tại sao sau một thời gian, sex lại trở nên “fast and furious”, đàn ông thì fast còn phụ nữ thì furious. Mục đích khởi thủy, sex là để trao đổi các gene với một ai đó khác nhằm tạo ra một bộ gene mạnh hơn cho thế hệ sau.

Trung tâm trong não được gọi là hypothalamus điều khiển sex, nhịp tim và huyết áp. Nó chỉ nặng và có kích cỡ bằng một quả cherry, lớn nhất ở nam giới, sau đó đến nữ giới, người đồng tính và transgender.

Zai có từ 10 đến 20 lần hormone testoterone hơn gái, hypothalamus to hơn nên zai nghĩ đến sex nhiều hơn cũng là lẽ thường tình. Nên nhớ rằng theo đúng bản năng tự nhiên, zai cần phải ‘vung vãi’ hạt giống của mình khắp nơi và ‘càng nhanh càng tốt’ để tránh có thể bị tiêu diệt bất chợt bởi kẻ thù của mình.

Zai giống như cái lò vi sóng, nóng nhanh, hâm thức ăn và nguội đánh vèo. Gái như cái lò điện, để nóng được cũng lâu mà để nguội được cũng chẳng nhanh. Cũng theo tự nhiên, gái đạt tới đỉnh vào độ tuổi 36-38, trong khi zai đạt được đỉnh này từ năm 19 tuổi (physical performance) và cứ dần dần đi xuống -> gái tuổi này lại thích zai trẻ. Ngược lại, zai ở tuổi 40 có thể so ngang bằng với gái 20 tuổi (zai đã xuống còn gái thì chưa lên đỉnh).

Kinsey Institue ở US nghiên cứu rằng 37% nam giới nghĩ đến sex 30 phút/lần. Chỉ có 11% nữ giới nghĩ đến sex với tần số như vậy.

Khi gái mệt mỏi, gái chỉ muốn bò lên giường đi ngủ. Zai lại coi sex là thuốc ngủ để xóa bỏ mọi căng thẳng. Zai thường đánh giá mối quan hệ qua những việc mình làm được trong ngày cho gái, gái thì đánh giá nó qua cả một quá trình dài. Do vậy, zai không thể hiểu được tại sao mình đã làm đủ mọi thứ trong ngày nhưng gái vẫn từ chối vì gái nghĩ tới việc zai đã nói gái không ra sao vào 3 tuần trước (!). Tuy vậy, cần nhớ rằng, nghiên cứu cho thấy mức độ cãi nhau của zai và gái tỉ lệ thuận với mức độ ốm yếu của cả hai. Cãi nhau càng hăng, càng dễ dính bệnh.

Theo nghiên cứu của American Demographics với 10000 người trưởng thành vào năm 1997, người càng thông minh càng ít ham muốn về sex (!). Những người có bằng sau đại học chỉ quan hệ có 52 lần so với 61 lần của những người tốt nghiệp PTTH. Đáng khuyến khích là các bạn nghe Jazz có ham muốn 34% nhiều hơn các bạn nghe Pop, classical.

Đối với zai, testosterone tăng cao từ 5 tới 7 lần trong ngày, đặc biệt là lúc mặt trời mọc (gấp 2 lần so với các lần khác) vì lúc đó zai chuẩn bị đi săn. Trong ngày, lượng testosterone thấp hơn 30% so với lúc chiều tà.

Có quá nhiều minh chứng cho thấy sex một cách hợp lý tốt cho sức khỏe. Quan hệ trung bình 3 lần một tuần sẽ cho bay đi 35.000 kJoules, tương ứng với việc chạy 130km trong một năm. Sex tăng lượng testosterone, giúp cho chắc xương và cơ.

Hiệu ứng gà trống (Rooster effect) là hiệu ứng nói về việc gà trống không thể đạp mái quá 5 lần trong một ngày. Đến lần thứ 6, nó sẽ thấy chán òm đến tận cổ và không chừng sẽ la lối om xòm. Nhưng nếu đưa cho nó con gà mái mới, nó lại nhảy tưng tưng lên như sáng sớm. Dê cũng tương tự, còn bò có khá hơn được 1 lần. Đối với một zai mạnh khỏe, con số này cũng là 5. Trong ngày đẹp zời, zai có thể quan hệ liên tục với gái 5 lần nhưng sẽ thật khó cho zai khi cố làm tới lần thứ 6.

Từ khi bắt đầu tới khi lên đỉnh, trung bình zai chỉ có 2 phút rưỡi. Gái có 13 phút. Đối với tất cả các động vật có vú, chuyện này đều diễn ra khá nhanh vì tránh để kẻ thù tấn công. Kỷ lục thuộc về một giống chuột Shaw, có thể quan hệ với hơn 100 con cái trong 1 giờ K

Zai yêu bằng mắt, gái yêu bằng tai. Thế nên Hoa hậu của gái được chiếu tùm lum trên TV, trong khi Nam hậu chẳng mấy khi được chiếu trên TV.

Một kết luận đơn giản : Man wants sex, woman wants love.

Zai chờ đợi khoảnh khắc lên đỉnh, sau đó vì zai đã mất đi một phần trong cơ thể mình, zai phải nghỉ ngơi để hồi phục. Còn gái lại cứ tỉ tê ỉ eo. Và thế là cãi nhau. Trong khi quan hệ, zai dùng não phải, thế nên đừng cố mà nghe xem zai nói gì (có nói gì đâu) và cũng đừng cố nói gì nhiều với zai (nếu không não trái của zai lại phải làm việc, mất hứng mất hứng).

Nguồn :http://buzz.tl



END


Đầu đất

Xin được đặt tên lại hai bài viết dưới đây là :Đầu Đất

Dùi cui và Cây Bút Lông 11 by you.

Nhà thư pháp, Tiến sỹ Cung Khắc Lược: "Xin đừng ứng xử với chúng tôi như tội phạm". Tiến sỹ Cung Khắc Lược được coi là một trong “tứ trụ Thư pháp Việt Nam” , cùng các bậc lão thành về thư pháp Lê Xuân Hoà, Nguyễn Văn Bách, Lại Cao Nguyện.

Nguồn của Bài viết 1
Ngày 25 tết Kỷ Sửu, Lần đầu tiên UBND Hà nội đứng ra tổ chức” Phố Ông Đồ”, nơi vỉa hè Văn Miếu – Quốc Tử Giám, nhưng nhiều cụ đồ có hàng chục năm ngồi viết thư pháp trên con phố này, như nhà Thư pháp – Tiến sỹ Cung Khắc Lược, nhà thư pháp trẻ Trịnh Tuấn…, đã tỏ thái độ phản đối BTC, bằng cách không chấp nhận vào ngồi trong "lều bạt” mà tự trải chiếu ngồi vỉa hè, như đúng câu vè “Ông đồ vỉa hè, cụ nghè ngồi xổm”.



Tiến sĩ Cung Khắc Lược, được nhiều người coi là một trong “tứ trụ Thư pháp Việt Nam” (cùng các bậc lão thành về thư pháp: Lê Xuân Hoà, Nguyễn Văn Bách, Lại Cao Nguyện) đang viết chữ tặng miễn phí cho những ai yêu thích nghệ thuật thư pháp.



..và ngay sau đó, cũng chính ông cũng phải van lạy lực lượng công quyền, khi họ thẳng tay giật tung những bức thư pháp mà ông đã mất nhiều công sức thể hiện.



Trung tá Lê Quý Luận, đội trưởng đội trật tự Công an Phường Quốc Tử Giám - Quận Ba Đình đang “chỉ đạo các lực lực lượng chức năng” xử lý theo nghị định 227 về lấn chiếm lòng lề đường của UBND TP Hà Nội..



Chẳng cần những lời nhẹ nhàng, giải thích thấu tình đạt lý, ngay sau đó... những hình ảnh... giật - giằng - vò, ném... thực sự là không đẹp mặt và vô văn hóa, thách thức công luận của lực lượng công quyền đã diễn ra ngay tại Văn Miếu - Quốc Tử Giám, nơi thờ Khổng Tử, Chu Văn An, những bậc hiền hiền triết luôn dạy chúng ta… Làm Người cũng cần phải học.



Như cảm thấy chưa đủ mạnh tay, Trung tá Lê Quý Luận, đội trưởng đội trật tự Công an Phường Quốc tử Giám, đã gọi điện xin chi viện của lực lượng phản ứng nhanh 113 công an Q. Ba Đình xuống ”giải quyết”





Chứng kiến những hành động không đẹp mắt này, Người dân cảm thấy phẫn nộ và bức xúc với cách mà lực lượng cảnh sát và lực lượng dân phòng đang hành xử.

“Việc các cụ đồ viết câu đối trong mấy ngày tết, là tái hiện một nét văn hóa của của nguời Hà Nội xưa, sao lại xua đuổi và gọi họ là buôn bán chữ, kinh doanh trái phép được” – “Những người mặc sắc phục cảnh sát đó, đã mất niềm tin với người dân chúng tôi, sự việc vừa diễn ra thật sự làm chúng tôi đau xót”, ông Văn Quý cán bộ Bộ Kế hoạch đầu tư, bức xúc nói.




.. nhà Thư Pháp như Tiến sỹ Cung Khắc Lược, Trịnh Tuấn... tỏ rõ sự thất vọng và chán nản, khi nhìn những bức Thư Pháp, những chữ Tâm, chữ Nhẫn, chữ Đức, chữ Tài, và những lời dăn dạy của các bậc tiền nhân, bị lực lượng công quyền giật, ném lên xe không thương tiếc.

“Thật vớ vẩn, quá vớ vẩn, họ đã thiếu hiểu biết và vô văn hóa, họ có thể không cho chúng tôi ngồi đó, nhưng xin đừng đối xử với chúng tôi như những tên tội phạm”, nhà thư pháp Tiến sỹ Cung Khắc Lược nói.



Nhà thư pháp Trịnh Tuấn giãi bày, “Mỗi Tết tôi ra đây tìm niềm vui, muốn được góp phần làm hoằng dương lại nét văn hóa của một Thăng Long xưa, chưa thời nào thư pháp nào nuôi được người cả, nhất là với “văn hóa nghìn đô” bây giờ thì lại càng không”. Chính quyền đừng đối xử với chúng tôi thiếu công bằng và cứng nhắc như thế.



Chúng tôi không đi làm thuê, chúng tôi viết chữ không phải vì tiền, không thể chấp nhận cảnh một ông đồ ngồi viết và một cô tân thời đứng bên cạnh thu tiền. Đó không phải là truyền thống ngàn đời của Thăng Long xưa”, nhà Thư pháp Vũ Xuân Hợp gay gắt nói.



LB: Cảnh sát có chức năng bảo vệ dân và chấn áp tội phạm, tội phạm tày đinh đôi khi cũng cần tình người để thu phục nhân tâm. Huống chi những ông thày đồ, những người cả đời chỉ dùng cây bút để “viết lên trời xanh”, gìn giữ những tinh hóa văn hóa của cha ông để lại, gìn giữ những giá trị vô hình mà do sức ép của của thời buổi cơm áo gạo tiền, giờ đã mất dần. Họ là những ông đồ, họ có thể là những người “buôn bán chữ nho trái phép”(lời của lực lượng cảnh sát 113) vì kế sinh nhai, họ có thể vi phạm quy định này, nghị định kia, nhưng chắc chắn, họ không đáng bị đối xử, bị xua đuổi như những kẻ làm “bẩn phố phường” khác, họ cần sự trân trọng của người đời.

Đừng cào bằng giá trị, đừng mang quyền lực và tiền ra để đánh đổi văn hóa. Văn hóa... không thể dùng dui cui để trấn áp, như đã từng trấn áp với tội phạm.

Cho dù có giải thích, biện minh gì gì đi nữa, việc cơ quan công quyền, cụ thể là cách hành xử với người dân, với những ông đồ, với giá trị văn hóa của tiền nhân xưa…của công an, lực lượng dân phòng Phường Quốc Tử Giám, đáng bị lên án và kg thể chấp nhận được!

Nguồn của bài viết 2

Các “cụ đồ” bất bình vì bị giải tán

(Dân trí) - Lần đầu tiên, Hà Nội tổ chức “Phố Ông Đồ” tại vỉa hè Văn Miếu-Quốc Tử Giám. Nhưng do bất đồng với ban tổ chức về cách thức “một ông đồ ngồi viết, một cô tân thời đứng bên cạnh thu tiền”, nhiều “cụ đồ” đã tự trải chiếu ngồi vỉa hè, không vào quầy.

Vì vậy, chiều 20/1, Công an phường Quốc Tử Giám đã đến và yêu cầu các “cụ đồ” ngồi vỉa hè giải tán, căn cứ theo nghị định 227 về lấn chiếm lòng lề đường của UBND TP Hà Nội. Lực lượng chức năng đã tịch thu một số bức thư pháp mang đi trong sự bất bình, thất vọng của các nhà thư pháp về những hành vi ứng xử như: giật bỏ thư pháp, ném lên xe không thương tiếc.

Chứng kiến cảnh này, ông Văn Quý, một cán bộ thuộc Bộ Kế hoạch Đầu tư, cho hay: “Những gì diễn ra thật sự làm chúng tôi đau xót”, “Việc các cụ đồ viết câu đối trong mấy ngày tết là tái hiện một nét văn hóa của người Hà Nội xưa, sao lại gọi họ là buôn bán chữ, kinh doanh trái phép được”.

Nhà thư pháp Trịnh Tuấn giãi bày: “Mỗi Tết tôi ra đây tìm niềm vui, muốn được góp phần làm hoàng dương lại nét văn hóa của một Thăng Long xưa, chưa thời nào thư pháp nuôi được người cả. Chính quyền đối xử với chúng tôi như thế là cứng nhắc”.

“Chúng tôi không đi làm thuê, không thể chấp nhận cảnh một ông đồ ngồi viết và một cô tân thời đứng bên cạnh thu tiền. Đó không phải là truyền thống ngàn đời của Thăng Long xưa”, nhà Thư pháp Vũ Xuân Hợp nói.

Phố Ông Đồ “khai bút” vào ngày 19/1/2009 và dự kiến kéo dài đến hết mồng 5/2/2009 (tức mồng 10 Tết).

Phố Ông Đồ bị giải tán chiều 20/1

Nhiều gian hàng bỏ không chiều 20/1

Mai Kỳ





END


Lời thề của tổng thống Barack Obama




Tôi Barack Obama xin trân trọng thề rằng, tôi sẽ trung thực đảm nhiệm những trọng trách của Tổng thống Hợp chủng quốc Hoa Kỳ và xin hứa là sẽ làm hết mọi việc trong khả năng của mình để thực hiện và bảo vệ Hiến pháp Hoa Kỳ.Cầu Chúa phù hộ cho con!”.

Barack Obama has been inaugurated as America's 44th president.

On the steps of the US Capitol in Washington, America's first African-American leader placed his hand on the Lincoln Bible, which was used by Abraham Lincoln at his inauguration in 1861, and repeated the oath of office.


Diễn văn nhậm chức của ông Obama


Ông Barack Obama đã tuyên thệ nhậm chức để trở thành tổng thống thứ 44 của Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ. Dưới đây là toàn văn bài phát biểu của ông (bản dịch của Ban Việt ngữ BBC):

Thưa quốc dân,

Tôi đứng đây ngày hôm nay, cảm thấy thật khiêm nhường trước trách nhiệm trước mắt, biết ơn về sự tin cậy của quý vị, và nhớ về những hy sinh của tổ tiên. Tôi xin cảm ơn Tổng Thống Bush về những cống hiến của Ngài cho đất nước, về sự hào phóng và tinh thần cộng tác của Ngài trong quá trình chuyển giao này.

Bốn mươi tư công dân Mỹ đã tuyên thệ nhận chức tổng thống. Những từ ngữ được vang lên trong những thời thịnh vượng và thời bình. Và những lời tuyên thệ cũng thường vang lên trong lúc dông bão. Vào những thời khắc đó, nước Mỹ đã vượt qua, không chỉ đơn giản nhờ vào kỹ năng hay tầm nhìn của những người lãnh đạo, mà bởi Chúng Ta, Nhân Dân Mỹ đã có niềm tin vào lý tưởng của cha ông, theo đúng tinh thần của các văn bản lập quốc của chúng ta.

Niềm tin đó đúng trong quá khứ. Niềm tin đó phải đồng hành với thế hệ người Mỹ hiện nay.

Các thách thức nghiêm trọng

Chúng ta hiện đang trong giữa cuộc khủng hoảng mà ai ai cũng biết. Đất nước chúng ta đang trong thời chiến, chống lại một mạng lưới bạo lực và thù hận rộng khắp, một phần là hậu quả của thái độ tham lam, vô trách nhiệm của một số người, nhưng cũng là hậu quả của việc chúng ta đã thất bại, không có những lựa chọn khó khăn, chuẩn bị sẵn sàng cho đất nước trong kỷ nguyên mới.

Nhà mất, việc không, kinh doanh đình đốn. Chi phí y tế thì quá tốn kém; chất lượng trường học khiến nhiều người thất vọng. Càng ngày càng có thêm bằng chứng cho thấy cách chúng ta sử dụng năng lượng càng khiến kẻ thù của chúng ta mạnh thêm trong lúc trái đất càng bị đe doạ thêm.

Đó là các chỉ dấu về cuộc khủng hoảng, tính theo dữ liệu và số liệu thống kê. Không đo đếm được cụ thể đến vậy, nhưng cũng không kém phần sâu sắc, đó là tâm trạng mất niềm tin trên toàn đất nước - một tâm trạng sợ hãi đeo đẳng rằng sự đi xuống của nước Mỹ là không thể tránh khỏi, và rằng thế hệ kế tiếp sẽ phải hạ bớt tầm nhìn.

Hôm nay, tôi xin nói với quý vị rằng các thách thức mà chúng ta đang đối diện là rất thật. Các thách thức đó rất nghiêm trọng và có nhiều. Các thách thức đó không thể xử lý được một cách dễ dàng hay trong một thời gian ngắn. Nhưng xin quý vị hãy biết rằng chúng sẽ được xử lý.

Ngày hôm nay, chúng ta tụ hội về đây bởi chúng ta đã lựa chọn hy vọng thay vì sợ hãi, cùng hướng tới một mục tiêu chung thay vì có xung đột và bất hòa.

Ngày hôm nay, chúng ta tới để tuyên bố chấm dứt những lời than vãn vụn vặt cùng những lời hứa hẹn dối trá, những lời tố cáo lẫn nhau cùng những lời nói giáo điều nhàm chán, những thứ đã bóp nghẹt nền chính trị của chúng ta quá nhiều.

Quốc gia dám chấp nhận rủi ro

Chúng ta vẫn là một quốc gia non trẻ, nhưng như kinh thánh nói, đã tới lúc bỏ sang một bên những điều nông nổi. Đã đến lúc tái xác nhận tinh thần kiên nhẫn của chúng ta, nhằm chọn lựa một lịch sử tốt đẹp hơn, nhằm hướng tới món quà quý giá, ý tưởng cao đẹp vốn được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác: Chúa trao cho mọi người quyền được bình đẳng, quyền được tự do, mọi người đều có quyền mưu cầu hạnh phúc.

Trong khi tái khẳng định sự vĩ đại của dân tộc chúng ta, chúng ta hiểu rằng sự vĩ đại đó không bao giờ là thứ được cho không. Chúng ta đã phải giành lấy nó. Hành trình của chúng ta đi cho tới nay chưa bao giờ là một trong những con đường đi tắt hoặc một cái gì đó dễ dàng hơn. Đó không phải là con đường cho những người nhút nhát, cho những người hay ưa thích sự nhàn tản hơn là lao động, hay cho những người chỉ tìm kiếm những thú vui của sự giàu sang và nổi tiếng. Thay vào đó, chính những người dám chấp nhận hiểm nguy, những người lao động, những người làm ra các sản vật – mà một vài trong số họ là những người nổi tiếng nhưng thông thường hơn là những người đàn ông và đàn bà vô danh trong những lao động của họ - là những người đã đưa chúng ta vượt qua con đường dài đầy khó khăn gập ghềnh và dẫn chúng ta tới sự thịnh vượng và tự do.

Vì chúng ta, họ đã phải bươn chải khắp các đại dương mà trong tay chỉ có chút ít tư trang, của cải để mưu cầu một cuộc đời mới.

Vì chúng ta, họ đã phải vất vả lao động ở những công xưởng hà khắc và phải cất công định cư ở miền Tây; đã phải chịu đựng những trận đòn roi da và cấy cầy trên nền đất cứng.

Vì chúng ta, họ đã chiến đấu và hy sinh ở những nơi như Concord và Gettysburg, Normandy và Khe Sanh.

Dấu ấn Mỹ

Hết lần này đến lần khác, những người đàn ông và đàn bà này đã tranh đấu, hy sinh và làm việc tới tận khi đôi bàn tay của họ trai sạm để chúng ta có thể có một cuộc sống tốt đẹp hơn, Họ đã nhìn thấy nước Mỹ lớn hơn tất cả những tham vọng cá nhân, lớn hơn tất cả những khác biệt về sự sinh thành, của cải và phe phái của chúng ta gộp lại.

Đây là hành trình chúng ta tiếp tục ngày hôm nay. Chúng ta vẫn là quốc gia thịnh vượng nhất, mạnh nhất trên trái đất. Các công nhân của chúng ta không hề làm việc kém hiệu quả hơn thời điểm cuộc khủng hoảng này bắt đầu. Trí óc của chúng ta không hề kém sáng tạo, hàng hoá và dịch vụ của chúng ta không hề kém cần thiết hơn tuần trước, tháng trước hay năm ngoái. Năng lực của chúng ta vẫn không hề bị sút giảm. Nhưng thời của sự bảo vệ những lợi ích hẹp hòi và lảng tránh những quyết định không mấy thú vị của chúng ta - thời đó chắc chắn đã trôi qua.

Bắt đầu ngày hôm nay, chúng ta phải tự mình đứng dậy, tự phủi bụi và bắt đầu trở lại công việc tái lập nước Mỹ. Bởi vì ở bất cứ nơi đâu chúng ta nhìn vào, chúng ta sẽ thấy có việc phải làm. Tình trạng kinh tế hiện nay đang kêu gọi chúng ta hành động, can đảm và mau lẹ, và chúng ta sẽ hành động – không chỉ để tạo ra những việc làm mới, mà còn để đặt một nền móng mới cho sự tăng trưởng. Chúng ta sẽ xây dựng cầu, đường, các lưới điện và đường dây kỹ thuật số để cung cấp cho thương mại và kết nối chúng ta lại với nhau. Chúng ta sẽ khôi phục khoa học ở vị trí đúng đắn của nó, sẽ sử dụng các điều kỳ diệu của công nghệ để nâng cao chất lượng chăm sóc y tế và hạ giá thành của nó. Chúng ta sẽ khai thác năng lượng từ mặt trời, từ gió và đất để cung cấp nhiên liệu cho xe hơi và vận hành các nhà máy của chúng ta. Và chúng ta sẽ chuyển các trường học, trường học phổ thông và đại học để đáp ứng các nhu cầu của một thời đại mới. Tất cả điều này chúng ta có thể làm. Tất cả những điều này, chúng ta sẽ làm.

Khôi phục niềm tin

Vào lúc này, đang có những người đặt ra các câu hỏi trước các tham vọng của chúng ta - những người này cho rằng hệ thống của chúng ta không thể kham nổi quá nhiều các kế hoạch. Trí nhớ của họ quá ngắn. Bởi vì họ đã quên rằng đất nước này đã làm được điều đó; điều mà những con người tự do, nam cũng như nữ, có thể đạt được khi trí tưởng tượng của mọi người được hòa trong một mục đích chung, điều cần thiết cho sự can đảm.

Điều mà những người hoài nghi không thể hiểu là mặt đất đang chuyển dịch dưới chân họ - là những luận điểm chính trị cũ kỹ vốn làm héo mòn chúng ta lâu nay, không còn có thể áp dụng được nữa. Câu hỏi chúng ta đặt ra hôm nay không phải là liệu chính phủ của chúng ta quá lớn hay quá nhỏ, nhưng mà là liệu nó có vận hành được hay không - liệu nó có thể giúp cho các gia đình tìm kiếm được việc làm với một đồng lương tử tế, một sự chăm sóc y tế mà họ có thể chi trả được hay tìm kiếm được một hưu bổng xứng đáng. Ở đâu mà câu trả lời là được, chúng ta dự kiến sẽ tiến tới. Ở đâu mà câu trả lời là không, các chương trình sẽ dừng lại.

Và ai trong số chúng ta đang quản lý những đồng đô-la công cộng sẽ phải thận trọng tính toán - để chi tiêu một cách khôn ngoan, phải thay đổi những thói quen xấu và phải làm công việc của chúng ta dưới thanh thiên bạch nhật – vì chỉ khi đó chúng ta mới có thể khôi phục được lòng tin hết sức quan trọng giữa người dân và chính phủ của họ.

Cũng không phải đó là câu hỏi đặt ra trước chúng ta rằng liệu thị trường là một lực lượng lành mạnh hay không. Sức mạnh của thị trường nhằm sản xuất ra của cải và mở rộng tự do là không gì sánh nổi, nhưng cuộc khủng hoảng này nhắc nhở chúng ta rằng nếu không có một con mắt thận trọng, thị trường có thể xoay chuyển và đi ra khỏi vòng kiểm soát - một quốc gia không thể thịnh vượng lâu dài khi nó chỉ tạo thuận lợi cho những người giàu có. Thành công của nền kinh tế của chúng ta đã luôn luôn dựa trên không chỉ quy mô của tổng sản phẩm quốc nội của chúng ta, mà còn dựa trên tầm vóc của sự thịnh vượng của chúng ta; dựa trên khả năng mở rộng cơ hội cho tất cả những người thiện ý, sẵn lòng – không xuất phát từ lòng từ thiện ban phát, mà còn bởi vì đó là con đường chắc chắn nhất đưa tới lợi ích chung của chúng ta.

Sẵn sàng dẫn dắt

Đối với công cuộc quốc phòng, chúng ta bác bỏ sự lựa chọn giữa an toàn và các lý tưởng của chúng ta. Những bậc cha ông khai quốc của chúng ta, vốn đã từng phải đương đầu với những hiểm nguy mà chúng ta hiếm khi có thể hình dung được, đã soạn thảo ra một bản hiến chương đảm bảo pháp trị và các quyền con người, một bản hiến chương đóng góp bằng máu của nhiều thế hệ. Những lý tưởng này vẫn tiếp tục thắp sáng trên thế giới, và chúng ta sẽ không từ bỏ chúng vì những điều không thích hợp.

Và do đó đối với tất cả các dân tộc và chính phủ khác đang theo dõi chúng ta hôm nay, từ các thủ đô lớn nhất tới ngôi làng nhỏ nơi cha tôi ra đời: quý vị biết rằng nước Mỹ là bạn bè với từng quốc gia, từng cá nhân dù là nam hay nữ, từng đứa trẻ, đang tìm kiếm tương lai hoà bình và phẩm giá, và chúng ta sẵn sàng để đi đầu một lần nữa.

Hãy nhớ rằng thế hệ cha anh chúng ta đã hạ gục chủ nghĩa phát xít và chủ nghĩa cộng sản, không chỉ bằng tên lửa và xe tăng mà bằng những liên minh vững chắc và bằng niềm tin bền bỉ. Lớp cha anh hiểu rằng chỉ sức mạnh không thôi sẽ không thể bảo vệ nổi chúng ta, và nó cũng không cho phép chúng ta làm những gì mình muốn. Các thế hệ trước hiểu rằng sức mạnh của chúng ta lớn mạnh dần là nhờ chúng ta đã sử dụng nó một cách cẩn trọng. Nền an ninh của chúng ta được xây dựng từ sự chính danh, từ sự gương mẫu, từ sự khiêm nhường và sự biết kiềm chế của chúng ta.

Chúng ta là những người gìn giữ di sản này. Được dẫn dắt bởi những nguyên tắc cơ bản này, một lần nữa chúng ta sẽ đương đầu được với các đe doạ mới, là các đe doạ cần được đối phó bằng những nỗ lực to lớn hơn - thậm chí là cả sự hợp tác to lớn hơn cùng và sự thông hiểu hơn giữa các quốc gia. Chúng ta sẽ bắt đầu chuyển giao một cách có trách nhiệm đất nước Iraq cho người dân Iraq, và sẽ vượt lên giành giật hòa bình vốn khó giữ tại Afghanistan. Cùng với bạn cũ thù xưa, chúng ta sẽ làm việc không ngừng nhằm giảm bớt đe dọa hạt nhân và đảo ngược tiến trình ấm nóng toàn cầu. Chúng ta sẽ không xin lỗi vì cách sống của chúng ta và không do dự khi bảo vệ lối sống này. Đối với những kẻ muốn đạt mục tiêu bằng cách khủng bố và giết người vô tội, thì các người hãy nghe đây: tinh thần của chúng ta mạnh hơn của các người, các người không thể bẻ gãy ý chí của chúng ta, các người không thể tồn tại lâu chúng ta, và chúng ta sẽ đánh bại các người.

Kỷ nguyên hoà bình

Chúng ta biết rằng di sản của chúng ta là sức mạnh chứ không phải là sự yếu đuối. Chúng ta là một quốc gia của người Thiên Chúa Giáo và người Hồi Giáo, người Do Thái giáo và người Ấn giáo, và của cả những người không tôn giáo. Chúng ta được hình thành bởi các ngôn ngữ và văn hóa hội về từ khắp nơi trên trái đất. Từng đã trải qua vị đắng của nội chiến và tệ phân biệt màu da, từng trỗi dậy từ thời kỳ đen tối đó để trở nên mạnh mẽ hơn, đoàn kết hơn, chúng ta tin rằng rồi sẽ đến ngày nỗi thù nghịch cũng qua đi, làn phân ranh giữa các bộ tộc sẽ không còn; khi thế giới này trở nên nhỏ bé hơn, lòng nhân hậu sẽ ngự trị và Hoa Kỳ sẽ đóng vai trò mở ra một kỷ nguyên mới, hoà bình.

Đối với thế giới Hồi giáo, chúng ta tìm hướng đi tới mới, dựa trên lợi ích chung và sự tôn trọng lẫn nhau. Đối với các nhà lãnh đạo đang muốn gieo rắc xung đột hay đổ lỗi cho phương Tây gây ra những tệ nạn trong xã hội của họ - quý vị hãy hiểu rằng người dân sẽ đánh giá dựa trên những gì quý vị xây chứ không phải những gì quý vị phá. Đối với những người bám lấy quyền lực nhờ tham nhũng, dối trá và bịt miệng tiếng nói đối lập, hãy biết rằng quý vị đang đi ngược lịch sử, nhưng chúng tôi sẽ chìa tay ra nếu quý vị biết từ bỏ nắm đấm.

Đối với các quốc gia nghèo khó, chúng tôi cam kết sẽ sánh vai cùng quý vị để giúp các trang trại xanh tươi, để dòng nước sạch được tuôn trào, để nuôi dưỡng những sinh linh đói khát. Và đối với những quốc gia được hưởng sự đầy đủ như chúng ta, chúng ta nói với họ rằng chúng ta không thể tiếp tục thờ ơ với những nỗi thống khổ phía bên ngoài biên giới, cũng không thể tiếp tục sử dụng tài nguyên thế giới mà không quan tâm gì tới những ảnh hưởng kéo theo. Thế giới đã thay đổi và chúng ta phải thay đổi theo.

'Nghĩa vụ'

Khi chúng ta cân nhắc con đường phía trước, chúng ta tưởng nhớ với lòng biết ơn khiêm nhường trước những người Mỹ dũng cảm, vào chính lúc này đây, đang tuần tra các sa mạc, rặng núi xa xôi. Họ có cái để nói với chúng ta, giống như những anh hùng gục ngã tại Arlington đã thì thầm từ bao thời đại. Chúng ta vinh danh họ không chỉ vì họ là những người bảo vệ tự do của chúng ta, mà còn vì họ hiện thân cho tinh thần phục vụ; sẵn sàng tìm ý nghĩa trong những điều lớn hơn bản thân họ. Và chính trong khoảnh khắc này - một khoảnh khắc sẽ định hình cả một thế hệ, chính tinh thần này phải hiện hữu trong tất cả chúng ta.

Vì cho dù chính phủ có thể làm gì và phải làm gì, quốc gia này chung cuộc là nhờ vào niềm tin và quyết tâm của nhân dân Mỹ. Đó là sự tử tế đùm bọc người xa lạ khi những con đê bị vỡ, là sự vị tha của những công nhân thà làm bớt giờ chứ không để bạn mình mất việc, chính chúng sẽ đưa ta qua những giờ đen tối nhất. Chính là sự dũng cảm của nhân viên chữa cháy băng qua cầu thang đầy khói, chính là bậc cha mẹ sẵn lòng chăm sóc con, mà quyết định số phận của chúng ta.

Các thách thức của chúng ta có thể là mới mẻ. Các công cụ mà chúng ta dùng để đối phó có thể là mới mẻ. Nhưng các giá trị đã dẫn đến thành công của chúng ta - sự trung thực và chăm chỉ, dũng cảm và công bằng, khoan dung và tò mò, trung thành và lòng yêu nước - những điều này là cũ. Những điều này là có thật. Chúng đã là lực đẩy âm thầm cho tiến bộ xuyên suốt lịch sử của chúng ta. Điều đang đòi hỏi chúng ta là quay về với những sự thật đó.

Điều đòi hỏi chúng ta lúc này đây là một kỷ nguyên mới của trách nhiệm, một sự thừa nhận của từng người Mỹ rằng chúng ta có nghĩa vụ với chính bản thân, quốc gia, và thế giới; những nghĩa vụ mà chúng ta không phải miễn cưỡng chấp nhận mà sẵn sàng nắm lấy, với hiểu biết chắc chắn rằng không có điều gì làm tinh thần thỏa mãn, phản ảnh tư cách của chúng ta cho bằng cống hiến trọn vẹn cho một sự nghiệp khó khăn.

'Món quà của tự do'

Đây là giá và sự hứa hẹn của quyền công dân.

Đây là nguồn gốc của niềm tự tin, sự hiểu biết rằng Thượng Đế trông cậy vào chúng ta để định hình một định mệnh chưa chắc chắn.

Đây là ý nghĩa của tự do và tôn giáo của chúng ta - là vì sao mọi người, nam, nữ, trẻ em thuộc mọi chủng tộc và tín ngưỡng có thể cùng nhau chào đón tại quảng trường quốc gia vĩ đại này và vì sao một người có cha cách đây gần 60 năm có thể không được phục vụ tại một nhà hàng địa phương mà nay đứng trước mặt quý vị để đọc lời thề thiêng liêng nhất.

Vậy chúng ta hãy đánh dấu ngày này bằng cách nhớ lại chúng ta là ai và chúng ta đã đi xa thế nào.

Vào năm Hoa Kỳ ra đời, trong những tháng lạnh nhất, một nhóm nhỏ những người yêu nước chụm lại bên nhau bên cạnh đống lửa gần tàn trên bờ dòng sông băng giá. Thủ đô đã bị bỏ lại. Kẻ thù đang tiến tới. Tuyết loang lỗ vết máu. Vào thời điểm khi kết quả cuộc cách mạng rơi vào hồ nghi, vị cha già của quốc gia ra lệnh đọc cho mọi người những lời này:

“Hãy nói cho thế giới tương lai... rằng trong mùa đông giá lạnh nhất, khi chỉ còn lại hy vọng và nghị lực... thì thành phố và đất nước, lo lắng trước mối nguy hiểm chung, đã tiến lên để đối đầu.”

Nước Mỹ ơi. Giữa những nguy hiểm chung, trong mùa đông gian khó của chúng ta, hãy nhớ những lời bất tử này. Với hy vọng và nghị lực, chúng ta hãy một lần nữa can đảm vượt qua dòng nước băng giá và chịu đựng bất cứ cơn bão nào sẽ đến. Hãy để con cháu chúng ta nhắc lại rằng khi chúng ta bị thử thách, chúng ta đã chối từ không để cuộc hành trình phải ngừng lại, rằng chúng ta không quay lui hay ngập ngừng, và với con mắt chăm chú nhìn vào chân trời và với ân phước của Thượng Đế ban cho, chúng ta mang theo món quà của tự do và chuyền lại bình an cho các thế hệ sau.

Cảm ơn quý vị. Thượng đế ban phước lành cho quý vị. Và Thượng đế ban phước lành cho nước Mỹ.




END