Tìm kiếm hiệu quả

Cà phê không đường

Đây là một phần nhỏ trong quyển nhật ký - người con gái tôi yêu đầu tiên - Người đã mãi nằm xuống ngày 08/06/2008

Cà phê không đường


Chiều nay, tình cờ đi ngang quán cà phê ngày xưa, em quyết định ghé vào. Quán vắng, em ngồi vào chiếc bàn em và anh từng ngồi thuở nào...

Cũng quán này, chỗ ngồi này, ngày đầu tiên đưa em đến quán, anh gọi một ly cà phê cho mình và cho em một ly cam vắt. Anh cầm muỗng làm bộ múc đường vào ly, làm bộ quậy cho đường tan, làm bộ nhấm nháp rồi nhăn mặt chê ngọt... để rồi dụ cho em uống, em suýt phun ra khỏi miệng ngụm cà phê không đường đắng ngắt. Anh cười cười bảo em phải tập nếm cho quen những vị cay, vị đắng của cuộc đời, để sau này có va chạm không bỡ ngỡ, oán than mà chấp nhận như chấp nhận những gì mà cuộc sống vốn có.

Anh kể, mười tuổi anh đã biết uống cà phê không đường. Đó là lúc ba anh bỏ bầy con nheo nhóc đi lập tổ uyên ương với người đàn bà khác, anh phải thay ba thức dậy từ hai, ba giờ sáng cùng mẹ ra chợ dọn hàng. Mẹ bảo anh mẹ phải uống thứ nước đen sệt, đắng ngắt ấy cho tỉnh ngủ. Anh tập uống rồi quen dần, đâm ra nghiện.

Những câu chuyện về tuổi thơ, về gia đình của anh cứ ngấm dần vào em từng chút một cùng những muỗng cà phê không đường. Em yêu anh cũng từng chút một như thế. Ly cam vắt ngọt ngào mát dịu bị đẩy dần và cuối cùng mất hút trên chiếc bàn của anh và em. Chỉ còn lại hai ly cà phê đen không đường. Từ lúc nào trong em là nỗi ước muốn mãnh liệt được chia sẻ với anh tất cả những đắng cay của cuộc sống mà anh từng nếm trải, được cùng anh ngọt bùi những thăng trầm trong tương lai. Yêu anh, em chấp nhận mọi khổ cực mà những người quanh em vẽ ra, dự báo.

Tiếc thay, anh không còn thích cà phê không đường nữa. Một ngày, anh bỗng biệt tăm... Mọi liên lạc với em, anh cắt đứt. Em quay quắt kiếm tìm, khổ đau mong đợi. Bốn năm sau, anh đột nhiên xuất hiện trong lớp áo một doanh nhân trẻ thành đạt. Buổi tối bất chợt nhìn thấy anh trên tivi, nói rằng anh nghiện món nước trái cây do chính tay "bà xã" pha chế, em đau đớn nhận ra con người ta hoàn toàn có thể thay đổi mọi thói quen, thay đổi cả những quan niệm sống mà người ta thường rao giảng khi người ta bắt gặp một điều kiện thuận lợi nào đó. Và, em cũng nhận ra, anh không còn là anh, người em yêu ngày nào.

Đêm ấy, không sao ngủ được, em đã pha cho mình không chỉ một mà đến 6 ly cà phê đặc quánh, đen sệt như bóng đêm và tất nhiên là không đường... Em đã nhấm nháp nỗi buồn đến rạng sáng. Đó là lúc em quyết tâm quên anh. Em trở lại là mình. Uống một ly cam vắt để đẹp da trước khi đến chỗ làm... Nhưng, chẳng dễ gì quên được, chẳng dễ gì quay lại những thói quen cũ. Bạn bè cười nhạo em, bảo cứ vậy rồi ôm khổ suốt đời. Và, em lại một
mình với cà phê không đường, nhớ anh, chiều nay.