Lá thư thứ hai

"Please ! Are you sure... !?"

Phú Văn ngày xx tháng xx năm 1999

Vân Anh ạ !

Đây là lá thư của một đứa em đã làm khổ cho gia đình quá nhiều rồi. Em biết bây giờ nhắc đến tên em, mọi người trong gia đình đều có một suy nghĩ đau khỗ, xót xa và nuối tiếc. Nếu không rơi vào ma túy có lẽ giờ đây em đã là một sinh viên ưu tú, chứ không phải là một con nghiện mà từng ngày, từng ngày lặng lẽ đếm lại khoảng thời gian đã qua. Những gì em làm, em hiểu rõ lắm. Nhưng... thật đáng tiếc Vân Anh ạ. Em không đủ can đảm để từ bỏ những cám dỗ của ma túy. Chị ba biết không, những ngày ở trên đây, đã biết có bao nhiêu đêm em thức trắng. Giọt nước mắt của một chàng trai 19 tuổi đời, khóc cho đời, khóc cho mình và khóc cho cả cái dĩ vãng tươi đẹp đã xa khuất khỏi tầm tay. Mất ... mất hết tất cả để hiểu được cái tác hại của ma túy thì liệu rằng cái sự đánh đổi đó có được gọi là công bằng hay không ?! Quá đắt phải không chị. Nhưng cũng may, những tháng ngày ở trên đây, các anh chị của ban tuyên huấn đã tâm sự, khuyên răn đã làm cho em thấy hy vọng hơn về một tương lai mới. Một cái suy nghĩ và nghị lực mà em tưởng chừng nó đã bị ma túy lấy mất từ lâu. Không có sự bắt đầu nào là muộn, Không vấp ngã là tốt, nhưng vấp ngã rồi mà tự đứng dậy được còn tốt hơn gấp vạn lần phải không chị. Ngày xưa ba vẫn dạy chị em mình như thế mỗi khi cả ba chị em mình mắc lỗi mà. .......

........Em tin lần này đi cai về sẽ là lần đi cai cuối cùng của em. ở nhà chị nhớ chăm sóc ba mẹ dùm em ! Cố gắng an ủi ba mẹ và nói với ba mẹ rằng lần này em quyết tâm từ bỏ dĩ vãng lắm. Hãy tin em, dầu chỉ là một lần cuối. Lần này đi cai về em sẽ đi học lại. Sẽ cố gắng chấp cánh cho những ước mơ hoài bảo mà mình ngỡ rằng đã đánh mất từ lâu. Ngày mai, một ngày mới ! Tất cả nhân loại đang từng ngày giờ đổi mới ! Chị và gia đình có tin rằng em cũng sẽ đổi mới hay không. Em vẫn còn nhớ ngày xưa mỗi lần em khẳng định điều gì thì chị vẫn hỏi đùa "Please ! Are you sure ...?!(1)" Vâng ! Câu trả lời cuộc đời của em lần này sẽ là "My sisiter ! YES ! OF COUSE !(2)"

Chào chị !

Em : Nguyễn Công Minh

(1)"Please ! Are you sure" : Có chắc không em trai ?!

(2)"My sister ! Yes of course" : Dạ vâng ! Đó là điều chắc chắn chị ba à !